Hoa Sen Không Kịp Nở

Chương 4



7

Sau đó lại có vài tử sĩ quay về, bọn họ dò xét khắp nơi kết luận đưa ra đều là: Thẩm Thiên Xảo đã chết.

Nhưng Phó Nam An không tin.

Y lại sai người đi tiếp, lệnh cho họ nhất định phải đưa Thẩm Thiên Xảo trở về.

Bản thân y thì vẫn như thường ngày luyện binh, xử lý công vụ, thậm chí còn đích thân cho đào một ao sen trong viện nơi ta từng ở.

Đường đường là một vương gia, lại xắn quần lội xuống hồ tự tay đổ bùn.

Y nghiêm túc như đang phê duyệt công văn.

“Bổn vương từng nói sẽ tặng nàng ấy một ao sen, lời đã hứa không thể nuốt.”

Lời này rất quen… Ta chợt nhớ ra, đó là vào một năm lễ Thất Tịch.

Phó Nam An đưa ta du hồ, bờ bên sáng rực ánh đèn hoa, y thuê một chiếc thuyền nhỏ đưa ta rời khỏi chốn náo nhiệt, càng lúc càng xa.

Khi thuyền đi qua đám sen, từng đàn đom đóm bay lên sáng rực bầu trời.

Ta ngẩn người nhìn buột miệng thốt ra:

“Nếu ngày nào cũng có thể ngắm cảnh đẹp thế này thì tốt biết bao.”

Ta nhìn hoa, còn Phó Nam An lại chỉ nhìn ta:

“Đợi sau này thiên hạ yên ổn, ta sẽ tặng nàng một ao sen, để mỗi sáng mở mắt ra đẩy cửa sổ là thấy cảnh đẹp như vậy.”

Ta cười:

“Cảnh đẹp ta nói, có hoa, có nước, có đom đóm… và quan trọng nhất là có người bên cạnh như bây giờ.”

Phó Nam An nghiêng đầu, để lại một nụ hôn bên môi ta.

“Như nàng mong muốn.”

Một ao sen ấy ta đã đợi suốt bao năm.

Đến khi đã chết đi sống lại, ta rốt cuộc đã đợi được rồi.

Phương Hoa biết chuyện này, càng làm ầm lên dữ dội.

Nàng ta nói Phó Nam An đã phát điên rồi, ai ai cũng biết Thẩm Thiên Xảo đã chết nhưng chỉ có y không tin, nàng ta không gả cho kẻ điên.

Người y phái ra lại quay về, vẫn là những lời cũ.

Cho đến một lần nữa giao chiến với Đại Lương, Phó Nam An liều mình xông pha trọng thương bắt được một tướng lĩnh Đại Lương.

Sau nhiều lần tra khảo, cuối cùng cũng moi được tin: Thẩm Thiên Xảo đã rơi xuống vách núi khi xe tù bị lật trong lúc trốn chạy.

“Nàng ấy… có thể còn sống.”

Phó Nam An lập tức muốn đi tìm ngay trong đêm, nhưng chưa ra khỏi phủ đã vì trọng thương mà ngất đi.

Hiện nay Đại Lương công kích dữ dội, y vẫn phải trấn thủ Tây Quan.

Bùi Nguyệt Bạch liền vội tiếp quản công việc thay y.

Ta luôn theo dõi tình hình vết thương của y, Phó Nam An sốt cao không hạ, mơ mơ màng màng, đến thuốc cũng không uống được.

Các thái y bó tay, nói nếu cứ tiếp tục thế này người sẽ sốt đến hỏng cả đầu óc.

Ta lặng lẽ cho thêm một ít mật hoa hoè vào thuốc.

Quả nhiên y chịu uống.

Sau khi tỉnh lại, Phó Nam An lập tức cho triệu tất cả người từng chạm vào thuốc đến tra hỏi.

Y cầm bát thuốc, giọng dồn dập:

“Ai bỏ mật hoa hoè vào trong này?”

Ta rụt cổ cúi đầu trong đám người, giả vờ như chim cút.

Đó là cách ngày xưa ta hay dùng để dỗ y uống thuốc khi y không chịu uống.

Vị Vương gia sát phạt quả quyết ấy, thực ra lại rất hảo ngọt, có lẽ chỉ mỗi ta biết điều này.

Không ai thừa nhận đã bỏ mật hoa hoè.

Phó Nam An nhìn chằm chằm bát thuốc, vẻ mặt như đang suy nghĩ điều gì…

8

Từ khi biết ta có khả năng vẫn còn sống, Phó Nam An như lấy lại thần trí.

Y không tiếc mạng đánh từ một đường thẳng sang bờ bên kia của Đại Lương, sau đó đóng quân ngay nơi ta từng rơi xuống vực.

Y mỗi ngày ngoài luyện binh chính là xuống vực tìm người.

Bùi Nguyệt Bạch bĩu môi:

“Ngươi nói xem hắn đang tìm gì chứ? Thật sự dưới đó có đào ra xác thì hắn cũng chẳng vui được đâu.”

Rất nhanh, Phó Nam An cho chúng ta một đáp án.

Hôm ấy y từ đáy vực trèo lên quả quyết nói:

“Nàng ấy chưa chết.”

Tim ta khẽ khựng lại một nhịp.

Ánh mắt Phó Nam An quét qua ta, như có như không:

“Dưới đó ngoài mảnh vụn xe tù ra, không có lấy một khúc xương, thậm chí không có vết máu nào. Chỉ có một khả năng là người vẫn còn sống.”

“Cũng chưa chắc, biết đâu bị sói tha đi rồi.” Ta thản nhiên đáp.

“Cho nên trong vòng mấy chục dặm quanh đây, hang sói nào ta cũng lục tung lên đốt sạch.”

“……Hoặc là rơi xuống sông rồi bị nước cuốn trôi cũng nên.”

“Chỗ này chính là hạ lưu.”

Phó Nam An nhìn ta chằm chằm:

“Thẩm tiên sinh hình như rất chắc chắn Thẩm Thiên Xảo đã chết rồi thì phải?”

Ta khẽ mỉm cười:

“Hạ quan chỉ là nói theo suy đoán của mình. Vị cô nương ấy phúc lớn mạng lớn, ắt sẽ bình an vô sự thôi.”

Quân Lương bên kia thỉnh thoảng lại tập kích quấy nhiễu khiến lòng người bất ổn.

Chúng ta đóng quân ở đây liên tục nửa tháng, trời mỗi lúc một oi nóng, ta lại không tiện tắm rửa cùng đám nam nhân trong quân doanh.

Nhịn suốt mười mấy ngày cuối cùng ta không chịu được nữa.

Một đêm, ta lén ra bờ sông tắm.

Không ngờ mới tắm được nửa chừng…

Thì một bóng đen lặng lẽ xuất hiện nơi bờ sông.

“Thẩm tiên sinh giữa đêm canh ba ra sông tắm, thật là nhã hứng.”

Là Phó Nam An.

Ta quay lưng về phía y, tim đập như trống giục.

Chỉ đành vờ trấn định:

“Tắm đêm là thói quen của ta, có vấn đề gì sao?”

“Không vấn đề. Chỉ là bổn vương cũng thấy hơi nóng, chi bằng cùng tiên sinh tắm.”

Nói rồi, sau lưng ta liền vang lên tiếng xột xoạt của y phục.

Phó Nam An đã xuống nước, từng bước tiến lại gần ta, giọng khẽ run:

“Vết sẹo sau lưng tiên sinh… là do đâu mà có?”

“……”

Ta nhất thời rối bời, không biết nên nói gì.

“Ngươi… rốt cuộc là…”

“Ấy dà!”

Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, Bùi Nguyệt Bạch bất ngờ chui ra từ dưới nước, quấn áo khoác lên người ta, rồi cười hì hì với Phó Nam An:

“Khiến vương gia chê cười rồi.”

“Ngươi là…”

“Không sai! Chính là như vương gia thấy đó, ta, thực ra là đoạn tụ.”

Ta: “……”

Bùi Nguyệt Bạch mặt không đỏ tim không loạn tiếp tục bịa chuyện:

“Ta và Thẩm tiên sinh tình sâu nghĩa nặng, chỉ là tình cảm ấy không được thế gian chấp nhận. Ta không đành lòng xa người, mới theo chinh chiến tới tận Tây Quan, để giải nỗi tương tư đành để người lấy thân phận quân sư theo cùng. Trong doanh trại toàn là mắt nhìn, bất đắc dĩ chúng ta mới phải lén lút ra sông làm cặp uyên ương đùa nước.”

Nói xong, hắn còn cố tình đỏ mặt ra chiều ngượng ngùng.

Ta và Phó Nam An biểu cảm y như nhau…

Bị sét đánh đến cháy xém trong ngoài.

May sao lời bịa đặt đó cũng đủ đánh lạc hướng, Phó Nam An cuối cùng cũng bỏ đi.

Trước khi đi, y còn quay đầu lại nhìn ta rất lâu, khóe môi ẩn hiện nụ cười nhàn nhạt.

Ta chợt dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Bùi Nguyệt Bạch cũng nhíu mày:

“Chỉ e thân phận của ngươi chẳng giấu được bao lâu nữa đâu…”

Lời còn chưa dứt, ta đã vung tay đấm thẳng vào mắt trái hắn.

Bùi Nguyệt Bạch kêu thảm:

“Ngươi làm gì vậy?!”

Ta mặt không đổi sắc nhìn hắn:

“Ngươi nhìn ta tắm lâu lắm rồi đúng không?”

Bùi Nguyệt Bạch:

“Có gì mà nhìn, chẳng có hai lạng thịt, toàn là sẹo…”

Bộp!

Ta lại đấm cho hắn thêm một cú vào mắt phải.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.