Vong Tình Cổ

Ngoại truyện



Thật lâu về sau, nữ nhi tò mò hỏi ta: “Nương, sao nương lại gả cho cha?”

Ta hồi tưởng một lát, bởi vì cha con là đồ yêu đương não tàn cứng đầu cứng cổ.

Ta dưỡng mười năm mới được tổng cộng năm con vong tình cổ, cha con chưa đến nửa năm đã ăn mất ba con của ta.

Mỗi con cổ trùng đều là ta dùng máu nuôi nầng từ nhỏ, vạn lượng khó mua, giờ nghĩ lại lòng ta vẫn còn đau đây này.

Là tiền cả đó!

“Vậy sau đó thì sao ạ?” Nữ nhi hỏi.

Sau đó?

Sau đó hắn không nhớ rõ ra, nhưng một lần rồi lại một lần yêu ta.

Ta vẫn luôn tự nhủ mềm lòng với nam nhân là tàn nhẫn với chính mình, nhưng một lần rồi lại một lần vẫn quay người chạy về phía hắn.

Ngoại truyện 2

Nương ta từ nhỏ đã thông minh, học cái gì cũng nhanh, nhưng mà lại sợ sâu.

Đường đường là thánh nữ Miêu Cương là lại sợ cổ trùng, thật là điều nực cười nhất trên đời.

Các trưởng lão vì thể mà rầu thúi ruột, nhưng nương ta trừ việc sợ sâu ra thì những thứ khác chỉ cần xem một lần là nhớ.

Mười lăm tuổi bà đã có thể xử lý sự vụ trong tộc gọn gàng đâu ra đấy.

Trưởng lảo cảm thấy nương ta thông minh trời phú, nhất định có thể phát triển Miêu Cương.

Cho đến năm nương ta hai mươi tuổi.

Miêu Cương có truyền thống khi thánh nữ 20 tuổi sẽ xuống núi rèn luyện. Thứ nhất là để sinh ra thánh nữ đời sau, thứ hai là vì tổ tiên hiểu cứ đóng cửa ru rú mãi thì chỉ có tàn, phải giao lưu mới có thể phát triển cổ thuật Miêu Cương.

Chỉ là hầu hết thánh nữ các đời đều sẽ giống như ta, lùi thời gian xuống núi lại vài năm.

Chỉ có nương ta vừa tròn 20 đã hoan hỉ thu dọn tay nải xuống núi.

Nương ta đã ở trên núi đủ rồi, bà nói: “Đọc vạn quyển sách không bằng đi ngàn dặm đường, Miêu Cương quá nhỏ, như một chiếc lồng với ta.”

Vì nương ta thông minh tài giỏi nên các trưởng lão đều rất an tâm, ai ngờ đâu khi gặp lại thì người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.

Ở Trung Nguyên, nương ta từng gặp cao thủ đệ nhất có thể một kiếm địch ba quân, từng gặp kiếm khách tâm cao khí ngạo, từng gặp đại thân bừng bừng ý chí vì dân vì nước.

Nhưng cuối cùng bà lại lựa chọn cha ta, một người vai không thể gánh, tay không thể nhấc, một thư sinh đọc sách cũng sợ sâu giống như bà.

Tình nhân trong mắt hóa Tây Thi, nương ta nhìn cha ta thế nào cũng thấy đẹp, coi sự nhát gan của ông ấy là đáng yêu, coi sự cổ hủ của ông ấy là chính trực.

Nương ta cho rằng con người không ai hoàn mỹ, cha ta không thể hoàn mỹ và bà cũng vậy. Cuộc sống của hai người cũng chẳng phải để viết nên sử sách, vậy thì hoàn mỹ làm gì.

Nhưng mà cuối cùng nương ta… thua rồi.

Nam nhân từng nhắm tịt hai mắt, nén sợ vọt lên đuổi sâu cho bà, sau này cũng bắt đầu học cách ngủ qua đêm bên ngoài.

Ban đầu ông ấy nói với nương ta rằng cũng chỉ là gặp dịp thì chơi, sau đó lại nói trong kinh thành không có nam nhân nào không tam thê tứ thiếp.

Ông ấy ghét bỏ nương ta tới từ Miêu Cương, vừa không hiểu lễ nghĩa như tiểu thư kinh thành, vừa không thể trợ giúp cho con đường làm quan của ông ấy.

Ông ấy bắt đầu đưa hết nữ nhân này đến nữ nhân khác vào nhà, mặc kệ nương ta khô héo nơi hậu viện.

Trước lúc hậm hực quá mà ch*t, nương ta cũng không độc ch*t tên bạc tình kia mà chỉ giao phó ta cho ba vị trưởng lão.

Bà ấy nói ước nguyện duy nhất là ta lớn lên khỏe mạnh, hạnh phúc, mong ta cả đời đừng dẫm vào vết xe đổ của mình.

[ TOÀN VĂN HOÀN ]




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.