19.
Vì sảy thai, ta ở lại tú lâu dưỡng bệnh suốt nửa tháng.
Không rõ Thẩm Tòng Nhung bận việc gì, rất ít khi lui tới.
Dù có đến, ta cũng không muốn gặp, hắn đành mỗi ngày viết cho ta một phong thư.
Nhưng ta chưa từng mở xem, chỉ thường ngẩn người nhìn cây đào ngoài cửa sổ, không biết đã héo rụng từ lúc nào.
Đám nha hoàn muốn ta vui hơn, bèn kể chuyện trong kinh cho ta nghe:
“Tiểu phu nhân, Tướng quân định lấy danh nghĩa Thất xuất để hòa ly với Hạ Trích Nguyệt rồi. Hạ Trích Nguyệt náo loạn cả Thẩm phủ, nhưng mấy năm nay nàng ta đã đắc tội hết tất cả người trong phủ, không một ai đứng về phía nàng ta cả.”
“Người của Hạ gia đến cửa cầu xin, nhưng Tướng quân lại đuổi thẳng, một người cũng không gặp.”
“Tiểu phu nhân, Tướng quân làm vậy là để xả giận thay cho người đó. Đứa nhỏ mất rồi, nhưng sau này rồi sẽ có lại thôi. Người cũng đừng giận Tướng quân nữa.”
“Đúng đó, trong kinh không biết bao nhiêu người nhắm vào Tướng quân. Nếu người cứ mặc kệ hắn, lỡ Tướng quân giận thật mà tìm người khác, thì phải làm sao đây?”
“Vậy thì ta chết là được.”
Ta khẽ cong môi cười, giọng nhẹ mà rõ:
“Dù sao, ta vốn đã nên chết rồi.”
Phía sau lại vang lên một tiếng cười lạnh:
“Nói bậy.”
“Có ta ở đây, ai dám?”
Ta vẫn không nhìn hắn, ánh mắt vẫn dõi theo cành đào khô trơ trụi ngoài cửa sổ.
Thẩm Tòng Nhung ôm lấy ta vào lòng, ta không phản kháng.
Hắn bỗng khẽ nói:
“Dung nhi, ta cưới nàng được không?”
“Từ nay về sau nàng chính là Thẩm phu nhân, sẽ không ai dám ức hiếp nàng nữa.”
Ta kinh ngạc nhìn hắn, nhất thời không kịp phản ứng.
Hắn dịu dàng hôn lên má ta, nói với ta:
“Hoa Dung, ta đã yêu nàng rồi. Ta không dám nói ra, sợ nàng cầm lấy tấm chân tình này đem ra đùa bỡn. Nhưng giờ đây, điều ta sợ hơn là nàng không còn vướng bận gì mà rời xa ta. Ta không rõ mình đã động lòng từ khi nào, có lẽ là lần đầu gặp nàng, cũng có thể là lần nàng đàn khúc nhạc đầu tiên. Ta không nói rõ được. Tình cảm vốn chẳng có điểm khởi đầu, chỉ biết càng lúc càng sâu đậm.”
Khi nói những lời ấy, trong mắt hắn ngập tràn tình ý nồng nàn.
Không biết vì sao, ta lại chợt nhớ đến lần đầu tiên gặp hắn.
Khi ấy, hắn ngồi trên lưng ngựa cao lớn, cười rạng rỡ giữa tiếng pháo chào đón tân nương, ánh mắt cũng nồng cháy như vậy.
Chỉ là khi đó, người trong mắt hắn là Hạ Trích Nguyệt.
Còn bây giờ, là ta.
20.
Hạ Trích Nguyệt từng tìm đến ta.
Nhưng Thẩm Tòng Nhung không cho nàng ta gặp ta.
Hắn sợ nàng ta làm ta bị thương.
Người từng là ánh trăng trắng sáng trong lòng hắn, giờ đã vỡ vụn thành từng mảnh tàn tro.
Dù như vậy, hắn vẫn sợ những mảnh vụn ấy sẽ làm đau ta.
Ta thường nghe nói Hạ Trích Nguyệt quậy tung Hạ gia chỉ để cầu xin được gặp Thẩm Tòng Nhung một lần.
Nàng ta vô cùng uất ức, nhưng không ai đoái hoài.
Ngay cả Hạ gia cũng thấy mất mặt vì nàng ta, bèn giam lỏng nàng trong phủ.
Thẩm Tòng Nhung ngày ngày đến thăm ta, có khi mang theo những món đồ chơi lạ để chọc ta cười, có khi thì mang đầy thương tích.
Do bị Thẩm lão gia đánh.
Đường đường là độc tử của Thẩm gia, Trấn Quốc Tướng quân, sao có thể cưới một nữ tử thanh lâu làm chính thê.
Thậm chí đến làm thiếp, ta cũng không xứng.
Nhưng Thẩm Tòng Nhung lại đã quyết tâm.
Dù có bị đánh cho thương tích đầy người, hắn cũng không thay đổi lời nói.
Phụ mẫu đấu với nhi tử.
Kẻ thất bại trước, vĩnh viễn là phụ mẫu.
Cuối cùng, Thẩm lão gia và Thẩm phu nhân cũng phải thỏa hiệp.
Thẩm Tòng Nhung vui mừng khôn xiết, chạy một mạch vào tú lâu, ôm chặt lấy ta, không ngừng thổ lộ tình cảm của hắn, nói muốn cho ta một đại hôn thật long trọng, thật rực rỡ, khiến bất kỳ ai cũng không dám khinh thường hay ức hiếp ta.
Ta nhìn hắn, khẽ cong môi cười.
“Ta tin Tướng quân.”
21.
Ba ngày trước đại hôn, khắp kinh thành đã giăng đèn kết hoa đỏ rực.
Thẩm Tòng Nhung cưỡi ngựa đi khắp các ngõ lớn hẻm nhỏ, tung ném vàng bạc lên không trung.
Người người tranh nhau nhặt lấy, nhưng trong ánh mắt ai nấy đều mang theo lời chúc chân thành dành cho hôn sự viên mãn của ta và hắn.
Ngày đại hôn, Thẩm gia mời khắp danh môn vọng tộc trong kinh thành, tiệc cưới kéo dài đến tận nửa đêm mới kết thúc.
Khách khứa lần lượt ra về, binh lính trong phủ cũng theo đề nghị của ta mà được cho nghỉ phép, mỗi người về nhà đón ngày vui.
Toàn bộ Thẩm phủ rơi vào sự tĩnh lặng chết chóc.
Chỉ còn mình ta là tỉnh táo.
Ta giơ tay khẽ chạm lên gương mặt người bên gối, chẳng còn nửa phần ôn nhu, nhu thuận như thường ngày.
Chỉ còn trống rỗng và sát ý.
Ta xuống giường, xách theo những thùng dầu đã chuẩn bị từ sớm, từng thùng từng thùng đổ khắp các góc trong Thẩm phủ.
Mỗi một gian phòng.
Mỗi một hộ viện.
Ta không bỏ sót bất kỳ nơi nào.
Sau đó, châm lửa.
Từng bó đuốc bị ta ném vào.
Lửa bốc lên ngút trời.
Ánh lửa chói lòa thắp sáng cả đêm đen.
Nhưng chẳng một ai tỉnh dậy.
Bởi vì, ta đã bỏ đủ lượng Mạn Đà La vào trong rượu.
Tất cả đều rơi vào ác mộng, mà không thể tỉnh lại.
Chỉ có một người tỉnh.
“Dung nhi… nàng đang làm gì vậy?”
Thẩm Tòng Nhung nằm trên giường, yếu ớt nhìn ta. Hắn vẫn mặc hỉ phục đỏ rực, thoáng kinh ngạc.
Ta mỉm cười:
“Giết sạch nhà ngươi.”
Lúc này, hắn mới nhận ra ánh lửa đỏ rực ngoài cửa sổ. Ta đẩy cửa ra, để hắn nhìn cho rõ.
Hãy nhìn kỹ đi, Thẩm phủ phồn hoa từng tự hào, giờ đang bị lửa thiêu rụi từng chút một.
Hắn hoảng loạn, giãy giụa điên cuồng nhưng bất lực.
“Tại sao? Ta đối xử với nàng chưa đủ tốt sao? Vì sao nàng lại làm thế này với ta, với Thẩm gia?”
“Thẩm Tòng Nhung, ngươi còn nhớ mười năm trước, Thụ tộc đã bị ngươi tàn sát ra sao không?”
Ta lạnh lùng nhìn hắn:
“Năm đó, khi ngươi trọng thương hấp hối, chính mẫu thân ta đã cứu sống ngươi. Thế nhưng, để có công tích rạng rỡ, để rước được người trong lòng về, ngươi đã bịa chuyện Thụ gia làm loạn biên quan, rồi lấy cớ đó mà giết sạch bảy mươi mạng người trong nhà ta. Ca ca ta xem ngươi như huynh đệ. Đệ đệ ta mới ba tuổi, từng trèo lên đùi ngươi đòi ngươi bế nó. Vậy mà ngươi, chính tay ngươi đã chém đầu họ. Ngươi biến họ thành bậc thang để ngươi bước lên danh vọng.”
Thẩm Tòng Nhung sững sờ, đôi mắt đỏ rực căm phẫn nhìn ta:
“Ngươi là Thụ tiểu thư mất tích năm đó!”
Ta khẽ cười, đáy mắt lạnh như băng:
“Thẩm Tòng Nhung, ngươi thật ngu. Ngu đến mức yêu ta, ngu đến mức vì ta mà bất chấp cưới về. Nhưng ta phải cảm ơn ngươi coi thường nữ nhân. Nếu không có sự khinh thường đó, làm sao ta vào được Thẩm phủ? Làm sao mọi người không đề phòng ta? Làm sao mà ngươi có thể hôm nay toàn gia bị hủy trong tay ta? Cho nên, ta quyết định tự tay giết ngươi.”
Ta nghiêng đầu, dốc thùng dầu cuối cùng lên người hắn.
“Hoa Dung…”
Trong ánh lửa, khuôn mặt tuấn mỹ của hắn vặn vẹo đến đáng sợ.
Còn ta thì cười càng lúc càng lớn, càng lúc càng điên cuồng.
Ta tận mắt nhìn hắn bị ngọn lửa nuốt trọn, tiếng gào thét đau đớn, vô vọng, van xin của hắn vang lên. Với ta, đó là khúc nhạc du dương nhất.
Cho đến khi, hắn hóa thành một mảnh than đen.
Ta không còn cười nữa, xoay người rời khỏi phòng.
Người trong phủ bắt đầu tỉnh lại.
Nhìn thấy ngọn lửa khủng khiếp đang bùng cháy, ai nấy đều kinh hoàng chạy trốn.
Người xung quanh cũng phát hiện điều bất thường, chạy tới cứu viện.
Nhưng đã quá muộn.
Tất cả đều quá muộn.
Ngọn lửa quá mạnh, quá hung tàn.
Nước không thể dập tắt.
Ngọn lửa định sẵn sẽ thiêu rụi tất cả nơi đây.
Sau mười năm, cuối cùng ta cũng đã thành công báo thù.
Ta quay đầu lại, nhìn Thẩm phủ từng phồn hoa rực rỡ, dần dần hóa thành tro tàn.
Ta cười lớn. Cười đến mức nước mắt chảy dài.
22.
Thẩm phủ rơi vào hỗn loạn, tiếng gào khóc, tiếng mắng chửi không dứt bên tai.
Chỉ có ta một mình đứng trong ánh lửa hừng hực.
Nhìn.
Chăm chú nhìn.
Ánh mắt trống rỗng, đầu óc trống rỗng.
Chỉ còn lại sự mệt mỏi tột cùng sau nỗi hưng phấn.
“Minh Huệ.”
Ta ngẩn người.
Phải rất lâu sau mới kịp phản ứng lại.
Đó là tên thật của ta.
Phải rồi.
Tên của ta không phải là Hoa Dung.
Ta là Thụ tiểu thư, là viên minh châu xinh đẹp nhất nơi biên quan.
Tên ta là Thụ Minh Huệ.
Ta nhìn về phía giọng nói vang lên, chợt thấy trong ánh lửa mơ hồ hiện ra vài bóng người quen thuộc.
Ta vô thức bước tới, muốn nhìn cho rõ.
Là phụ thân, mẫu thân.
Họ đứng ở không xa, mỉm cười đưa tay về phía ta:
“Minh Huệ, mau lại đây, phụ mẫu đến đón con đây.”
Ca ca ta mặc bộ áo lam mà ta thích nhất, bên hông đeo thanh kiếm mà ta từng tặng, mỉm cười mắt cong thành hình trăng khuyết:
“Tiểu muội, còn không mau theo ca ca?”
Đệ đệ ngồi trên vai ca ca, cũng vẫy tay gọi ta:
“Tỷ tỷ, mau đến đi!”
Ta vui vẻ gật đầu, từng bước, từng bước đi về phía họ.
Đi rất lâu, rất lâu.
Cuối cùng, nắm lấy bàn tay mẫu thân.
Ấm áp vô cùng.
Bà cúi đầu nhìn ta, lúc ấy ta mới phát hiện mình đã biến thành một đứa trẻ, gương mặt non nớt nhưng vẫn là nữ tử xinh đẹp nhất nơi biên ải.
Mẫu thân hôn nhẹ lên má ta.
Phụ thân thì bế ta lên, để ta ngồi trên lưng ngựa.
“Minh Huệ, chúng ta về nhà thôi.”
Vâng.
Về nhà thôi.
Ta nhớ nhà rồi.
Rất nhớ, rất nhớ.
[ TOÀN VĂN HOÀN ]