07
Trên máy bay, Thẩm Ly bật cười đưa điện thoại cho tôi xem. Trên màn hình là dòng tiêu đề đang đứng đầu hot search:
“Chấn động! Thái tử nhà họ Lệ bị bắt giam!”
“Cậu thật sự báo cảnh sát rồi à?”
Tôi mỉm cười gật đầu. Cô ấy hứng khởi đấm nhẹ vào vai tôi một cái: “Làm tốt lắm!”
Tôi cúi đầu nhìn những vết thương trên cơ thể mình.
Lệ Đình Thâm, đây là cái giá mà anh xứng đáng phải trả.
Gã đàn ông từng muốn làm trời làm đất — Lệ Đình Thâm — giờ đây đã bị tống vào trại giam, trở thành trò cười trong giới.
Đám bạn bè trước kia nịnh nọt vây quanh giờ đều biến mất không một bóng.
Ngay cả người ông từng luôn chống lưng cho anh ta cũng hoàn toàn thất vọng, bắt đầu nâng đỡ chú út của anh làm người kế nhiệm.
Lệ Đình Thâm vẫn không hiểu mình sai ở đâu.
Trong phòng thẩm vấn, ánh đèn huỳnh quang trắng nhức chiếu thẳng vào mặt khiến anh ta gần như không mở nổi mắt.
“Khai thật thì được khoan hồng, chống đối sẽ bị xử nghiêm! Anh nói rõ ràng đi!”
Cảnh sát nện chồng hồ sơ xuống bàn, bụi bay mù mịt.
Lệ Đình Thâm ngồi đó, cảm thấy cả thế giới xa lạ và hỗn loạn. Hắn không kìm được, trừng mắt gào lên:
“Mấy người biết tôi là ai không? Tôi là người của nhà họ Lệ, biết không?!”
Viên cảnh sát trẻ cười lạnh:
“Thì sao? Họ Lệ thì được phép làm càn ngoài vòng pháp luật à?”
Lệ Đình Thâm kích động đứng bật dậy, còng tay sáng loáng dưới ánh đèn.
“Hứa Khương Như là vợ tôi! Cơ thể cô ấy là của tôi! Tôi không có quyền quyết định thì ai có?! Chỉ là vợ chồng cãi nhau thôi, có đáng để bắt tôi vào tù không?!”
Cảnh sát đè anh ta ngồi xuống:
“Anh và người bị hại – Hứa Khương Như – đã chính thức ly hôn. Anh cố ý gây thương tích nghiêm trọng lên cơ thể cô ấy, và không có sự đồng ý của cô ấy, đã tự ý cắt một mảng da 5x5cm từ tay cô ấy để ghép cho người khác. Hành vi này cấu thành tội cố ý gây thương tích và tổ chức mua bán bộ phận cơ thể người.”
“Lệ tiên sinh, hành vi của anh đã nghiêm trọng vi phạm pháp luật. Anh có hiểu không?”
Lệ Đình Thâm ngồi phệt xuống ghế, mặt trắng bệch:
“Tôi… tôi muốn hòa giải! Tôi muốn gặp Hứa Khương Như! Tôi không tin cô ấy lại tàn nhẫn với tôi đến vậy!”
Cảnh sát lại gõ mạnh lên bàn:
“Đáng tiếc, người bị hại kiên quyết không đồng ý hòa giải. Cô ấy chỉ yêu cầu một điều — chính là anh phải ngồi tù.”
Vụ án kéo dài từ mùa xuân đến tận mùa đông mới có phán quyết: Lệ Đình Thâm bị kết án ba năm tù giam.
Tôi không về nước, toàn bộ quá trình đều ủy quyền cho luật sư đại diện.
Và từ đó, Lệ Đình Thâm — từng là “Thái tử” nhà họ Lệ — chính thức trở thành một kẻ tù tội mang số hiệu.
08
Ở một nơi khác, tôi — người vừa đặt chân đến Cannes — rất nhanh đã hòa nhập với thành phố này.
Thẩm Ly dẫn tôi chạy không ngơi nghỉ từ buổi tiệc này đến hội họp khác, giới thiệu tôi với mọi mối quan hệ của cô ấy:
nhà đầu tư, nhà sản xuất, đạo diễn, diễn viên, biên tập viên thời trang…
Tôi nhanh chóng bước vào guồng quay của giới làm phim tại Cannes.
Ngày đầu tiên gia nhập đoàn phim, tôi nhận được một bức thư tình từ Lệ Đình Thâm.
Năm anh ta hai mươi tuổi, lúc đang theo đuổi tôi, cũng là mỗi ngày một lá thư tay.
Chỉ là sau này… mọi thứ đều thay đổi.
Trợ lý giơ phong thư lên hỏi: “Chị ơi, chị không muốn đọc thử sao?”
Tôi mỉm cười, cầm bức thư bằng hai ngón tay, châm lửa ngay trên đầu ngón tay.
“Tôi đọc để làm gì? Để xem anh ta hối hận? Hay xem anh ta còn yêu tôi đến thế nào?”
Lá thư hóa thành tro bụi, bay theo gió.
“Yêu thương, hối hận của đàn ông ấy à… cũng giống như đống tro này thôi.
Gió thổi nhẹ một cái là bay sạch.
Chỉ có những thứ mình tự nắm trong tay… mới là thật.”
Tôi liếc mắt về phía ê-kíp không xa, bình thản nói:
“Đến giờ khai máy rồi, đi thôi!”
Còn ở trong nước, cuộc sống của Lâm Dĩ Tang đã không còn dễ thở như trước.
Sau khi Lệ Đình Thâm vào tù, cô ta lập tức trở thành cái gai trong mắt dư luận.
Từ hình tượng “tiểu bạch hoa thanh thuần”, cô nhanh chóng bị chửi rủa là “tiểu tam không biết xấu hổ”.
Bộ phim còn chưa kịp ra rạp, dư luận đã ầm ĩ đòi tẩy chay.
Dưới mỗi bài đăng Weibo của cô ta là cả một biển bình luận phẫn nộ:
“Tiểu tam à? Sao vẫn chưa rút khỏi mạng xã hội vậy, mặt dày thế!”
“Cướp chồng người ta, còn dám lấy danh nghĩa ‘tiểu Khương Như’ ra mắt, đúng là không biết nhục!”
“Cô ta mà còn làm nữ chính, tôi thề không bao giờ xem phim đó!”
“Tẩy chay tiểu tam Lâm Dĩ Tang đến cùng!”
Trong lúc rối loạn, Lâm Dĩ Tang yêu cầu được đến trại giam gặp Lệ Đình Thâm.
Khi được gặp, cô ta lập tức thi triển thứ diễn xuất ít ỏi mình có: khóc đến nỗi nước mắt đầm đìa, dáng vẻ yếu đuối đáng thương:
“Anh Đình Thâm, anh phải cứu em! Bây giờ ai cũng nói em là tiểu tam, còn đòi phong sát em!”
“Hồi đó ký hợp đồng điều kiện với bên đầu tư là anh ép em mà, giờ phim sắp flop rồi, anh không thể mặc kệ em được!”
“Hay… anh để Tập đoàn Lệ thị ra thông cáo đi, nói là anh đã ly hôn với Hứa Khương Như từ trước, rằng em và anh chỉ bắt đầu sau đó thôi.”
“Chỉ có vậy mới cứu được danh tiếng của em, em cầu xin anh!”
Lệ Đình Thâm nhìn màn diễn của cô ta, khẽ tựa người ra sau ghế, ánh mắt lạnh lẽo:
“Em vẫn chưa hiểu à? Trò chơi… kết thúc rồi.”
Đôi mắt nai của cô ta ngước lên, bối rối:
“Anh nói gì? Cái gì kết thúc?”
Lệ Đình Thâm khẽ bật cười cay đắng:
“Anh vào tù rồi. Lệ gia cũng bỏ rơi anh rồi. Giữa anh và em — trò chơi này kết thúc.”
“Chuẩn bị đi, luật sư bên anh sẽ liên hệ để xử lý chuyện ly hôn.”
“Dĩ nhiên, nếu em nhất quyết không ly hôn cũng được. Giờ dưới tên anh chỉ còn lại 2 tỷ nợ cần thanh toán. Anh ngồi tù, thì đành nhờ em từ từ gánh thay vậy.”
Lâm Dĩ Tang bàng hoàng đứng bật dậy:
“Em… em lấy gì trả? Em mới kết hôn với anh chưa đầy một tháng, anh chưa cho em gì cả, dựa vào đâu bắt em gánh nợ?!”
Nói xong, cô ta như sực nhớ ra điều gì, lập tức đưa tay vuốt ve bụng mình, gương mặt hiện lên vẻ yếu đuối đáng thương:
“Nhưng còn con em thì sao? Lệ gia… chẳng lẽ cũng không quan tâm đến đứa bé của em sao?”
Lệ Đình Thâm nhìn bụng cô ta, ánh mắt tràn đầy mỉa mai:
“Nếu khi đóng phim em có được diễn xuất như lúc này, anh cũng không phải tốn công nâng đỡ đến vậy.”
“Em thật sự không bằng một ngón tay của Hứa Khương Như.”
“Em nên tự hiểu rõ thân phận của mình — chỉ là một bản sao rẻ tiền của cô ấy mà thôi.”
“Anh tìm em chẳng qua để chọc tức cô ấy, ép cô ấy quay lại. Không ngờ em lại nhập vai sâu đến vậy.”
“Còn đứa bé? Một cục tế bào thôi, em không định lấy ra để uy hiếp anh đấy chứ?”
Lâm Dĩ Tang tái mét mặt, đứng sững lại.
“Anh… rõ ràng anh từng nói yêu em nhất, em và con là bảo vật của anh, anh…”
Lệ Đình Thâm cười lạnh, gõ ngón tay lên bàn:
“Em cần anh nói thẳng ra sao? Bác sĩ Dương đã đưa anh xem hồ sơ khám của em rồi.”
“Em thụ thai vào tháng Hai — mà tháng Hai anh còn chưa từng chạm vào em.”
“Cái thai đó là của ai, tự em rõ nhất.”
“Đừng diễn sâu quá mà nhập vai luôn. Ngay từ đầu, anh và em ký hợp đồng rất rõ ràng:
nhiệm vụ của em là khiến Hứa Khương Như quay đầu lại với anh.
Giờ em thất bại rồi — anh không cần một kẻ vô dụng.”
09
Lâm Dĩ Tang ngồi bệt dưới đất, đầu óc trống rỗng, trong đầu chỉ còn lại ký ức về lần đầu gặp Lệ Đình Thâm tại hộp đêm.
Khi ấy cô chỉ là một cô gái bán rượu trong quán bar, trang điểm đậm, cười gượng tiếp khách từng bàn.
Mỗi ngày đều phải bám lấy hoa hồng bán rượu để duy trì lớp vỏ “thiên kim tiểu thư” trong trường học.
Đêm hôm đó, nghe đồng nghiệp bàn tán: “Có đại gia đến rồi đấy!”, cô vội vã cởi bớt vài khuy áo, để khi cúi người rót rượu sẽ lộ rõ vòng một — tài sản mà cô luôn tự hào.
Không ngờ chưa kịp gây ấn tượng với Lệ Đình Thâm, đã bị một lão dê xồm chồm tới.
Đôi bàn tay nhớp nháp của gã ta sờ mó loạn xạ trên ngực cô, khiến nước mắt cô không kìm được mà tuôn trào.
Chính đôi mắt đẫm lệ ấy đã lọt vào tầm mắt của Lệ Đình Thâm.
Anh ta chăm chú nhìn gương mặt cô, bỗng cười khẽ đầy quái dị:
“Giống… thật sự rất giống cô ấy.”
“Từ giờ theo tôi đi.”
“Tôi bảo làm gì thì làm, hiểu không?”
Từ giây phút ấy, cô trở thành cái bóng bên cạnh Lệ Đình Thâm.
Lần đầu chạm trán trực diện với Hứa Khương Như là khi Lệ Đình Thâm dắt cô và một thiếu gia nhà giàu đua xe ngoài đường.
Vụ việc gây náo loạn đến mức cảnh sát giao thông cũng phải vào cuộc.
Lệ Đình Thâm thản nhiên gọi cho Hứa Khương Như:
“Xử lý giúp anh cái vụ vượt tốc dộ này đi, bị bắt rồi.”
Nhờ thế cô mới có cơ hội gặp người đàn chị lừng lẫy.
Một vai diễn của Hứa Khương Như từng được chọn làm tài liệu giảng dạy trong trường điện ảnh.
Chưa kịp hoàn hồn, Lệ Đình Thâm đã ôm lấy cô, hôn lên má trước mặt mọi người:
“Thế nào? Đồ mới của anh đấy, có giống em hồi trẻ không?”
“Vì dỗ con bé vui mà mới xảy ra chuyện, em xử lý giúp anh nhé. Dù gì em cũng giỏi dọn rác mà.”
Cô tận mắt thấy ảnh hậu ba lần — người từng đứng trên đỉnh cao danh vọng — cúi người lo liệu hậu quả vì một người đàn ông như vậy.
Đám bạn nhậu xung quanh cười hô hố:
“Vẫn là anh Lệ lợi hại, nữ thần băng giá cũng bị anh trị đến ngoan ngoãn. Biết rõ anh có bồ bên ngoài mà còn biết điều thế.”
Lệ Đình Thâm cười đắc ý, nhìn bóng lưng người phụ nữ đang bận rộn xử lý mọi thứ, ánh mắt lại như có như không mang theo chút dịu dàng:
“Tất nhiên rồi, tôi là người cô ấy yêu nhất trong đời mà.”
Nhưng rõ ràng trong mắt Hứa Khương Như lúc đó chỉ có sự ghê tởm.
Cô còn nghe rõ tiếng thở dài thật khẽ của Lệ Đình Thâm:
“Khương Như… có phải chỉ khi tôi làm vậy, em mới chịu nhìn tôi một cái?”
Sau sự việc ấy, cô nhận được chuyển khoản 200 nghìn — “thưởng” từ Lệ Đình Thâm.
Từ đó mối quan hệ kỳ lạ của họ bắt đầu.
Lệ Đình Thâm nâng cô lên ngày một cao, cho đến khi chính cô cũng bắt đầu tin rằng mình là tình yêu đích thực của anh ta, rằng mình có thể thay thế Hứa Khương Như.
Khi Lâm Dĩ Tang bước ra khỏi trại giam, đám phóng viên đã chờ sẵn bên ngoài, vây kín lấy cô như bầy sói săn mồi.
Quá phiền phức, cô phóng thẳng lên xe, rồ ga lao đi điên cuồng.
Trong xe liên tục vang lên tiếng cảnh báo: “Đã vượt quá tốc độ, đã vượt quá tốc độ…”
Nhưng cô chẳng buồn để tâm.
Tại một khúc cua, chiếc xe mất lái — cô cùng xe lao thẳng xuống vực.
Khi tỉnh lại, đứa trẻ trong bụng không còn… đôi chân cũng mất.
Một tuần sau, cô lặng lẽ leo lên sân thượng.
Không một lời từ biệt, không một tiếng khóc.
Cô dang tay, nhảy xuống từ tầng cao nhất.
Từng là “người thay thế” được nuôi bằng giả dối,
cuối cùng lại kết thúc bằng chính sự thật tàn nhẫn nhất đời.