Vì cứu ta, mà Lư Yến Đoan — người từng là đệ nhất công tử đất Kinh — nay thành kẻ tàn phế, thân thể bất tiện. Hắn sợ làm lỡ duyên người, tàn nhẫn lui hôn với tiểu thư nhà họ Chu, vốn là thanh mai trúc mã của hắn. Sau đó, hắn muốn ta gả cho hắn. Ta mang lòng hổ thẹn, muốn chuộc tội, tất nhiên không chút oán thán. Dẫu hắn có cô độc khó gần, tính tình thất thường, ta cũng cam lòng chịu đựng. Khi ấy, ta vẫn nghĩ, đời này giữa ta và hắn, ân oán dây dưa, cứ thế mà sống đến cuối đời. Cho đến sau này — khi đôi chân Lư Yến Đoan lành lại. Hôm hắn khỏi bệnh trở về phủ, ta chậm chạp mới đến gặp. Chỉ thấy hắn đang cầm trong tay một chiếc đệm đầu gối, hiếm khi lộ ra nụ cười, khẽ nhìn ta nói: “Giờ mới đến à?” “Không ngờ khúc gỗ như ngươi cũng biết nghĩ, còn chuẩn bị được món quà chu đáo thế này.” Dứt lời, hắn vui vẻ đeo đệm đầu gối vào, rồi rảo bước ra ngoài. Ta còn chưa kịp mở miệng giải thích. Chiếc đệm ấy là đại tiểu thư nhà họ Chu sai người đưa đến từ sáng sớm. Món quà ta chuẩn bị cho hắn, là tờ hòa ly thư đang cầm trong tay.
Bình luận