Ban ngày, ta là một nha hoàn có thân phận thấp hèn, đến một ánh mắt cũng không dám nhìn người ngồi trên cao. Đến đêm, ta lại có thể leo lên giường của hắn. Tiểu thư bị ép gả cho vị Vương gia tàn tật. Đêm tân hôn, tiểu thư sai ta thay nàng ta làm chuyện mây mưa. “Ta thưởng tên tàn phế đó cho ngươi đấy.” Trên giường, bóng người chập chờn, ta dốc lòng đóng vai kẻ khác. Diễn thật đến mức ta quên mất mình đang diễn. Từ đầu đến cuối, chỉ là vở độc kịch của một mình ta. Cho đến khi ta biến mất. Mặc Vương phát cuồng, suýt nữa lật tung cả Biện Kinh. “Đang mang thai con của bổn vương, nàng định đi đâu hả?”
Bình luận