8
Ta lần lượt chỉ vào từng bức họa:
“Đây là vẽ Vương phi và Vương gia.”
“Đây là Huỳnh muội muội.”
“Đây là Cảnh đệ đệ cùng Nhị di nương.”
…
Sau khi giới thiệu hết, ta ngẩng đầu nhìn hắn, đầu ngón tay khẽ vuốt mép cuộn tranh, nghiêm túc nói:
“Những bức họa này không phải A Đường lén giấu, mà là năm đó vào kinh, phụ thân cố ý sai người chuẩn bị sẵn, cùng với danh sách các phòng và thế gia trong kinh thành.”
“Chỉ để ta sớm hòa nhập vào Vương phủ, tránh vì tuổi còn nhỏ mà nhận sai người, gây ra chuyện chê cười.”
Yết hầu hắn bất chợt chuyển động, mu bàn tay siết chặt thành quyền nổi rõ gân xanh.
Ta cúi đầu xếp gọn tranh lại, rót thêm một chén trà đẩy tới trước mặt hắn, cụp mắt tiếp lời:
“Hôm đó Tùng Kha ca ca từng nói, huynh và ta xưa nay vẫn xưng hô như huynh muội.”
“Đời này, cũng chỉ có thể là huynh muội.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, giọng điệu trịnh trọng:
“A Đường, đều đã ghi nhớ.”
Ngón tay cầm chén trà của hắn khẽ run, đốt ngón tay trắng bệch, trong mắt cuộn trào sóng ngầm.
Một lúc lâu sau.
Hắn gõ nhẹ lên cuộn tranh trên án thư, tiếp tục truy vấn:
“Vậy sao? Nếu đã là vật cũ…”
Yết hầu hắn lại khẽ chuyển động:
“Vì sao cố ý lôi ra lúc này?”
Vì sao lại vào thời điểm mấy hôm không gặp?
Vì sao lại đúng khi hắn vừa khước từ lời tỏ tình của ta?
Hắn nghiêng đầu tránh ánh mắt ta, vẫn giữ tư thế kiêu ngạo:
“Hay là… lời ta nói vẫn chưa đủ rõ?”
Giọng hắn nhẹ tựa lông vũ, như thể đang mong từ miệng ta thốt ra một câu khẳng định.
Nhưng rõ ràng chính hắn là người dùng quy củ trói buộc tâm tư vượt lễ của ta.
Ta nắm chặt vạt áo, khẽ giọng nói:
“Vì trong đáy hộp gỗ kia cất giữ bát tự của A Đường, không lâu trước phụ thân đã gửi thư cho Vương gia… A Đường sắp đến tuổi cập kê, phụ thân mong Vương gia có thể giúp A Đường tìm một mối hôn sự tốt.”
“Vương gia đã đưa bát tự ra ngoài, A Đường chẳng bao lâu nữa sẽ xuất giá.”
“Hôm nay làm ngài và Thu Nguyệt cô nương sinh ra hiềm khích, thật có lỗi! Hôm khác ta sẽ cùng Thu Nguyệt…”
Lời còn chưa dứt.
Chén trà trong tay Ngụy Tương Thời bỗng vỡ vụn, chén ngọc vỡ tan hòa cùng mảnh vụn rơi xuống đất…
9
Nam nhân ấy dường như không hề hay biết, đầu ngón tay còn đang mơ hồ vuốt ve mảnh vỡ trong tay, sống lưng vẫn thẳng tắp, như thể chỉ là sơ ý làm rơi.
Hắn rút khăn tay trắng từ trong tay áo lau tay, nhưng đến khi chạm vào vết xước do mảnh sứ rạch trong lòng bàn tay, động tác khựng lại một thoáng.
Lông mi Ngụy Tương Thời khẽ run, sau đó cẩn thận rót đầy chén trà, sóng trà lăn tăn gợn trong lòng chén.
“Phủ nào đã gửi bát tự tới, ngươi có biết không?”
Ta gật đầu:
“Nghe nói là Sứ phủ, con trai của Tiết độ sứ, tên là Thẩm Hành Phương.”
Khóe môi Ngụy Tương Thời khẽ nhếch, trong mắt dường như hiện lên tia lạnh lẽo:
“Hắn là thứ xuất, ngươi có biết rõ không?”
Ngón tay hắn vô thức gõ lên tay vịn, vang lên tiếng “tách tách” rất khẽ.
“Không sao cả.”
Ta nhẹ nhàng lắc đầu.
“Mẫu thân từng nói, quân tử như ngọc, quý ở đức hạnh, không cần để tâm đến những hư danh tục lễ.”
Ngụy Tương Thời đưa tay lấy chén trà, nhưng vì dùng sức quá mạnh, chén va vào đế phát ra âm thanh chói tai.
“Thật là không màng hư danh tục lễ, ngươi đúng là phóng khoáng.”
Thấy ta vẫn chưa trả lời.
Hắn đứng dậy chỉnh lại ống tay áo, dường như mang chút tức giận.
“Nếu đã là ngươi cam tâm tình nguyện… thì về sau chớ có hối hận!”
10
Mấy ngày sau đó, ta không còn đến quấy rầy hắn nữa, mà lui tới Phật đường, chép kinh cầu phúc cho Vương phi.
Thế nhưng, nói ra cũng lạ, Ngụy Tương Thời lại ngày ngày ghé qua Phật đường.
Hôm ấy, Vương phi vừa nhắc đến chuyện ngày mai muốn dẫn ta đi dự tiệc thưởng hoa.
Bà nghiêng người dựa trên đệm mềm, thấy chuỗi trân châu buông xuống từ trâm cài của ta suýt nữa quét vào mặt kinh văn, liền bật cười khẽ:
“Cẩn thận một chút, đừng để phấn hoa vàng dính lên mặt, lát nữa dẫn con đi dự tiệc thưởng hoa, lỡ trở thành mèo hoa nhỏ rồi bị công tử nhà họ Thẩm nhìn thấy thì sao…”
Lời còn chưa dứt, bên ngoài điện chợt vang lên tiếng áo bay nhẹ.
“Mẫu thân, hôm nay có nhớ nhi tử không?” Giọng nói trầm vang, lại mang theo chút làm nũng như trẻ con.
Ta ngẩng đầu nhìn lên, vừa vặn bắt gặp Ngụy Tương Thời đứng ngoài cửa điện hoa.
Hắn cầm trên tay một chén thuốc bằng sứ men xanh, xem ra là đến đưa thuốc cho Vương phi.
Ánh mắt hắn lướt qua ta đang cúi mình chép kinh, thoáng dừng lại chốc lát.
Mỗi lần tới đây, hắn luôn tìm được đủ loại lý do.
Đưa thuốc, thăm hỏi sức khỏe, thậm chí là giúp Vương phi tìm một quyển kinh thư.
So với ngày trước còn tránh mặt, giờ đây hắn lại thường xuyên hiện ra trước mắt ta.
Điều khiến ta kinh ngạc hơn cả, chính là ngày tổ chức tiệc thưởng hoa, Ngụy Tương Thời cũng có mặt.
11
Hắn mặc một cẩm bào màu đen thêu chỉ vàng, bên hông đeo ngọc Dương Chi khẽ đung đưa theo từng bước chân. Vừa bước vào tiệc thưởng hoa, hắn lập tức khiến cả yến tiệc xôn xao.
Ngụy Huỳnh tung tăng chạy đến gần, đôi mắt to chớp chớp đánh giá từ đầu đến chân:
“Ca, hôm nay sao huynh ăn mặc diễm lệ như vậy? Những lần trước đi dự yến huynh đều mặc y phục nhã nhặn kia mà.”
Vành tai Ngụy Tương Thời ửng đỏ, khẽ ho một tiếng:
“Trẻ con đừng hỏi linh tinh.”
Ta cũng chẳng khá hơn là bao. Từ sáng sớm, Vương phi đã sai người đến giúp ta chải chuốt dung nhan. Ta chưa từng nhìn thấy bản thân trang điểm lộng lẫy, xinh đẹp rực rỡ đến vậy.
Trong tiệc, ánh mắt mọi người đều như thiêu đốt. Ta chỉ biết cúi đầu nép vào góc áo.
Ngụy Tương Thời quét mắt một lượt những nam nhân trong tiệc, ánh mắt dường như muốn dính lên người ta.
Hắn sải bước đi nhanh đến bên ta, giọng không hài lòng:
“Trang điểm diễm lệ như vậy, còn ra thể thống gì nữa.”
“Dù sao cũng là người trong Vương phủ, mong ngươi giữ lấy liêm sỉ, biết chừng mực, đừng gây chú ý.”
Ta vừa định lên tiếng giải thích.
Quay đầu lại liền thấy Vương phi đang khoác tay một vị công tử dung mạo thanh tú bước đến, trên mặt mang theo ý cười hiền hòa:
“A Đường, đây là nhị công tử Thẩm Nghiễn Chi của phủ Tiết độ sứ ở Hoài Thành. Hai đứa tuổi tác tương đương, lại đều lớn lên ở Giang Nam, chắc chắn có thể trò chuyện tâm đầu ý hợp.”
Thẩm Nghiễn Chi khẽ chắp tay hành lễ, dung mạo ôn nhuận như ngọc.
Ta và Thẩm Nghiễn Chi ngồi đối diện, vừa nói đến trích đoạn Mẫu Đơn Đình trong ánh đèn Tần Hoài.
Chợt nghe sau lưng vang lên một tiếng “choang” giòn tan.
Không biết từ lúc nào, Ngụy Tương Thời đã tiến đến gần, chén trà trong tay hắn nghiêng đổ, vệt nước trà nâu chảy men theo mặt bàn, không lệch chút nào, thấm ướt vạt áo của Thẩm Nghiễn Chi.
“Thất lễ, ta lỡ tay.”
Hắn nói xin lỗi, nhưng trong mắt lại chẳng có lấy nửa phần áy náy.
Thẩm Nghiễn Chi sắc mặt không đổi, ung dung đứng dậy chỉnh lại vạt áo.
Ta vội vàng lấy khăn tay đưa sang, nhưng lại bị Ngụy Tương Thời giành lấy trước, tùy tiện lau hai lượt rồi tiện tay ném trở lại bàn.
“Thẩm công tử chú trọng lễ nghi như vậy, hay là quay về phủ thay y phục thì hơn?”
Lông mày Vương phi khẽ nhíu, đang định lên tiếng xoa dịu không khí, thì bên cạnh bỗng xuất hiện một bóng áo nguyệt bạch lướt qua.
Tân khoa Thám hoa lang nâng chén rượu, chắp tay hành lễ:
“Vừa rồi Nguyễn cô nương nhắc đến ánh đèn Tần Hoài, tại hạ từng nghe đoạn Kinh Mộng trên thuyền hoa…”
Ngụy Tương Thời lạnh nhạt ngắt lời, quay đầu nói với ta:
“Bên đình Thược Dược ít người qua lại, A Đường vốn yêu sự thanh tĩnh, sao không sang đó dạo một chút?”
Nói rồi liền nghiêng người nhường đường, nhưng ống tay áo rộng chắn ngang lối đi của Thám hoa lang thì mãi chẳng chịu buông xuống.
Hoàn toàn bỏ mặc nghi lễ phép tắc.
Suốt phần còn lại của yến tiệc, hắn khi thì làm đổ chén trà, khi lại cắt ngang lời người khác.
Vẫn luôn ở bên cạnh ta, cho đến khi tiệc tan.