Phượng Hoàng Đoạt Vị

Chương 3



5

Những mũi gai trên roi đánh thần mà Tiêu Lăng dùng còn bị tẩm độc.

Trên thân thể ta không chỉ là thương tích do roi gây nên, mà còn dính phải mấy loại độc dược khác nhau.

Tiêu Nhiên không nhìn thấy những vết thương trên người ta, nhưng đứng bên ngoài, từng thau máu được mang ra khiến hắn siết chặt nắm đấm, gân xanh hằn rõ.

Tiêu Lăng… thực sự là đáng chết.

Cuối cùng, nhờ ngự y tận lực chữa trị, vết thương trên người ta mới được xử lý sạch sẽ, độc dược cũng dần được hoá giải.

Tiêu Nhiên đến bên ta, nắm lấy tay ta, đôi mắt hoe đỏ, ánh nhìn tràn đầy đau xót.

“Tâm Nhi, không sao rồi.”

“Mọi chuyện… rồi sẽ ổn cả.”

Ta không còn sức đáp lời, chỉ có thể khẽ gật đầu, sau đó liền thiếp đi.

Giấc ngủ ấy, ta ngủ rất sâu và yên bình.

Trong mơ, ta cảm nhận được một hương thơm mát lạnh nhè nhẹ, lượn lờ quanh thân, khiến lòng ta an ổn lạ thường.

Lần nữa tỉnh lại, đã là ba ngày sau.

Tiểu Đào thấy ta mở mắt, vui mừng chạy đi gọi phụ thân.

“Con gái à, khổ cho con rồi.”

Ta khẽ lắc đầu.

Có lẽ trước đây, ta còn từng hối hận với quyết định của bản thân.

Nhưng sau khi Tiêu Lăng nhẫn tâm đối xử với ta như vậy, ta rốt cuộc cũng đã tỉnh ngộ—mười năm qua, ta rốt cuộc ngu ngốc đến nhường nào.

Sự dây dưa vô cớ kia, tổn thương không chỉ là bản thân ta… mà còn cả Tiêu Lăng.

Hiện tại, hết thảy đều là do ta gieo gió gặt bão.

Ta không trách ai cả.

“Phụ thân, người và Thừa tướng…”

Phụ thân nắm lấy tay ta.

“Thất hoàng tử đã nói rõ tất cả. Hoàng thượng phạt Tam hoàng tử, Thừa tướng cũng bị trách mắng.”

“Ta không sao.”

Ta khẽ gật đầu, lại ngẩng nhìn phụ thân.

Dường như người đã hiểu ý ta, bèn mỉm cười.

“Thất hoàng tử không hề gì.”

“Những ngày con mê man, đều là hắn ở bên chăm sóc.”

Ta đỏ mặt, rúc người vào chăn.

Sự quan tâm chu đáo của Tiêu Nhiên dành cho ta, khiến lòng ta không khỏi ngỡ ngàng.

Suốt mười năm mù quáng theo sau Tiêu Lăng, ta vẫn luôn biết rằng trong mắt hắn, Tiêu Nhiên là đối thủ đáng gờm nhất.

Khi Tiêu Lăng từng cười nhạo rằng việc ta được ban hôn với người kế vị chỉ là trò cười…

Trong lòng ta liền nghẹn một hơi.

Ta chỉ muốn hắn mở mắt ra mà nhìn xem—rốt cuộc là ta có tư cách quyết định ai là Thái tử hay không.

Tiểu Đào khẽ gõ cửa, môi nàng mím lại, ánh mắt đảo qua giữa ta và phụ thân, bộ dạng như muốn nói mà lại thôi.

“Có chuyện gì vậy?”

Ta nhìn ra được nàng đang do dự, liền chủ động hỏi.

“Tiểu thư, Tam hoàng tử tới rồi.”

“Hắn nói… muốn cầu xin sự tha thứ của người.”

Ta khẽ nhíu mày.

Vừa mới tỉnh lại, ta thực sự không muốn nhìn thấy gương mặt của Tiêu Lăng.

Phụ thân lập tức hiểu ý ta, gật đầu:

“Để ta ra gặp hắn.”

Lúc ấy, Tiêu Lăng đang quỳ trước cổng phủ họ Lâm.

Hắn tự trói mình lại, roi đánh thần quất lên người khiến toàn thân đẫm máu, loang lổ thương tích.

Phụ thân mở cửa, khoảnh khắc đó, ánh mắt Tiêu Lăng thoáng sáng lên.

Nhưng khi nhìn rõ người xuất hiện không phải là ta, hắn lại cúi đầu.

“Tam hoàng tử, dù ngươi có làm thế, Tâm Nhi cũng không muốn gặp đâu.”

“Quay về đi, cần gì phải tự làm nhục bản thân đến mức này?”

Tiêu Lăng ngẩng đầu, mắt đỏ hoe, ngấn lệ.

“Lâm đại nhân, ta biết bản thân đã phạm quá nhiều sai lầm.”

“Ta không mong Tâm Nhi sẽ gả cho ta nữa, chỉ hy vọng nàng… không còn hận ta.”

“Nếu Tâm Nhi không chịu tha thứ, vậy thì… ta sẽ quỳ ở đây mãi.”

6

“Hừ.”

Thanh âm của Tiêu Nhiên vang lên sau lưng Tiêu Lăng, lạnh lùng như gió đêm.

“Hoàng huynh quả thật không khiến ta thất vọng.”

“Dùng đến thủ đoạn đê tiện như vậy để cầu xin Tâm Nhi tha thứ, e rằng cũng chỉ có huynh mới làm ra được.”

Nỗi bi thương trong mắt Tiêu Lăng thoáng chốc hóa thành đố kỵ.

Hắn nhìn chằm chằm Tiêu Nhiên:

“Ngươi đến là để chê cười ta sao?”

“Giờ thì ngươi vui lắm rồi chứ gì?”

Tiêu Nhiên cười nhạt:

“Nếu không nhờ hoàng huynh thành toàn, sao ta có thể ôm mỹ nhân về phủ được?”

Dứt lời, hắn không buồn để ý tới Tiêu Lăng nữa, xoay người bước vào phủ họ Lâm.

Ánh mắt Tiêu Lăng căm hận dõi theo bóng lưng Tiêu Nhiên, sát ý cuồn cuộn, gần như muốn xé toạc ánh nhìn.

Sao mọi chuyện lại thành ra như thế này?

Rõ ràng người lẽ ra phải thành thân với hắn là ta mới đúng.

Khi ta một lòng một dạ hướng về hắn, thì hắn lại không biết trân trọng.

Tất cả, đều là quả báo hắn phải nhận.

Hắn khép đôi mắt lại.

Sau trận cãi vã với Tiêu Nhiên dưới địa lao phủ Thừa tướng hôm ấy, hắn rốt cuộc cũng đi tìm Giang Nhiễu Nhiễu hỏi rõ chân tướng.

Lúc đầu nàng ta không thừa nhận mối quan hệ với thế tử phủ Anh Quốc công,

Nhưng khi hắn đỏ mắt ép hỏi, bị vẻ mặt hung dữ của hắn dọa cho khiếp đảm, cuối cùng cũng buột miệng nói ra sự thật.

Thì ra ngay từ đầu, Giang Nhiễu Nhiễu chưa từng thật lòng yêu hắn.

Mục đích của nàng, chỉ là để lưu lại một chút tình cảm trong lòng Tiêu Lăng.

Chờ đến ngày hắn đăng vị Thái tử, nàng sẽ dùng mối duyên cũ đó, ép hắn nạp nàng làm phi.

Có Thừa tướng làm hậu thuẫn, nàng tin rằng không hoàng tử nào có thể khước từ.

Nào ngờ Tiêu Lăng lại ngu ngốc, trước mặt ta lại nói ra những lời ấy, khiến ta trong ngày được ban hôn, đã lựa chọn Tiêu Nhiên.

Như vậy, Giang Nhiễu Nhiễu sẽ vĩnh viễn không thể trở thành chính thất của hắn.

Nàng ta đành quay lại với hôn ước cùng thế tử phủ Anh Quốc công.

Dù biên cương khổ hàn, nhưng nàng vẫn là mệnh phụ của một phủ quốc công.

Sau đó lại diễn thêm một màn “sinh ly tử biệt”, để Tiêu Lăng mãi không quên được nàng.

Nếu sau này hắn thực sự lên ngôi, nàng vẫn còn cơ hội hồi cung.

Sau khi nghe nàng kể lại mọi điều, Tiêu Lăng mới thật sự tỉnh ngộ, nhận ra bản thân đã sai lầm đến mức nào.

Cảnh tượng hôm nay… đều là do hắn nợ ta.

Buổi tối hôm đó, Tiêu Nhiên cùng ta dùng bữa.

Trời vốn đã u ám, chẳng mấy chốc liền đổ mưa như trút.

Tiêu Nhiên ngẩng đầu nhìn sắc trời, nếu giờ rời đi, chỉ sợ sẽ ướt như chuột lột.

Nhưng hắn không nói gì, chỉ quay sang nhìn ta.

“Tâm Nhi, nay nàng đã hồi phục, ta xin cáo lui.”

Ta nhìn ra cơn mưa ngoài cửa, tay khẽ giữ lấy tay áo hắn.

“Điện hạ, phụ thân có nói… mấy hôm nay người vẫn canh bên giường thiếp không rời.”

“Hôm nay trời mưa to, hay là ở lại phủ một đêm.”

“Chờ trời tạnh hẵng đi.”

Tiêu Nhiên khẽ cong môi cười, ánh nhìn dịu dàng.

Ta vốn nghĩ hắn sẽ từ chối, nào ngờ lại nhẹ nhàng đáp:

“Được.”

Ta ngẩn ra, rồi cũng bật cười theo.

Trước kia ta luôn nghĩ Tiêu Nhiên là kẻ chỉ biết mưu sâu kế hiểm, đấu đá triều đình.

Nhưng sau khi tiếp xúc mới hay—hắn không hề như lời Tiêu Lăng miêu tả.

Thành kiến trong lòng người… quả là đáng sợ.

“Thiếp đưa người đến phòng khách nghỉ ngơi.”

Ta cất bước dẫn đường, Tiêu Nhiên lặng lẽ đi theo phía sau.

Dưới ánh mắt ấy, ta chỉ có cảm giác lưng mình như bị dán chặt, tựa hồ ánh nhìn hắn có thể đục thủng cả da thịt.

Đến cửa phòng, ta dừng lại.

“Điện hạ, hôm nay đành ủy khuất một chút.”

Tiêu Nhiên không nói gì, cứ thế bước vào trong.

Ta thấy hắn đã vào phòng, liền xoay người định rời đi.

Nào ngờ, chỉ trong nháy mắt, đã bị hắn kéo trở lại, cả người rơi vào trong phòng.

Trong gian phòng khách, đèn chưa kịp thắp, chỉ có ánh sáng nhàn nhạt hắt vào từ ngoài cửa sổ.

Tiêu Nhiên kẹp ta giữa hắn và cánh cửa, bên tai là tiếng mưa rơi tí tách ngoài hiên, là nhịp thở gần sát của hắn khiến người đỏ mặt tía tai.

Mặt ta bất giác nóng bừng lên.

Giọng hắn trầm thấp vang lên ngay bên tai:

“Tại sao lại chọn ta?”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.