Phượng Hoàng Đoạt Vị

Chương cuối



7

Ta ngẩn ra một thoáng, mới hiểu hắn đang hỏi vì sao ta lại lựa chọn thành thân với hắn.

Trầm mặc giây lát, ta quyết định thành thật đáp:

“Ngươi là đối thủ lớn nhất của hắn.”

“Ta muốn để hắn tận mắt nhìn thấy ta… từng bước đưa ngươi lên đỉnh cao.”

Tiêu Nhiên tựa hồ rất hài lòng với lời đáp ấy.

Hắn khẽ cười một tiếng:

“Ta nhất định không phụ tâm nguyện của Tâm Nhi.”

“Giẫm Tiêu Lăng dưới chân mà tiến.”

Hắn từng bước áp sát, hơi thở của hắn và ta dần hòa làm một.

Ngay khi đôi môi sắp chạm vào nhau, tiếng Tiểu Đào vang lên ngoài cửa:

“Tiểu thư, không xong rồi, Tam hoàng tử ngất xỉu rồi!”

Lý trí chợt quay về, ta vội đẩy Tiêu Nhiên ra.

Chỉnh lại y phục, ta mở cửa bước ra, Tiêu Nhiên cũng theo sau.

Tiểu Đào thoáng sửng sốt. Nàng vốn nghĩ ta chỉ tránh mưa trong phòng, không ngờ bên trong lại có cả Thất hoàng tử.

Tiêu Nhiên liếc nàng một cái, ánh mắt khiến nàng bất giác co rúm cổ lại.

Sao nàng cảm thấy ánh mắt của Thất hoàng tử… thật đáng sợ!

Ta không ngoái đầu lại, chỉ hỏi:

“Hắn đâu rồi?”

Tiểu Đào vội thu hồi ánh mắt, cúi đầu đáp:

“Tướng quân đã sai người đưa Tam hoàng tử vào trong, ngự y cũng được mời đến rồi.”

“Hắn bị thương bên ngoài, trời lại mưa to, thân thể không chịu nổi nên mới hôn mê.”

Ta gật đầu, trong lòng thầm thở phào.

Chỉ cần hắn không chết ngay trước cửa phủ họ Lâm, thì hoàng thượng cũng không thể đổ tội lên đầu phủ ta.

Tiêu Lăng hôn mê ba ngày trong khách phòng phủ họ Lâm.

Ba ngày ấy, ta đều tránh không gặp.

Dù phụ thân nói hắn giữa lúc sốt cao vẫn gọi tên ta không ngừng, ta cũng chỉ nắm chặt khăn tay, nghiền nát từng chút mềm lòng trong tim.

Đến sáng ngày thứ tư, khi ta vừa dùng xong điểm tâm, liền thấy Tiểu Đào chần chừ đứng dưới hành lang.

“Tiểu thư, Tam hoàng tử nói… muốn cầu kiến người.”

“Để hắn đến tiền sảnh đi.”

“Ta sẽ gặp hắn.”

Tiêu Lăng gầy rộc đi, hốc mắt hõm sâu, lưng vốn luôn thẳng giờ đây cũng còng xuống, như thân trúc bị mưa gió vùi dập.

Chén trà trước mặt đã nguội lạnh từ lâu, vậy mà tay hắn vẫn siết chặt lấy miệng chén, đốt ngón tay trắng bệch.

“Tâm Nhi.”

Khi hắn ngẩng đầu, trong đáy mắt thoáng qua chút mừng rỡ, nhưng khi thấy nét mặt lạnh lùng của ta, thứ hy vọng ấy lập tức hóa tro bụi.

Ta ngồi xuống đối diện, hơi nước từ tách trà do nha hoàn mang lên che mờ gương mặt hắn.

“Hôm nay Tam hoàng tử đến, là vì thân thể đã khỏi hẳn?”

Thanh âm ta như ngâm qua nước đá, lạnh đến thấu tâm can.

Hắn khẽ nuốt một ngụm, lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp gấm, đẩy đến trước mặt ta.

“Đây là chiếc vòng ngọc nàng từng yêu thích nhất.”

Nắp hộp mở ra, ánh sáng ban mai chiếu lên chiếc ngọc trắng như mỡ cừu, chính là lễ vật sinh thần năm ta cập kê, do hắn ban tặng.

“Ta vẫn luôn giữ gìn.”

Ta không đáp, nét mặt vẫn lãnh đạm như trước.

“Tam hoàng tử nhớ nhầm rồi, ta đã không còn yêu thích những thứ này nữa.”

“Tam hoàng tử cũng không cần phải hạ mình đến thế.”

“Chuyện xưa như mây khói, nay ta và Thất điện hạ…”

“Đừng nói nữa!”

Tiêu Lăng bỗng ngẩng đầu, ngắt lời ta.

“Là ta đáng đời… là ta tự tay đánh mất nàng.”

Lời chưa dứt, hắn liền quay người rời đi.

Gió xuân vẫn lạnh buốt, hắn chỉ mặc một chiếc trường sam mỏng, đai ngọc nơi thắt lưng lỏng lẻo, dáng vẻ chẳng còn lấy một chút nào là phong tư hoàng tử năm xưa.

Ta đứng dưới hành lang, lặng lẽ dõi theo bóng dáng hắn khuất sau cổng tròn của phủ.

8

Nửa tháng sau, hôn sự giữa ta và Tiêu Nhiên truyền khắp kinh thành.

Hỷ phục là do chính tay hắn lựa chọn: nền gấm đỏ rực thêu phượng hoàng bằng chỉ vàng, đuôi phượng uốn lượn kéo dài, còn rực rỡ hoa lệ hơn cả trong tưởng tượng của ta.

Hôn kỳ định vào ngày hai mươi tám tháng ba, ngày tốt để thành thân, kiêng xuất hành.

Ngày đại hôn, thành Trường An gần như vắng bóng người.

Tiêu Nhiên cưỡi ngựa cao lớn, thân khoác hồng bào ngọc đái, tuấn lãng xuất trần.

Khi xuống ngựa đỡ ta lên kiệu, đầu ngón tay lướt khẽ qua vành tai ta:

“Lát nữa vén khăn, đừng quá hồi hộp.”

Ta bật cười khẽ sau lớp hỷ khăn, lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi.

Kiệu hoa rung rinh theo từng bước đi, chợt nghe có người trong đám đông thì thầm:

“Nghe nói hôm nay Tam hoàng tử lấy cớ bệnh không vào triều.”

Tim ta khẽ run lên một thoáng, rồi lại bị tiếng nhạc cưới rộn ràng cuốn trôi.

Tiêu Lăng có đến hay không… đã không còn quan trọng nữa.

Nửa năm sau thành thân, Tiêu Lăng như biến mất khỏi triều đình.

Đôi lần, ta nghe Tiêu Nhiên nhắc qua, nói hắn suốt ngày ru rú trong thư phòng, khi thì làm thơ, khi thì vẽ tranh, những mưu sĩ theo hắn cũng đã rút lui quá nửa.

Có lần yến tiệc trong cung, ta thấy hắn ngồi ở một góc thật xa, mắt đăm đăm nhìn ly rượu, hai bên tóc mai đã lấm tấm bạc.

“Đừng để ý đến hắn.”

“Nàng chỉ cần xem ta làm sao khiến phụ hoàng nhìn thấy năng lực của ta là được.”

Quả nhiên, hắn có năng lực thật sự.

Loạn phương Bắc, hắn thân chinh xuất chinh, đánh lui ngoại địch.

Thủy tai phương Nam, hắn tự mình giám sát đắp đê.

Triều đường trên dưới, những chính sách mới hắn đề xuất dần làm ngân khố ngày càng sung túc.

Ánh mắt hoàng đế nhìn hắn, từ ngờ vực chuyển thành tán thưởng.

Đông chí năm ấy, hoàng thượng đột nhiên ban chiếu phong Tiêu Nhiên làm Thái tử.

Khi tin truyền đến Đông cung, ta đang thêu ngọc đái cho hắn.

Kim tuyến lướt nhẹ nơi đầu ngón tay, từng nét thêu phượng long uyển chuyển hiện ra sống động như thật.

“Thái tử phi.”

Tiêu Nhiên ôm lấy ta từ phía sau, cằm tựa lên vai ta.

“Từ nay về sau, nàng chính là nữ tử tôn quý nhất thiên hạ.”

Ta quay đầu hôn nhẹ lên khóe môi hắn, sợi chỉ vàng trong khung thêu dưới ánh nến lấp lánh mờ ảo.

Ngoài cửa sổ, cung nhân đang treo lồng đèn, rực đỏ một mảng trời, hệt như nến hồng đêm đại hôn của ta và hắn năm ấy.

Ba ngày sau, Đông cung mở đại yến.

Ta mặc triều phục do hoàng hậu ban tặng, đầu đội phượng quan, ngồi ngay bên cạnh Tiêu Nhiên.

Yến tiệc đang vui, bỗng thấy Tiêu Lăng loạng choạng bước vào, trên mặt lộ rõ men say.

Hắn cúi người hành lễ, suýt nữa thì ngã:

“Chúc mừng ngươi, Thái tử chi vị…”

Tiêu Nhiên nhướng mày, đưa tay chắn trước ta.

Điện trong thoáng chốc yên ắng như tờ, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Tiêu Lăng, chờ xem màn hí kịch kết thúc ra sao.

“Tam hoàng tử uống say rồi.”

Giọng Tiêu Nhiên nhẹ nhàng, nhưng mang theo áp lực không thể kháng cự.

“Người đâu, đưa Tam hoàng tử hồi phủ nghỉ ngơi.”

Khi bị thị vệ đỡ đi, Tiêu Lăng đột nhiên quay đầu, nhìn ta.

Trong ánh mắt ấy là không cam lòng, là hối hận… là thứ cảm xúc phức tạp mà ta chẳng thể gọi tên.

Ta vô thức siết chặt tay áo, nhưng bàn tay Tiêu Nhiên đã nhẹ nhàng bao lấy tay ta.

“Đừng để tâm đến hắn.”

“Từ nay về sau, chúng ta chỉ cần nhìn về phía trước.”

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt hắn, phản chiếu rõ ràng hình bóng ta, sáng trong mà kiên định.

Sang xuân năm sau, Tiêu Lăng xảy ra chuyện.

Có người tố cáo hắn cấu kết với võ tướng biên cương, mưu đồ phản nghịch.

Hoàng đế giận dữ, hạ lệnh bắt hắn giam vào phủ Tông Nhân, tịch thu phủ đệ Tam hoàng tử.

Lúc theo Tiêu Nhiên vào cung yết kiến, ta tận tai nghe hoàng thượng đập bàn quát lớn:

“Nghịch tử! Còn dám học lại trò cũ của hoàng thúc ngươi năm nào?!”

Tiêu Lăng quỳ bên dưới, dáng người tiều tụy, không còn lấy nửa điểm phong thái hoàng tử năm xưa.

Hắn ngẩng đầu nhìn thấy ta, ánh mắt thoáng sáng lên, nhưng khi bắt gặp vẻ mặt lạnh lẽo của Tiêu Nhiên, ánh sáng ấy nhanh chóng lụi tắt.

“Phụ hoàng minh giám! Nhi thần bị oan!”

Hắn lết gối tiến lên hai bước, trán nện mạnh xuống nền gạch xanh:

“Nhi thần chỉ là… chỉ là quá muốn chứng minh bản thân!”

Hoàng đế nhắm mắt, phất tay ra hiệu cho thị vệ kéo đi.

Khi lướt qua bên ta, Tiêu Lăng bất ngờ vươn tay túm lấy vạt váy ta, lực đạo mạnh đến kinh người.

“Tâm Nhi, nàng tin ta… ta không có!”

Tiêu Nhiên lập tức kéo ta ra sau lưng:

“Tam hoàng huynh, vẫn nên tự lo lấy thân đi.”

Ta dõi theo bóng hắn bị kéo đi khuất khỏi đại điện.

“Phụ hoàng,” Tiêu Nhiên tiến lên hành lễ, giọng điềm tĩnh:

“Hoàng huynh nhất thời hồ đồ, xin phụ hoàng nể tình phụ tử, xử nhẹ cho người.”

Hoàng đế thở dài, vung tay.

“Thôi vậy, phế làm thứ dân, đuổi khỏi kinh thành.”

Lúc rời khỏi hoàng cung, gió xuân lướt qua mặt mang theo chút ấm áp.

“Thấy chưa, hắn cuối cùng vẫn là kẻ bại.”

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, lại phát hiện trong mắt hắn không có một tia đắc ý, chỉ có nhẹ nhõm buông xuôi.

Xe ngựa của Tiêu Lăng chầm chậm đi ngang qua chúng ta, rèm cửa bị gió cuốn tung một góc.

Ta trông thấy hắn co ro trong khoang xe, mắt vô hồn nhìn về phía chân trời.

Xe vừa rẽ qua góc cung, bụi mù tung lên, bóng dáng hắn cũng biến mất không còn tăm tích.

Tiêu Nhiên bỗng dừng bước, xoay người kéo ta vào lòng.

Tim hắn đập đều đều, mạnh mẽ mà vững vàng áp lên ngực ta.

“Hối hận không?”

“Vì đã chọn ta.”

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, nhẹ giọng đáp:

“Không hối hận.”

Rồi khẽ kiễng chân, hôn lên khóe môi hắn.

“Từ trước đến nay, ta chưa từng hối hận.”

[ TOÀN VĂN HOÀN ]




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.