Tôi ăn sạch một hơi, lau miệng: “Được đấy, tay nghề tiến bộ rồi. Đi ngủ sớm đi, mai còn phải học.”
Hai giờ sáng, tôi vươn vai định đi ngủ thì thấy có yêu cầu kết bạn mới trên WeChat.
Dòng xác nhận hiện lên ba chữ to đùng: Chu Nhã Nhã.
Tôi lập tức nhấn Chấp nhận.
Ngay sau đó là hàng loạt tin nhắn bật ra:
【Thích sạch sẽ】
【Thích màu đen, trắng, đỏ】
【Không thích nước hoa】
【Thích yên tĩnh】
【Dầu gội yêu thích: mùi bạc hà】
【Không thích sơn móng】
【Thích tóc đen】
Tôi ngơ ngác nhìn từng dòng hiện lên… rồi không hiểu sao, cũng bắt đầu gõ mấy câu đáp lại.
【Thích chơi game, mê mì, bơi giỏi, ghét mấy chuyện ủy mị, ngốc nhưng nấu ăn lại khá ngon】
Từ bên kia gửi sang một tin nhắn: 【Cảm ơn chị】
Tôi suy nghĩ một lúc, trả lời: 【Ngủ sớm đi】
Chu Nhã Nhã, cũng biết điều phết đấy.
Tôi nhìn bộ móng mới làm trên tay, khẽ thở dài. Đáng tiếc là đến giờ tôi còn chẳng biết tên anh trai cô bé là gì, biết mấy thói quen lặt vặt này thì có ích gì?
Biết đâu sau này cũng chẳng còn dịp gặp lại.
Thức đêm xong, sáng hôm sau đầu ong ong như muốn nổ tung.
Tôi chủ động tăng ca để hoàn thành nốt phần việc cuối cùng. Vừa định thở phào thì điện thoại lại đổ chuông.
Số lạ.
“Alo?” Tôi nhíu mày, giọng hơi bực.
“Cô Tề?”
Chỉ một câu thôi, tim tôi như rớt khỏi lồng ngực.
Tôi vội vàng trấn tĩnh, đổi sang giọng điệu bình thường: “Là anh à?”
Bên kia hình như khẽ cười, giọng êm tai: “Thật hiếm khi cô Tề còn nhớ tôi, vinh hạnh quá.”
Anh đẹp thế kia, tôi có mù cũng nhớ.
“Cô Tề, Nhã Nhã đã kể lại toàn bộ sự việc, tôi muốn xin lỗi vì hành xử ngày hôm đó. Có thể cho tôi cơ hội được chuộc lỗi không?”
Tôi thăm dò: “Ý anh là…”
“Mời cô Tề ăn một bữa cơm.”
Đúng câu tôi muốn nghe!
Tôi tắt máy tính, đặt điện thoại sang bên, bắt đầu dặm lại lớp trang điểm.
Vừa phủ phấn, tôi vừa cười khẽ, giọng mềm mại pha chút ngại ngùng: “Thế này không hay lắm đâu, chuyện học sinh với nhau thôi mà, sao phải làm lớn chuyện như vậy.”
“Cô Tề, tôi đã đặt bàn trước rồi, nếu cô không đến thì uổng phí mất.”
Tôi “bất đắc dĩ” đáp lại: “Vậy thì… tôi xin nghe theo vậy.”
Tôi đang định bảo anh gửi địa chỉ thì anh đã nói trước: “Cô Tề, cô đang ở đâu? Tôi đến đón.”
Nếu để anh ấy đến đón thì nghe cũng hơi mất mặt thật.
Nhưng mà… tôi đã mệt rã rời cả ngày, đúng là không muốn vừa make-up vừa tra bản đồ đi khắp thành phố.
Tôi gửi địa chỉ qua, bên kia im lặng mất một lúc.
Tôi hơi lo – không phải xa quá làm anh ấy khó xử rồi đấy chứ?
Dầu bây giờ đâu có rẻ…
“Hay là… để tôi tự—”
“Cô Tề, năm phút nữa tôi tới.”
Cuộc gọi kết thúc, tôi ngơ ngác nhìn miếng mút trang điểm trên tay.
Năm phút?
Anh mở quầy bán bánh kẹp dưới công ty tôi à?
Ngay lúc tôi vừa thoa xong son môi, trước cửa kính văn phòng xuất hiện một bóng người.
Tôi mở cửa ra, khuôn mặt điển trai như tạc của anh hiện rõ ngay trước mắt.
Không thể nào… không lẽ thật sự bán bánh dưới tầng trệt?
Trợ lý Vương vừa tới liền nói luôn: “Chị Tề, đây là người phụ trách bên đối tác mà công ty đang làm việc cùng ấy. Anh ấy vừa hỏi em công ty mình có ai tên Tề Lạc Lạc không, em nghĩ ngay đến chị nên dẫn lên.”
Anh ấy không cho tôi thời gian phản ứng, nói thẳng luôn: “Cô Tề, đến giờ rồi, mình đi chứ?”
Trợ lý Vương cười tít mắt: “Ôi trời, hóa ra hai người quen nhau à? Vậy em không làm phiền nữa, em đi đây.”
Trợ lý vừa đi khỏi, anh ấy liền nghiêng đầu, ánh mắt sâu thẳm đầy ý cười: “Cô Tề, trùng hợp thật.”
…Hừm.
Anh xem tôi cười tươi đến mức nào.
Trên đường đến nhà hàng, trong xe vang lên bản nhạc piano êm dịu, tôi cố gắng giữ lưng thẳng, duy trì phong thái đoan trang – mệt muốn chết.
Một lọn tóc bị gió thổi dính lên mặt, lúc ấy tôi mới sực nhớ – anh ấy thích tóc đen.
Mà tóc tôi lại là nâu sáng chuẩn salon, còn làm móng, xịt nước hoa nữa chứ.
Khởi đầu đúng là không thuận lợi.
“Cô Tề trẻ tuổi vậy mà đã làm đến vị trí quản lý, thật không đơn giản.”
“Tôi đâu dám so với anh… à, so với Tổng Giám đốc Chu – tuổi còn trẻ mà đã điều hành được cả một công ty.”
Tôi suýt gọi tên, nhưng rồi lại nhớ mình vẫn chưa biết tên anh ta là gì.
Cả đoạn đường, hai bên toàn nói chuyện công việc, đúng kiểu xã giao nhàm chán lặp đi lặp lại. Tôi đang tìm cách chuyển chủ đề sang hướng riêng tư hơn thì—
Anh ấy như nhìn ra, chủ động nói: “Chu Tử Hành, là tên tôi.”
“Nghe thật hay.” Tôi cố tình uốn giọng, đọc từng chữ mềm mại lướt nhẹ qua đầu lưỡi.
Dịu dàng mà có chút quyến rũ, khiến người ta vừa ngẩn ra vừa khó tiếp tục giữ dáng vẻ khách sáo.
Chu Tử Hành quả nhiên im lặng, mắt nhìn xa xăm, ánh mắt đen láy xen chút dịu dàng.
Đẹp muốn chết.
Tôi liếc thấy khóe môi anh ấy như đang nín cười.
Ảo giác chăng?
“Cô Tề, mời ngồi.” Chu Tử Hành kéo ghế cho tôi.
“Tổng Giám đốc Chu cứ gọi tôi là Lạc Lạc là được.”
Tôi chờ mong được nghe tiếng “Lạc Lạc” phát ra từ giọng nói dễ nghe ấy.
Chu Tử Hành: “Cô cũng không cần gọi tôi là tổng giám đốc. Công ty là của mẹ tôi, tôi chỉ là chân sai vặt.”
…
Suốt bữa ăn, tôi cố tình dẫn dắt mấy lần, từ ẩn dụ đến ám chỉ, cũng không khiến anh ta chịu mở miệng gọi tôi là “Lạc Lạc”.
Anh ấy vẫn nghiêm túc nói lời xin lỗi: “Tôi sẽ nói chuyện rõ với Nhã Nhã, bảo em ấy cố gắng tránh gây thêm rắc rối cho em trai cô.”
Tôi đã đi gần nửa thành phố với bộ móng này chỉ để nghe mấy lời như thế?
Còn “em trai cô” nghe sang chảnh quá mức…
Tôi cố giữ phong thái: “Anh cũng đừng tạo áp lực cho Nhã Nhã quá, cứ để mọi chuyện tự nhiên. Tề Tư Vũ là sinh vật đơn bào, thứ duy nhất làm nó bận tâm là hôm nay căn-tin có bán thịt hay không thôi.”
Không biết có phải nhắc tới em trai làm tôi quên giữ hình tượng, lúc vung tay tôi lỡ va phải ly rượu vang của Chu Tử Hành.
Tuy chỉ đổ chút xíu, nhưng cũng đủ làm ướt áo vest của anh ấy.
Tôi cuống quýt rút khăn giấy ra lau.
Chu Tử Hành có bệnh sạch sẽ cơ mà!
Cả buổi tối, vì bộ móng tay mới, tôi còn cố gắng không để lộ bàn tay trước mặt anh ấy.
Giờ thì khỏi giữ gìn gì nữa.
Tôi đang cúi sát xuống áo vest của anh ấy, căng mắt tìm cách gỡ cái sợi chỉ vướng vào móng tay.
Lúc đó, giọng anh ấy vang lên bên tai, nhẹ nhàng mà lạnh lùng: “Cô Tề, không cần đâu.”
“Không, không được, phải lau sạch.”
Càng luống cuống càng không gỡ nổi.
Tôi bèn cúi sát hơn, dán cả mặt vào vạt áo anh ấy, chăm chú nhìn cái sợi chỉ như đang tháo bom mìn.
Từ góc nhìn của người ngoài, tôi trông chẳng khác nào đang lao vào lòng Chu Tử Hành.
Hương thơm nhàn nhạt từ người anh ấy len lỏi vào từng lỗ mũi, khiến tôi vừa căng thẳng vừa… có chút hưng phấn kỳ lạ.
“Cô Tề, không cần ngại đâu. Bộ vest này tôi vốn cũng không định giữ lại, nhờ cô mà tôi có cớ chính đáng để bỏ nó.”
Tôi thật ra không tiếc, tiền tôi có thể đền. Nhưng giờ tay tôi còn đang bị vướng vào áo anh ấy, rút không ra được!
“Lạc Lạc!”
Một giọng nam kinh ngạc vang lên ngay bên cạnh bàn ăn.
Tôi lập tức ngồi thẳng dậy, nhưng tay vẫn còn vướng vào vest Chu Tử Hành, trông chẳng khác gì đang kéo anh ấy lại không buông.
Hôm nay đúng là ra đường không xem ngày, làm sao lại gặp ngay bạn trai cũ trong cái tình huống nhạy cảm thế này?
Trịnh Uyên nhìn sang Chu Tử Hành, vành mắt đỏ hoe: “Lạc Lạc, anh tưởng em chỉ đùa thôi… không ngờ em thật sự có bạn trai mới rồi.”
Tôi nói với hắn bao giờ? Đừng bảo…
Là thằng Tề Tư Vũ! Tôi bảo nó trả lời tin nhắn giúp, nó lại đi bịa ra cái này à!
Đúng là làm gì cũng dở, chỉ giỏi hại chị!
Trịnh Uyên cười khan, ánh mắt đầy mỉa mai: “Lạc Lạc, em tìm đâu ra cái loại công tử bột như này? Trông còn giống con lai nữa.”
Tôi lạnh giọng: “Trịnh Uyên, ăn nói cho đàng hoàng. Đây là bạn tôi, có chuyện gì để sau hãy nói, đừng làm loạn ở đây.”
Nhưng hắn ta chẳng chịu buông tha: “Trước đây mẹ anh bảo em bỏ việc, em thà chia tay chứ không chịu buông công việc. Thì ra là để kiếm tiền nuôi trai?”
Tôi đã lỡ phạm phải mấy điều tối kỵ của Chu Tử Hành rồi, giờ mà còn gây thêm trò cười trước mặt anh thì đúng là hỏng hết.
Tôi cố nén giận, dịu giọng xuống: “Trịnh Uyên, anh về trước đi. Có gì để sau hẵng nói.”
Hắn lại dán mắt vào tay tôi đang nắm áo Chu Tử Hành, cố tình tiến đến gần: “Này, cô ta trả cậu bao nhiêu?”
Tôi: “Trịnh Uyên! Anh điên rồi à!”
Chu Tử Hành: “Hai trăm.”
???
Chu Tử Hành đứng dậy, tôi đành đứng lên theo.
Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi đang vướng vào vải, khẽ cúi người chạm vào trán tôi.
Cảm giác lành lạnh mềm mại khiến toàn thân tôi nổi da gà.
Chu Tử Hành đang giúp tôi diễn kịch?
Không hổ danh là người từng lăn lộn trên thương trường, ánh mắt quá chuẩn!
Trịnh Uyên nghiến răng: “Hai trăm? Bao trọn đêm à?”
Tôi tức lắm rồi, hình tượng gì cũng mặc, chỉ muốn tặng hắn hai cái tát cho bõ!
Chu Tử Hành: “Bao cả đời.”
???
Trịnh Uyên có mùi rượu, chắc đã say.
“Được! Lạc Lạc, em tàn nhẫn lắm! Anh có điểm nào không bằng tên tiểu bạch kiểm này chứ? Em chọn nó mà không chọn anh!”
Chu Tử Hành: “Có lẽ là vì anh không đủ kỹ năng, cũng không đủ thời gian.”
Mắt Trịnh Uyên đỏ bừng, lao tới định kéo tôi đi: “Tên lai tạp kia mày là cái thá gì! Lạc Lạc, đi với anh!”