Khi Mạnh Hoài được khôi phục chức quan và sắp vào kinh, hắn lại bất ngờ rơi xuống nước, mất đi ký ức. Hắn không quên bất cứ điều gì, duy chỉ quên mất thê tử kết tóc se tơ là ta. Hắn nắm chặt tay Tô Nguyệt Thiển, nói: “Nàng mới là tình yêu cả đời của ta.” Nhi tử lên tiếng bênh vực họ: “Mẫu thân chẳng giúp được gì, vậy thì làm ơn giúp chút việc nhỏ, đừng xuất hiện trước mặt phụ thân nữa được không?” Bà mẫu lạnh lùng nhìn ta: “Bệnh tình của A Hoài đang nguy cấp, đã lúc này rồi, ngươi đừng ghen tuông vô cớ nữa.” Tô Nguyệt Thiển cũng níu lấy tay áo ta, bóp chặt đến mức tay ta đau điếng: “Đợi Mạnh đại ca khôi phục ký ức, ta nhất định sẽ trả lại vị trí chính thê cho tỷ. Cầu xin tỷ, xin hãy làm ơn để chúng ta vào kinh!” Việc Mạnh Hoài giả vờ mất trí, không đưa ta theo vào kinh, ta đã biết từ lâu rồi. Vậy thì càng tốt. Nhi tử ở Mạc Bắc gửi thư về, chỉ mong được đoàn tụ với mẫu thân là ta. Hiện tại, đến cả cái cớ để rời đi ta cũng chẳng cần tìm nữa.
Bình luận