Sự Sủng Ái Vô Hạn Của Tiểu Tướng Quân

Chương 2



4.

Có lẽ những lời “hổ báo” vừa rồi của ta đã khiến tinh thần của Hoàng thượng bị chấn động, nên ông ấy quyết định phải nhét thêm ít “văn hóa giáo dục” vào đầu ta.

Vì vậy, một thánh chỉ ban xuống, ta bị tống thẳng tới học đường hoàng gia. Nói là để cảm thụ không khí học vấn thanh cao cùng các hoàng tử công chúa.

Nhưng với người từng ba lần vào học đường đều bị khuyên nên nghỉ như ta đây… xin cho phép ta nói một tiếng: cảm ơn nhé, không cần đâu.

Hoàng thượng đoán trước ta sẽ không ngoan ngoãn nghe lời, ông ấy suy nghĩ kỹ càng rồi ra lệnh cho Diệp Cẩn Niên phải đưa đón ta đi học mỗi ngày.

Ông ấy nói nhà Diệp Cẩn Niên gần nhà ta, đưa đón tiện lợi. Nếu ta không phối hợp thì chính là kháng chỉ.

Tội kháng chỉ này… dù mẫu thân ta có đưa bao nhiêu bạc cũng không thể lo liệu được.

Ừm… nếu ngay cả bạc cũng không giải quyết được, thì chắc là nghiêm trọng thật rồi.

Không còn cách nào khác, ta đành phải bước chân vào học đường lần thứ tư.

Thái phó vừa nhìn thấy ta, râu mép tức đến lệch cả sang một bên. Ông ta lập tức sắp xếp cho ta một chỗ ngồi sát góc, yêu cầu duy nhất là: chỉ cần ngoan ngoãn ngủ, đừng quấy rầy người khác.

Chậc, yêu cầu của Thái phó dành cho ta, quả là càng lúc càng vô vọng.

Chỉ tiếc, ngay cả yêu cầu thấp đến thế… ta vẫn không làm nổi.

Không biết Lâm Nguyệt Thiển dùng cách gì, cũng xuất hiện trong học đường vào đúng hôm ấy.

Khác với ta, nàng ta tinh thông cầm kỳ thi họa, biết ca biết múa, còn rất giỏi giả đáng thương lấy lòng người.

Nàng ta ngồi xuống ngay bên cạnh ta, khiến giấc ngủ của ta chẳng còn ngon lành gì nữa.

Thái phó rất hài lòng với học trò mới này, đầu óc lú lẫn đến mức cố ý cho đổi chỗ với Long Dịch Hoan.

Tuyệt vời, ta mừng thầm, Long Dịch Hoan cũng mừng thầm.

Thái phó giảng bài là chuyện của ông ta, chúng ta cứ nói chuyện của mình.

Những gì ông ta nói, chúng ta không nghe. Những gì chúng ta nói, ông ta lại nghe hết.

Ta nói: “Thái phó đi đường còn run run, sao còn chưa về quê dưỡng già nhỉ?”

Long Dịch Hoan nói: “Chắc là không có bạc dưỡng già đấy.”

Ta lại nói: “Hay là ta đưa ông ta ít bạc, cho ông nghỉ sớm đi. Rồi… hì hì hì, mời một Thái phó trẻ tuổi anh tuấn về dạy học.”

Thái phó tức đến mức ngón tay run bần bật, hô to một câu “đứa trẻ này thật không thể dạy dỗ được”, rồi chỉ thẳng ra cửa bắt chúng ta ra đứng.

Đứng thì đứng, chúng ta đứng quen rồi.

Long Dịch Hoan vỗ vai ta, cười đến lộ cả răng hàm: “Cảm giác thân thuộc ghê, phạt đứng cũng thân thuộc nữa.”

Ta gật đầu đồng tình. Đúng thật là quen đến mức… suýt chút nữa ta quên mất cái mùi vị ê chề này.

Khi Diệp Cẩn Niên đến đón ta, ta và Long Dịch Hoan đang tựa vào tường ngủ say như chết.

Lâm Nguyệt Thiển vừa thấy hắn bèn cố ý thò đầu ra ngoài cửa sổ.

“Tỷ tỷ ngủ gật và nói chuyện trong giờ, bị Thái phó phạt đứng ngoài. Có lẽ là vì tối qua về quá muộn, mệt quá nên lại ngủ quên…”

Câu nói nghe như giải thích, nhưng lại hàm chứa đầy ẩn ý khác.

“Sao biết ta về muộn? Lẽ nào ngươi trốn dưới gầm giường ta à?”

Mắt Lâm Nguyệt Thiển lập tức đỏ hoe, vẻ mặt như sắp khóc đến nơi.

Ta chẳng buồn quan tâm, uể oải vươn vai một cái, giọng đầy chán nản: “Cuối cùng cũng hết một ngày rồi.”

Đúng lúc này, Thái phó bước ra, ánh mắt nhìn ta hoàn toàn là kiểu “bùn nhão không trát nổi tường”.

“Nếu mai còn ngủ gật và nói chuyện nữa, phạt chép bài.” Nói xong, ông ta hầm hầm bỏ đi.

Ta làm mặt quỷ sau lưng ông ta, bước đi nhẹ tênh, chuẩn bị về phủ.

5.

Lúc ấy, Lâm Nguyệt Thiển ôm mấy quyển sách đi theo sau lưng Diệp Cẩn Niên, dáng vẻ do dự muốn nói lại thôi khiến ta ngứa ngáy khó chịu.

Ta nhịn không được lầm bầm: “Có lời thì nói, có hơi thì phóng, đừng ảnh hưởng đến giấc ngủ trưa của ta.”

Lâm Nguyệt Thiển đỏ mặt, ánh mắt chan chứa tình ý nhìn Diệp Cẩn Niên: “Cẩn Niên ca ca, sau này huynh có thể tiện thể đưa ta đi học và đón về luôn được không?”

Một tiếng “Cẩn Niên ca ca” suýt nữa khiến ta nôn tại chỗ.

Thì ra mục đích cuối cùng của Lâm Nguyệt Thiển là đây. Nàng ta thích Diệp Cẩn Niên, đang tìm cơ hội gần gũi hắn.

Haha, khéo thật, ta cũng đang thích người mà nàng ta thích.

“Ồ, bệ hạ chỉ giao cho ta đón đưa Đại tiểu thư Lâm phủ thôi.” Diệp Cẩn Niên không hổ là người quanh năm ra chiến trường, chẳng hiểu phong tình là gì, một câu lạnh lùng đã từ chối phũ phàng.

Lâm Nguyệt Thiển gần như lập tức ép ra được hai giọt nước mắt.

“Cẩn Niên ca ca, đến việc tiện tay mà huynh cũng không chịu giúp sao?”

Nói rồi nàng ta ra vẻ sắp khóc đến nơi.

Diệp Cẩn Niên bất lực quay sang nhìn ta, ánh mắt vô tội đến mức khiến ta mềm lòng.

Ta nhún vai, tỏ vẻ bó tay: “Tự gây nghiệt thì tự mình giải quyết. Ta đủ khổ rồi.”

Chỉ nghĩ đến việc từ nay, ngày nào cũng phải đến học đường là trời đất trong lòng ta đã sụp đổ.

Hôm sau, Lâm Nguyệt Thiển ăn mặc lòe loẹt như một con bướm hoa, đứng chờ ngoài cửa từ sớm.

Khi ta ra đến nơi, nàng ta đang bám lấy Diệp Cẩn Niên chuyện trò linh tinh.

Nàng ta nói: “Cẩn Niên ca ca, dạo này ta chợt muốn học cưỡi ngựa, huynh dạy ta được không?”

Diệp Cẩn Niên đáp: “Dạo này bận, không rảnh.”

Lâm Nguyệt Thiển không nản lòng, tiếp tục tìm cớ bắt chuyện: “Nghe nói hoa đào ngoài thành nở rộ, Cẩn Niên ca ca chinh chiến bên ngoài quanh năm, chắc chưa từng thấy rừng đào đẹp thế, có muốn cùng đi ngắm không?”

Người ta đã nói đến vậy rồi, dù có là khúc gỗ cũng phải nể mặt nàng ta đôi chút chứ.

Vậy mà hắn lại hờ hững buông một câu: “Ta từng thấy biển máu kéo dài vô tận, ngươi có muốn xem không?”

Lâm Nguyệt Thiển hít hít mũi, một lúc sau mới uất ức cất lời: “Hình như Cẩn Niên ca ca rất ghét ta…”

Gã đầu gỗ chẳng hiểu lòng người ấy gật đầu, trước khi nàng ta kịp rơi nước mắt thì nghiêm túc nói thêm: “Ta không thích nữ nhân hay khóc, đau đầu lắm.”

Ta không nhịn được nữa, bật cười thành tiếng, càng cười càng không thể dừng lại.

Lâm Nguyệt Thiển tức đến mức giậm chân, hậm hực trèo lên xe ngựa.

Ta cũng leo lên xe, nhưng trước khi vào trong, ta cố tình dừng lại, nghiêng đầu nhìn Diệp Cẩn Niên: “Diệp Tiểu Tướng quân, ta không hay khóc đâu, ngươi có muốn đi ngắm hoa với ta không?”

Ban đầu ta chỉ định chọc tức Lâm Nguyệt Thiển chơi thôi, ai ngờ Diệp Cẩn Niên lại nghiêm túc đáp: “Ừ, hôm nào ta tới đón ngươi đi xem hoa.”

Mặt Lâm Nguyệt Thiển lập tức đen lại, mặt ta thì trắng bệch.

Ta chỉ đùa thôi mà, ta đâu có thích hoa lá cỏ cây gì cho cam…

Mặt Lâm Nguyệt Thiển tối sầm, ánh mắt nhìn ta hệt như muốn ăn thịt người.

Lúc vào học, nàng ta đột nhiên đề nghị với Thái phó: “Nguyệt Thiển cho rằng Thái phó nên chú ý đến mấy bạn học thích ngủ ở hàng sau nhiều hơn. Như dân gian có câu: chim ngu phải bay trước, cần cù bù thông minh, không ai sinh ra đã không thông tuệ cả. Chẳng qua là họ không chịu cố gắng mà thôi.”

Thái phó vuốt râu gật gù đồng tình.

Ta và Long Dịch Hoan liếc nhìn nhau, linh cảm cực kỳ bất ổn.

Quả nhiên, giây sau, yêu cầu của Thái phó dành cho hai chúng ta đã từ dưới đất bay thẳng lên tận trời xanh.

Long Dịch Hoan tức phát khóc: “Lâm Nguyệt Thiển muốn chỉnh muội thì thôi, mắc gì lôi ta theo?”

Ta đảo mắt một cái, lập tức dắt mũi nàng ấy: “Nàng ta thích Diệp Cẩn Niên, tỷ cũng thích hắn, hai người là tình địch. Nàng ta không chỉnh tỷ thì chỉnh ai? Ta mới là người vô tội bị vạ lây đây này.”

Cảm giác tội lỗi lập tức ùa tới, Long Dịch Hoan ôm ta cam kết: “An An, muội yên tâm, trời có sập thì ta cũng sẽ ráng chống, tuyệt đối không để muội bị tổn thương.”

Hề hề, ta chỉ chờ câu này thôi đấy.

Thế mà mới nói được mấy câu, Thái phó lại nhắm đúng ta mà gọi, bắt ta trả lời câu hỏi vừa giảng.

Ta tròn mắt nhìn Long Dịch Hoan, nàng ấy cũng trả lại ta một ánh nhìn mù mờ y hệt.

Kết quả, Thái phó phạt ta chép bài ba mươi lần, ngày mai nộp.

Ta nhìn trang giấy kín đặc chữ, ôm đầu, bi thương trào dâng.

“Hoan Hoan, lời tỷ nói vừa nãy còn tính không đó?”

“Ta nói gì? Ta không nói gì hết.”

Nàng ấy phủi sạch trách nhiệm, kéo thị nữ chạy biến không ngoái đầu lại.

Cuối cùng… ta vẫn là người trao nhầm chân tình rồi.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.