Tướng Công Ta Rất Biết Diễn

Chương 2



6.

Lần này, Phó Sách còn tắm lâu hơn lúc trước.

Chờ hắn trở vào phòng, không khí u buồn đã tan sạch, ta cũng lơ mơ buồn ngủ.

Nhìn hắn một cái, ta giận dỗi nói:

“Ta nào phải thứ gì dơ bẩn, chàng tắm mãi thế làm gì?”

Phó Sách mím môi, không đáp, chỉ hỏi lại:

“Vừa rồi… nàng nói đều là thật sao?”

“Cái gì thật cơ?”

Phó Sách ngập ngừng:

“Chuyện nàng bảo sợ… rồi còn lạnh nữa.”

Ta lúc này mới nhớ ra mấy lời mình bịa, vội gật đầu xác nhận:

“Dĩ nhiên là thật, ta lừa chàng làm gì?”

Lông mày Phó Sách nhíu chặt, dường như đang giằng co trong lòng.

Cuối cùng, hắn thở dài một hơi như chấp nhận số mệnh, nhấc chăn lên giường.

Kỳ thực chiếc giường ấy không nhỏ, nhưng thân hình Phó Sách cao lớn, vừa nằm xuống liền khiến không gian trở nên chật hẹp.

Hơi thở nam nhân bao phủ lấy ta.

Tim ta lỡ một nhịp, vội nằm xuống, giả vờ bình tĩnh vỗ vỗ bên cạnh.

“Lại đây đi.”

Phó Sách khựng người.

Sau khi ta thúc giục lần nữa, hắn mới vụng về nằm xuống, dĩ nhiên là quay lưng về phía ta.

“Ngủ đi.”

Ta biết không thể ép quá, khẽ tựa đầu lên lưng hắn, rồi thiếp đi.

Giấc ngủ ấy, yên bình đến lạ, chẳng mộng mị gì.

7.

Đã lâu lắm rồi ta mới có một giấc ngủ an lành như vậy.

Tỉnh dậy, ta duỗi mình, lúc này mới phát hiện bên cạnh đã trống không.

Phó Sách phải dậy sớm đi săn, nhìn ánh mặt trời ngoài cửa sổ, chắc cũng sắp quay về rồi.

Rửa mặt chải đầu xong, ta liền nghĩ đến việc làm bữa sáng cho hắn.

Kiếp trước ta ôm oán hận, chưa từng vì hắn làm bất cứ chuyện gì, mọi việc đều do hắn âm thầm gánh vác.

Nay đã sống lại, ta muốn được chăm sóc hắn.

Nghĩ đến đó, ta nhớ lại động tác hắn từng làm, thử nhóm lửa nơi bếp lò.

Châm lửa, thêm củi, quạt gió…

Làm theo từng bước, thế nhưng lửa chẳng cháy lên như ý, chỉ thấy khói đen cuồn cuộn bay ra.

“Khụ khụ khụ…”

Ta ho khan mấy tiếng, khói cay khiến ta chẳng mở nổi mắt, nước mắt ròng ròng.

Trong làn nước mắt mơ hồ, một bóng người cao lớn vội bước đến.

“Nàng đang làm gì vậy?”

Ta không nhìn rõ mặt hắn, nhưng có thể tưởng tượng được lúc này hắn đang nhíu mày.

Ta chột dạ đáp:

“Ta muốn nhóm lửa nấu bát mì cho chàng…”

Phó Sách không nói gì, trước tiên dập tắt đống củi, sau đó kéo ta vào trong phòng.

Ta vẫn chưa thấy gì, chỉ biết nắm chặt lấy tay hắn.

Ngón tay thon dài ấy khẽ siết lấy tay ta.

“Đây, rửa mắt bằng nước sạch.”

Ta mù mờ sờ soạng, không biết chậu nước để đâu.

“Phó Sách, ta không nhìn thấy.”

Phó Sách trầm mặc một lúc, rồi khẽ bảo:

“Cúi đầu.”

8.

Ta ngoan ngoãn cúi đầu.

Phó Sách một tay nâng cằm ta, tay kia múc nước nhẹ nhàng vẩy lên mắt.

Động tác dịu dàng chưa từng thấy.

“Đỡ hơn chút nào chưa?” hắn hỏi.

Tim ta khẽ động, làm nũng:

“Vẫn hơi khó chịu, chàng thổi giúp ta được không?”

Tay hắn đặt nơi cằm ta khẽ run.

Ta chu môi, làm bộ sắp khóc:

“Phó Sách… ta không phải vĩnh viễn không nhìn thấy nữa chứ?”

Vừa nói, nước mắt lại muốn trào ra.

“Không đâu.”

Phó Sách đáp chắc nịch.

Hắn nhẹ nâng mặt ta, cúi đầu, thổi nhẹ lên mắt ta.

“Giờ đỡ chưa?”

“Thổi thêm mấy cái nữa.”

Phó Sách thở dài, ngoan ngoãn làm theo.

“Bây giờ thì sao?”

“Bây giờ ấy à…”

Ta kéo dài giọng, bất ngờ ôm lấy cổ hắn, kiễng chân hôn lên môi hắn.

Phó Sách không kịp phản ứng, bị ta chiếm được tiên cơ.

Lúc môi chạm môi, mắt hắn bỗng trợn to.

Ta tức giận cắn nhẹ môi hắn, bất mãn trách:

“Phó Sách, chẳng ai nói với chàng, lúc thế này phải nhắm mắt sao?”

Phó Sách lập tức nhắm tịt mắt lại.

Ngay sau đó, hơi thở hắn trở nên rối loạn.

“Phó Sách, ôm ta đi.”

Ta dịu giọng nũng nịu.

Một bàn tay lớn ôm lấy eo ta, chỉ một lực, ta đã bị hắn bế bổng.

Tay kia của hắn giữ sau gáy ta, nóng đến mức khiến ta run nhẹ.

Cái run ấy như châm lửa, khơi dậy bản năng hung mãnh trong hắn.

Hắn cúi xuống hôn mãnh liệt, không cho ta đường lui.

Con dã thú nguy hiểm trong rừng rậm, đã bị ta hoàn toàn đánh thức.

9.

Kiếp trước lẫn kiếp này, Phó Sách đều luôn giữ khoảng cách với ta.

Ta chưa từng biết, sức mạnh giữa ta và hắn lại chênh lệch đến thế.

Chênh lệch đến mức, nếu hắn muốn, ta chẳng khác nào chú thỏ non trong lòng bàn tay.

“Ưm…”

Ta không chịu nổi, khẽ rên một tiếng.

Phó Sách bỗng dừng lại.

Ta mở mắt, nhìn vào đôi mắt đã hoe đỏ của hắn.

Hắn thở dốc, tay run rẩy buông ta ra.

Ta vội kéo tay hắn lại, nôn nóng nói:

“Phó Sách, chúng ta đã bái đường thành thân, là phu thê, chuyện này vốn là đạo lý trời đất…”

Sắc mặt Phó Sách lại lạnh hẳn đi.

“Thẩm cô nương, chuyện đó… chỉ nên làm với người mình yêu.”

Gì cơ?

Ta ngẩn người, tim rơi xuống đáy vực.

Phó Sách có ý trung nhân rồi sao?

Mà người ấy… không phải ta?

Vậy kiếp trước hắn vì sao lại liều chết bảo vệ ta?

Chẳng lẽ tất cả đều là ta tự đa tình?

Phó Sách xoay người rời đi, cửa bị hắn đóng sầm.

Ngay sau đó, tiếng nước lại vang lên ngoài sân.

Ta chỉnh lại y phục hỗn độn, lòng đầy hổ thẹn và tức giận.

Mấy ngày sau đó, ta và Phó Sách gần như không nói chuyện.

Hắn vẫn như thường ngày: săn thú, gánh nước, nấu ăn…

Chỉ là nhất thời, ta vẫn chưa thể bình tâm lại.

Hai kiếp cộng lại, ta chưa từng chủ động thân cận nam nhân.

Lần đầu tiên chủ động, lại rơi vào cảnh bị chán ghét.

Thật sự… khó mà nuốt trôi nỗi này.

Đêm hôm đó, Phó Sách vẫn nhớ lời ta viện cớ rằng thể hàn sợ lạnh, theo lệ lên giường, quay lưng ra ngoài nằm sát mép.

Một nam nhân cao lớn như vậy, lại co mình như sợ chiếm chỗ, trông vô cùng câu nệ.

Ta nhìn bóng lưng rộng lớn kia, lại bắt đầu miên man suy nghĩ.

Thành thân ba năm, ta chưa từng thấy Phó Sách qua lại với bất kỳ cô nương nào.

Vậy thì bóng hồng trong lòng hắn là ai? Quen nhau từ trước khi cưới ta sao?

Phó Sách sống ở chân núi, từ đây đến trấn gần nhất cũng là một đoạn đường dài, rốt cuộc là cô nương ở đâu?

Người ấy tốt đến vậy, khiến hắn dù đã thành thân vẫn mãi vương vấn không quên?

Nếu thật như thế, vì sao lại chấp thuận cưới ta theo ý cha ta?

Càng nghĩ càng tức, ta giơ tay chọc vào lưng hắn.

“Này, Phó Sách.”

Phó Sách lập tức cứng đờ:

“Ừm.”

Ta chống người ngồi dậy, vươn tay nâng mặt hắn, buộc hắn phải nhìn ta:

“Phó Sách, ta có đẹp không?”

Ánh mắt hắn lướt qua mắt ta rồi lập tức cụp xuống.

“Thẩm cô nương cớ sao lại hỏi vậy.”

“Không được đánh trống lảng, chỉ được nói — đẹp hay không đẹp?”

Phó Sách không trả lời.

Mãi sau mới khẽ thở dài, ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt hiện vẻ bất đắc dĩ:

“Thiên hạ ai chẳng biết tam tiểu thư nhà họ Thẩm dung mạo khuynh thành.”

Hóa ra khúc gỗ này cũng biết khen người.

Lòng ta dễ chịu hơn đôi chút, lại lần tay xuống, khẽ nhéo vành tai hắn, hỏi tiếp:

“Vậy sao chàng không thích ta?”

Cơ thể Phó Sách gần như ngay lập tức nóng rực lên.

Hắn chụp lấy cổ tay ta, lông mày cau lại, giọng lộ rõ giận dữ:

“Thẩm cô nương, chẳng lẽ lời tại hạ nói vẫn chưa đủ rõ ràng sao?”

Đủ rồi, chỉ là ta không cam lòng thôi.

Thứ từng bỏ lỡ như trân bảo, nay có lại được trong tay, làm sao ta nỡ dễ dàng buông tay?

Nhưng sắc mặt Phó Sách rõ ràng là giận thật.

Ta buông tay, buồn bã nằm xuống.

“Không thích thì không thích, hung dữ cái gì…”

Ta lẩm bẩm nho nhỏ.

Phó Sách nhìn ta, như muốn nói gì, nhưng cuối cùng vẫn chẳng nói gì cả.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.