Không Làm Phu Nhân Quan Phủ, Chỉ Làm Thê Tử Sơn Vương

Chương 1



1

Đứng ngoài tường viện Tô phủ, bên trong tiếng cười nói rộn ràng không dứt.

Ta ngẩng đầu liếc nhìn, mũi chân điểm nhẹ mặt đất, thân ảnh bay lên đầu tường.

Ẩn mình trong góc tối, ánh mắt đầu tiên đã thấy Tần Việt giữa đám đông.

Hắn diện mạo tuấn tú, mặc một thân kỵ trang tay bó màu sương, dáng người cao ráo, đang giương cung bắn tên, khiến mọi người xung quanh liên tục trầm trồ thán phục.

Cho đến khi một nữ tử mắt ngọc mày ngài bước đến, kiễng chân nhẹ nhàng lau mồ hôi nơi thái dương cho Tần Việt.

Tiếng trầm trồ chuyển thành trêu ghẹo:

“Tần Việt, đây là biểu muội từ Giang Nam đến sao? Quả nhiên khí chất như lan, chẳng hay đã thành thân chưa?”

Nghe vậy, nàng khẽ liếc nhìn Tần Việt, hai gò má đỏ ửng.

Tần Việt khẽ chau mày:

“A Vu da mặt mỏng, chớ trêu chọc nàng.”

Phản ứng che chở theo bản năng ấy khiến ta hiểu rõ,

hắn hẳn là rất yêu thương vị biểu muội này.

Nếu không, đã chẳng ngày ngày kề cận bên nàng ta,

còn đưa đến dự yến cùng bằng hữu.

Ta cũng thấy họ đứng cạnh nhau thật sự rất xứng đôi.

…Nếu như ta không phải là thê tử của hắn.

2

Mối nhân duyên với Tần Việt, kỳ thực là do ta lừa mà có.

Lúc tuần sơn, ta gặp vị huyện lệnh mới nhậm chức, liền bị dung mạo của hắn mê hoặc, đứng không vững.

Khác hẳn đám nam tử thô lỗ trong trại, hắn có làn da trắng hơn cả ta, mái tóc đen dài, ánh mắt sáng rực…

Ta chưa từng học hành, chẳng tìm được lời nào hay hơn để hình dung hắn.

Chỉ nhìn hắn một cái, ta đã cảm thấy choáng váng.

Chỉ nửa nén nhang, ta đã lập nên kế hoạch.

Lệnh cho tiểu đệ giả vờ bao vây, Tần Việt trong cơn hoảng loạn lăn xuống vách núi, ta giả làm nữ tử quê mùa đi ngang qua, cứu hắn đem về nhà chăm sóc kỹ lưỡng suốt nửa tháng.

Đến khi hắn sắp rời đi,

“Thôn trưởng” liền dẫn người đến chỉ trích ta không giữ khuê môn lễ giáo, định giam vào từ đường.

Tần Việt loạng choạng từ trên giường xuống, đẩy cửa bước ra.

Hắn nói:

“Ta cưới nàng.”

“Thôn trưởng” khẽ nói bên tai ta:

“Đại đương gia, thành rồi!”

Nhưng ta, ngoài niềm vui mừng còn xen lẫn hoang mang.

Ta là một sơn tặc.

Từ nhỏ đã học được rằng, thứ mình thích thì phải đoạt lấy, không từ thủ đoạn.

Thế nhưng nghe thấy câu nói kia của Tần Việt, ta hiếm khi cảm thấy hối hận.

Quá dễ dàng.

Ta có được Tần Việt quá dễ dàng, nên lại càng sợ hãi, rằng một ngày kia khi hắn phát hiện chân tướng, cũng sẽ dễ dàng rời bỏ ta.

Cách ta tiếp cận hắn chẳng thể lộ ra ánh sáng, bởi vậy trong lòng luôn bất an.

Trong những ngày tháng bên hắn, ta càng hết lòng muốn bù đắp.

Ta theo hắn đến Kinh Lăng.

Cùng hắn bái đường thành thân, trở thành một đôi phu thê mà ai nấy đều cho rằng không xứng đôi.

Tần Việt đối xử với ta rất tốt.

Hắn đưa ta đi ngắm những điều mới mẻ ở Kinh Lăng.

Đưa ta đi nghe hí khúc, may áo cho ta mặc.

Ta có rất nhiều điều không hiểu, nhưng hắn luôn dịu dàng nói:

“Chậm rãi học, rồi cũng sẽ biết thôi.”

Về sau ta mới biết, sự ôn nhu ấy của hắn, là dành cho tất cả mọi người.

Ta chưa từng là người đặc biệt.

3

Ta không muốn ở lại nơi náo nhiệt này thêm nữa, liền xoay người rời đi.

Nhưng đột nhiên nghe thấy bọn họ nhắc đến ta.

“Đúng rồi Tần huynh, dạo này không thấy tẩu phu nhân?”

Yến tiệc chợt yên lặng một thoáng, mọi ánh mắt đổ dồn về phía Tần Việt.

Ta cũng nhìn về phía hắn.

Hắn mân mê chén rượu, không biết đang nghĩ gì, hồi lâu sau như mới phản ứng lại, mỉm cười:

“Lạc Ninh ở nhà, nàng hành vi thô lậu, không hiểu lễ nghi Kinh Lăng, đến đây chỉ thêm gượng gạo.”

Mọi người nhìn nhau cười nhẹ, không nói thêm nữa.

Lướt qua đề tài ấy, lại cùng nâng chén.

Thô lậu.

Từ ấy cứ quanh quẩn trong đầu ta, xua mãi không tan.

Hắn từng nói ta ngay thẳng thuần chân.

Giờ đây, lại chê ta thô lậu.

Thật ra từ lâu ta đã nhận ra rằng,

ta và hắn, rốt cuộc là hai người lớn lên trong hai thế giới hoàn toàn khác biệt.

Khi ta ăn phát ra tiếng, hắn sẽ cau mày nhắc nhở.

Khi ta ngủ không yên, hắn liền dọn sang phòng khác.

Ta đi đường vội vàng, hắn cũng không đuổi theo, chờ đến khi ta lạc đường, trời tối mò mẫm tìm về, hắn chỉ nhàn nhạt nói:

“Sau này sẽ biết nhớ.”

Mùa đông năm ngoái, ta và hắn từ ngoại thành lễ Phật trở về, xe ngựa sa vào tuyết dày.

Phu xe bó tay, tuyết càng lúc càng rơi nặng, mà Tần Việt lại rất sợ lạnh.

Ta nhảy xuống xe, tay không kéo dây cương, cùng phu xe hợp sức đẩy xe ra khỏi bãi tuyết.

Lòng bàn tay bị dây cương ma sát đến trầy xước, đôi tay đông cứng đỏ ửng.

Phu xe kinh ngạc nhìn ta, ngập ngừng khen một câu:

“Phu nhân quả là nữ trung hào kiệt.”

Ta hơi đắc ý, lòng vui sướng ngẩng đầu nhìn lên, lại chạm phải ánh mắt phức tạp của Tần Việt.

Lên xe, hắn im lặng rất lâu.

Đến khi về đến phủ, hắn mới nói:

“Nàng làm vậy, không hợp thân phận, sau này đừng tái phạm.”

Ta nhỏ giọng giải thích:

“Thiếp sợ chàng lạnh…”

Tần Việt khựng lại một thoáng, nhưng vẫn nói:

“Không hợp thân phận.”

Trên yến tiệc, Tần Việt uống có chút say.

Hai má vương chút đỏ hồng.

Biểu muội đặt một chén trà bên cạnh hắn, hắn mỉm cười, đưa tay nhận lấy.

Đám công tử xung quanh lại bắt đầu cười cợt trêu ghẹo.

Không khí trở nên lãng mạn mờ ám.

Ta nhìn khuôn mặt của Tần Việt, trong lòng dâng lên một nỗi thất bại sâu sắc.

Ta – Lạc Ninh – từng hô phong hoán vũ trên núi bao năm, những gì ta muốn đều sẽ có được, thứ không có được, ta sẽ phá hủy.

Thế nhưng người ta có được mà không thấy vui, Tần Việt là kẻ đầu tiên.

Ta và hắn, tựa như hai đường thẳng song song, vĩnh viễn không có giao điểm.

Dù ta có cố gắng đến thế nào, cũng chẳng thể khiến hắn hài lòng.

Đã như vậy, chi bằng buông tay, cần gì phải giày vò lẫn nhau.

Ta – Lạc Ninh – xưa nay vẫn là người, nên buông thì buông, không vướng không bận. Ta ngồi xổm trên đầu tường, nhìn Tần Việt lần cuối.

Sau đó ngửa người ngã xuống, vững vàng tiếp đất.

……

Tần Việt đang nâng chén rượu, bỗng động tác khựng lại.

Tựa hồ có cảm ứng, quay đầu nhìn về phía đầu tường kia.

Một cơn gió nhẹ lướt qua, cành hải đường run rẩy, rơi xuống mấy cánh hoa phấn hồng.

“Biểu ca, sao vậy?”

A Vu nhận ra thần sắc khác thường của hắn, nhẹ giọng hỏi.

“Không có gì.”

Tần Việt quay đầu lại, cầm lấy chiếc bánh tinh xảo trên bàn, nếm thử một miếng.

Công tử nhà họ Tô trông thấy, vội hỏi:

“Tần huynh, điểm tâm thế nào?”

Tần Việt thẳng thắn:

“Ngọt quá.”

Tô công tử cười:

“Là do Tần huynh khẩu vị quá đạm mà thôi.”

Tần Việt không đáp, chỉ dặn tiểu đồng bên cạnh:

“Gói mấy cái điểm tâm này, mang lên xe ngựa đưa về phủ.”

A Vu khựng lại một chút, ngạc nhiên:

“Biểu ca không phải không thích ăn sao?”

“Trong phủ có người thích đồ ngọt.”

4

Khi ta quay về Hắc Phong Trại, huynh đệ trong trại đang ngồi giữa sân, nâng bát lớn uống rượu, ăn thịt thỏa thuê.

Ta ném bịch hành lý xuống, chen vào đám đông, nâng chén rượu trên bàn lên uống cạn.

Mấy tiểu đệ trố mắt nhìn ta, sau đó đồng loạt hô to:

“Đại đương gia sảng khoái quá!”

Ta như thế này, họ gọi là sảng khoái tiêu sái.

Còn ở Tần phủ, chỉ cần ta ăn cơm phát ra chút tiếng động, Tần Việt liền cau mày, nhẹ giọng nhắc nhở ta phải biết lễ nghi.

Quả nhiên, lựa chọn quay về là đúng đắn.

Ta thấy vui hơn nhiều.

Uống đến cuối cùng, huynh đệ ngã lăn ra đất,

tiếng ngáy và mớ nói mê xen lẫn, náo nhiệt vô cùng.

Ta lại thấy âm thanh ấy thật thân thuộc.

Không nhịn được bật cười, ta cạn thêm một chén rượu cuối cùng.

Nhưng chén rượu vừa đưa lên môi, lại bị ai đó giật lấy.

Ta nhìn tay trống không, đập mạnh xuống bàn, hũ rượu chấn động lăn xuống đất, rơi “choang” một tiếng vỡ vụn.

“To gan! Kẻ nào dám cướp rượu của lão nương!”

Ta hung hăng trừng mắt nhìn qua, lại bắt gặp một gương mặt càng hung hăng hơn.

Đoạn Lăng Tiêu lườm ta một cái, ngửa đầu uống cạn rượu, rồi đập mạnh chén xuống đất.

“Choang—”

Tiếng ấy khiến ta tỉnh táo đôi chút.

Cũng nhìn rõ gương mặt của hắn.

So với hai năm trước, Đoạn Lăng Tiêu đen hơn, gầy hơn, cằm có thêm một vết sẹo, trông càng thô ráp.

“Lạc Ninh, ngươi còn biết trở về à?”

Ta trừng mắt đáp:

“Liên quan gì ngươi?”

“Ngươi không ở lại Thiên Chướng Trại của mình, tới Hắc Phong Trại của ta làm gì?”

Đoạn Lăng Tiêu tức đến mức đi đi lại lại.

“Sao lại không liên quan đến ta? Ta là vị hôn phu của ngươi!”

Ta trợn mắt, không để tâm, lảo đảo đứng dậy, nhặt lại hành lý trên đất.

Chỗ ở cũ chắc chắn chưa dọn dẹp, ta định tìm một gian phòng yên tĩnh nghỉ ngơi.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.