6.
Mọi người vừa rời khỏi, Lâm Nguyệt Thiển liền cố ý bước tới cạnh ta.
Nàng ta đứng chắn trước mặt ta, môi son khẽ nhếch, giọng nói cao vút đầy khiêu khích: “Tỷ tỷ, từ nhỏ đến lớn, thứ gì ta thích tỷ cũng muốn cướp. Tỷ hận ta và mẫu thân của ta, tỷ cho rằng chúng ta đã cướp mất phụ thân của tỷ. Nhưng trong chuyện tình cảm, người không được yêu mới là kẻ thừa thãi.”
Ta lui lại một bước, ánh mắt lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn: “Rốt cuộc ngươi muốn nói gì?”
Nàng ta cười khẩy, ánh mắt tràn đầy khinh bỉ và miệt thị: “Tỷ và mẫu thân tỷ đều là những kẻ dư thừa.”
Tính khí nóng nảy trỗi dậy, ta theo phản xạ giơ tay lên.
Nhưng còn chưa chạm tới, Lâm Nguyệt Thiển đã ôm mặt ngã lăn ra đất.
Nàng ta cụp mắt, giọng mềm nhũn đầy van xin: “Tỷ tỷ, đừng đánh ta. Tỷ muốn gì, ta đều có thể nhường. Chỉ duy nhất Diệp Tiểu Tướng quân, ta thật sự không thể. Tỷ không thể vì ta thích hắn mà cũng muốn giành lấy được. Tình cảm là chuyện hai bên đồng lòng, không thể làm liều… Ta cầu xin tỷ, được không?”
Mợ nó… Lâm Nguyệt Thiển bắt đầu giở bài lật mặt rồi đấy à?
Ta ghét nhất là cái kiểu yếu đuối giả tạo này của nàng ta.
Ta bóp lấy cằm nàng ta, mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm: “Nam nhân ngươi yêu, cho dù ta không yêu, ta cũng phải cướp.”
Cơ thể Lâm Nguyệt Thiển khẽ nghiêng sang một bên, ánh mắt hướng ra phía sau ta, rồi nàng ta cất giọng đầy thâm ý: “Tiểu Tướng quân, huynh nghe thấy rồi chứ?”
Ta quay đầu nhìn lại, quả nhiên Diệp Cẩn Niên đang đứng đó.
Ánh mắt hắn sâu thẳm, dường như ẩn chứa chút tức giận.
Nhưng khi ánh mắt của ta và hắn giao nhau, vẻ giận dữ ấy lập tức được che giấu.
“Đi thôi.” Giọng hắn bình thản, không mang chút cảm xúc nào.
Ta thật sự không nhìn ra hắn đang giận hay không giận, chỉ biết lần này hắn không đợi ta, cứ thế đi thẳng về phía trước.
Lâm Nguyệt Thiển thoáng ngẩn người. Phản ứng này của Diệp Cẩn Niên hoàn toàn không như nàng ta mong muốn.
Nàng ta vội vã đuổi theo.
Ta âm thầm giơ chân, giẫm mạnh lên vạt váy của nàng ta.
Lâm Nguyệt Thiển ngã sấp mặt, ăn một cú “chó gặm bùn” rõ đẹp, miệng còn không ngừng gọi tên Diệp Cẩn Niên.
Ta cười híp mắt, buông lời châm chọc: “Đi đường mà cũng ngã, xem ra ông trời cũng không vừa mắt ngươi rồi.”
Lâm Nguyệt Thiển tức đến mức phát điên, gào toáng lên: “Lâm Kim An, là tỷ giẫm váy ta!”
Ta nở nụ cười nhạt như không: “Không chỉ giẫm váy, ta còn muốn giẫm chết ngươi.”
Một ngày mà dám hại ta hai lần… Hừ, Lâm Kim An ta đâu dễ bắt nạt.
Đợi Lâm Nguyệt Thiển leo lên xe ngựa xong, ta cúi người nhặt lấy một hòn đá nhỏ.
Lợi dụng lúc không ai chú ý, ta búng mạnh viên đá vào mông ngựa.
Ngựa bị đau, lập tức hoảng loạn lao đi, xe ngựa cũng vì thế mà lảo đảo nghiêng ngả.
Tiếng hét chói tai của Lâm Nguyệt Thiển vang lên không ngớt.
Diệp Cẩn Niên bèn tung người nhảy khỏi lưng ngựa, thân pháp gọn gàng cưỡi lên con ngựa đang phát cuồng.
Hắn kéo mạnh dây cương, nhận lấy trường kiếm từ tay thị vệ, một nhát chém đứt dây nối giữa ngựa và xe.
Chiếc xe ngựa mất thăng bằng, lật nghiêng hoàn toàn.
“Con bướm hoa” tên Lâm Nguyệt Thiển ôm đầu, chật vật bò ra khỏi xe.
Sắc mặt tái nhợt, tóc tai rối bù, trán đỏ tấy, vành mắt hoe hoe nước…
Nàng ta nhẹ nhàng cắn môi, trông như một đóa hoa tàn mưa đổ, ngẩng đầu nhìn Diệp Cẩn Niên, nghẹn ngào nói: “Cẩn Niên ca ca, huynh có thể đỡ ta dậy không? Chân ta bị đập trúng rồi.”
Ta cười hì hì chìa tay ra: “Tỷ tỷ đỡ ngươi nhé?”
Lâm Nguyệt Thiển không thèm nhìn ta, chỉ dán mắt vào Diệp Cẩn Niên, nước mắt sắp rơi đến nơi.
Diệp Cẩn Niên nhíu mày, dặn thị vệ chuẩn bị kiệu mềm.
Lâm Nguyệt Thiển khẽ liếc ta một cái, trong mắt ánh lên vẻ đắc ý rõ rệt.
Nhìn nàng ta cười hí hửng như vậy mà ta phát bực.
Ta lạnh lùng hừ một tiếng, xoay người trèo thẳng lên lưng ngựa của Diệp Cẩn Niên.
“Phiền Tiểu Tướng quân giúp muội muội ta nhé, ta đi trước đây.”
Ngựa vừa mới rời đi được hai bước, Diệp Cẩn Niên đột ngột cũng xoay người nhảy lên ngựa.
7.
Hắn giật dây cương khỏi tay ta, hỏi: “Ngươi cưỡi mất ngựa của ta rồi, ta phải về thế nào đây?”
Ta chẳng mảy may quan tâm: “Thì ngồi kiệu mềm về với muội muội ấy.”
Diệp Cẩn Niên cạn lời. Hắn dặn thị vệ đưa Lâm Nguyệt Thiển về trước, rồi khẽ vung roi ngựa, đưa ta phi thẳng một mạch.
Lâm Nguyệt Thiển chỉ có thể trơ mắt nhìn ta và Diệp Cẩn Niên cùng cưỡi chung một con ngựa rời đi.
Không biết khoảnh khắc ấy nàng ta trưng ra biểu cảm gì, tiếc là ta không được chứng kiến tận mắt.
Ngựa phi vun vút, khiến lưng ta cứ va chạm từng nhịp vào lồng ngực rắn rỏi của hắn.
Mẫu thân từng nói: muốn biết một nam nhân có ưu tú hay không, không chỉ nhìn khuôn mặt, mà còn phải xem vóc dáng. Mặc áo thì mảnh mai, cởi áo thì rắn chắc mới được. Quan trọng nhất: Cơ bụng có đủ tám múi hay không.
Vậy Diệp Cẩn Niên có không nhỉ?
Ta cược một văn tiền, chắc là có tám múi.
Vì mải suy nghĩ vẩn vơ, suýt chút nữa ta bị hất khỏi lưng ngựa.
Cánh tay dài của nam nhân vươn tới, nhanh chóng vòng qua eo ta, kéo ta trở lại.
Tay hắn đặt lên eo ta… từ đó đến cuối đường cũng không buông ra nữa.
Ta len lén liếc hắn một cái, dè dặt hỏi: “Tiểu Tướng quân không giận à?”
Tiếng gió cuốn theo giọng nói trầm thấp dễ nghe của hắn, khẽ lướt qua cổ ta, khiến da ta ngứa ngáy.
“Cái gì?”
Ta cụp mắt, trong lòng có chút chột dạ. Lớn bằng từng này, đây là lần đầu ta cảm thấy có lỗi với người khác.
Ta đổi giọng: “Tiểu Tướng quân thật sự có người trong lòng rồi à?”
“Ừ.”
Thì ra hôm ấy hắn nói có người thương, không phải để đối phó qua quýt, mà là thật.
Tự nhiên trong lòng ta có chút chát đắng.
Ta nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng, hỏi tiếp: “Không phải là Lâm Nguyệt Thiển chứ?”
“Ừ.”
Ta thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì ta yên tâm rồi.”
Ai ngờ vừa nhảy xuống ngựa, hắn lại khẽ liếc ta một cái, giọng sâu kín: “E là ngươi không thể yên tâm.”
Gì? Ta không thể yên tâm? Vậy nghĩa là… hắn thích Lâm Nguyệt Thiển?
Không đâu… không thể nào…
Dùng bữa xong, ta ngồi bên bàn, vừa cắn đầu bút lông vừa thúc giục nha hoàn Tiểu Thúy chăm chỉ chép bài.
Tiểu Thúy nhăn nhó, nửa ngày cũng chưa viết nổi một chữ.
Ta hoàn toàn tuyệt vọng, phất tay bảo nàng ấy lui xuống.
Haiz, giờ mà có ai tới giúp ta chép bài thì tốt biết mấy…
Tựa như ông trời nghe thấy lời khấn, “két” một tiếng, có người từ ngoài cửa sổ trèo vào.
Nhìn kỹ lại, là Diệp Cẩn Niên.
Ta cần người biết chữ, không phải người mù chữ còn hơn ta!
Khổ thật, một võ tướng… thì biết viết chữ gì cơ chứ?
Giọng ta đầy vẻ không hoan nghênh: “Sao ngươi lại đến đây?”
“Giúp ngươi chép bài.”
Trông Diệp Cẩn Niên hoàn toàn tự nhiên, chẳng có chút áy náy nào về chuyện đột nhập khuê phòng giữa đêm.
Hắn liếc nhìn chữ ta viết, sau đó lặng lẽ quay đầu đi.
Hả, là chê chữ ta xấu đấy à?
Hắn lại dám… khinh thường ta!
8.
Giây tiếp theo, hắn nhúng bút vào nghiên mực, bắt đầu viết.
Những ngón tay thon dài cầm lấy cây bút lông, đốt ngón rõ ràng, làn da trắng mịn như ngọc.
Nét chữ của hắn mạnh mẽ dứt khoát, ngay ngắn gọn gàng.
Ta trừng mắt nhìn, hoàn toàn không dám tin vào mắt mình.
Cái tát này… đúng là đau thật.
Hắn ngẩng đầu, đưa cho ta một tờ giấy, ý bảo ta cũng bắt đầu viết đi.
Ta rũ vai, ngồi xuống bên phải hắn, nhưng ánh mắt lại không kìm được, cứ nhìn hắn chằm chằm.
Ánh trăng len qua khung cửa, chiếu lên gương mặt tuấn tú như tạc của hắn.
Đôi mắt sâu như mực, môi mỏng mím lại, cằm hơi siết chặt.
Càng nhìn, ta càng không thể dời mắt.
Thật sự… có chút rung động rồi.
Khó trách Lâm Nguyệt Thiển mê đến mức bày ra đủ trò thủ đoạn.
Hắn bật cười, buông một câu: “Tiểu oa béo tròn, đừng nhìn ta nữa, mau viết đi, không viết xong là đó.”
Tiểu oa béo tròn? Hắn gọi ta đấy à?
Ta bướng bỉnh phản bác, giọng không thừa nhận: “Ta không có nhìn ngươi. Ta chỉ đang nghĩ, hình như ta… có cảm giác đã từng gặp ngươi ở đâu đó.”
Hắn khựng lại trong chốc lát, sau đó cong môi cười nhạt: “Năm đó, có một Tiểu oa béo tròn trắng trẻo, chui từ lỗ chó nhà ta vào. bị một con chó vàng nhỏ đuổi khắp sân, cuối cùng nhào vào người ta, bám chặt lấy không chịu buông…”
Ừm… Tiểu oa béo tròn, lỗ chó…
Ta mơ hồ nhớ ra chút gì đó.
Năm ấy ta vừa tròn sáu tuổi, nghịch phá trong phủ chán chê, bất ngờ phát hiện một cái lỗ nhỏ ở chân tường.
Dựa vào thân hình nhỏ nhắn linh hoạt, ta chui tọt sang viện bên cạnh.
Vừa ló đầu ra, một con chó nhỏ đang gặm xương lập tức sủa ầm lên.
Nó tưởng ta tới giành đồ ăn bèn tha xương đuổi ta khắp nơi.
Ta bị dọa đến khóc rống, không kịp nhìn rõ đường đã nhào vào lòng một người, ôm chặt lấy không buông.
Thiếu niên cao hơn ta một cái đầu ấy vừa dỗ ta vừa dùng tay áo lau nước mắt cho ta.
Tóc mái lòa xòa trước trán, đôi mắt đen như bầu trời đêm, lấp lánh muôn vàn ánh sao.
Ánh mặt trời rọi lên khuôn mặt hắn, vẽ ra những đường nét non nớt mà dịu dàng.
Chỉ một ánh nhìn, ta đã thấy vô cùng thân thiết.
Ừm, chắc chắn là người tốt.
Sau đó, cứ cách một vài ngày, ta lại chui qua cái lỗ chó ấy.
Lôi hắn trèo cây trộm trứng chim, lôi hắn ra bãi cỏ bắt ve sầu, kéo hắn lên mái nhà ngắm sao…
Thỉnh thoảng hắn cũng sẽ ngồi trên tường gọi ta, mang theo kẹo mứt, bánh ngọt, và mấy món đồ chơi nhỏ.
Ngay lúc ta quyết định muốn chơi cùng hắn cả đời, thì hắn lại bị ép theo phụ thân ra trấn thủ biên cương.
Ngày hắn rời đi, gió lớn lồng lộng, thổi cát bay vào mắt ta.
Ta dụi mắt, hỏi hắn ba lần liên tiếp: “Bao giờ ngươi quay lại?”
Hắn chỉ dặn ta đừng khóc, nói sẽ nhanh chóng trở về.
Nói đến đó, mắt hắn cũng đỏ hoe, khẽ quay mặt sang chỗ khác.
Cuối cùng, ta không khóc, hắn thì lại khóc mất rồi…
Dần dần, đường nét non nớt khi xưa hòa vào gương mặt tuấn tú trước mắt.
Và khi đang mải nhớ lại, ta… ngủ mất lúc nào không hay.
Trong giấc mơ, có ai đó nhẹ nhàng bế ta lên, còn in lên trán ta một nụ hôn dịu dàng.
Ta mơ màng mở mắt… nhưng chẳng thấy gì cả.