Nữ Y

Chương 3



6.

Giọng ta không lớn, chỉ đủ để Từ Minh Nguyệt nghe thấy.

Liếc mắt nhìn qua, thấy thân hình nàng ta khựng lại một chút, sắc mặt cũng trở nên khó coi.

Bùi Tranh hoàn toàn không ngờ ta sẽ làm vậy, nhất thời sững người, mất vài nhịp mới kịp phản ứng, vô thức đẩy ta ra.

“Tình hình của Vệ lão bá không ổn, ta không quen Thái y, phiền ngươi nhọc lòng rồi.”

Ta thấp giọng nói một câu, rồi siết lấy tay hắn ta, cao giọng hơn: “Thứ này, chỉ giao cho ngươi, ta mới yên tâm.”

Nói xong, ta khẽ mỉm cười đầy ẩn ý, rồi quay người rời đi.

Lời nói mơ hồ nước đôi, đầy ẩn ý.

Tám phần là Từ Minh Nguyệt đang nghi ngờ ta đã giao chìa khóa cho Bùi Tranh.

Bùi Tranh hẳn sẽ phải giải thích một hồi.

Ta phải tranh thủ khoảng thời gian này để đến ngôi miếu hoang kia, xem Vệ lão bá có để lại manh mối gì không.

Thuê xe đi chừng một tuần trà, ta khẽ vén rèm nhìn lại, thấy một cỗ xe ngựa cách sau không xa cũng đang bám theo.

Chính là chiếc xe mà Từ Minh Nguyệt vừa dùng khi trở về.

Xem ra, Bùi Tranh không phải kẻ ngốc.

Hắn ta đã đoán ra hành động bất thường của ta là để gây hiểu lầm, tranh thủ kéo dài thời gian.

Nhưng con đường đến miếu hoang hẻo lánh vắng người, ta từng đi mấy lượt mỗi năm để cúng giỗ phụ mẫu, thuộc nằm lòng từng khúc ngoặt, từng chỗ khuất.

Nhanh chóng chọn một góc hẻm rồi nhảy xuống xe, trốn vào một bên.

Đợi xe ngựa của Bùi Tranh và Từ Minh Nguyệt vượt qua khúc cua đuổi theo, ta liền men theo đường tắt, lặng lẽ tiến vào miếu.

Miếu đã hoang tàn từ lâu, tượng Phật cũng bong tróc nứt nẻ.

Ta vẫn như mọi lần, quỳ xuống khấu đầu thắp hương cảm tạ Phật tổ, lại vì Vệ lão bá mà khấn vái thêm một phen.

Sau đó tỉ mỉ lục soát từng ngóc ngách trong miếu, nhưng không tìm được gì.

Chẳng lẽ… ta nghĩ sai rồi sao?

Ta có chút thất vọng, bước chân vô thức đưa ta đến phía sau miếu, quỳ xuống bên gốc cây chôn phụ mẫu.

Nơi đây không có mộ nấm, càng không có bia đá.

Năm xưa ôn dịch hoành hành, xác chết đầy đồng, giữ được mạng sống đã là kỳ tích.

Vệ lão bá vì thức đêm bắt mạch bốc thuốc mà kiệt sức, lỡ nhiễm bệnh rồi hôn mê.

Lúc ấy ta chỉ mới sáu tuổi, tỉnh dậy trong ngôi miếu hoang, thấy thi thể phụ mẫu và bát thuốc chưa uống hết.

Cây trâm bạc duy nhất của mẫu thân cũng không thấy đâu.

Ta biết, bà đã đem nó đổi thuốc để cứu mạng ta.

Nhưng phụ mẫu lại không đợi được đến khi ta mở mắt.

Ta học theo người lớn, tìm hai tấm chiếu rách đắp lên mặt họ.

Khi ấy mới phát hiện trong góc còn một ông lão, mặt tái xám như chết, nhưng cơ thể vẫn còn chút hơi ấm.

Ta thử đổ thuốc cho ông, không ngờ thật sự cứu được.

Sau này, Vệ lão bá mai táng phụ mẫu của ta, rồi đưa ta về núi Hoạch Lộc.

Ta chỉ trở lại miếu vào tiết Thanh minh, ngày giỗ, để quỳ lạy khấn vái.

Nhiều năm gió mưa dãi dầu, gạch đá nơi đây đã lung lay lỏng lẻo, nhất là phiến đá dài ta hay quỳ trên đó, luôn lắc lư nghiêng ngả…

Khoan đã, không đúng.

Ta đột nhiên phát hiện, phiến đá này hình như không còn lắc nữa.

Nhưng khe nứt bên rìa cũng chưa từng được trám lại, dường như… phía dưới có thứ gì đó.

Tim ta đập thình thịch, tưởng chừng muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Giả vờ liếc quanh một lượt, thấy xung quanh không ai, ta vội gỡ phiến đá, rút ra một phong thư.

Trong thư có tấm gỗ kê giữ khe trống, kèm theo một mảnh giấy.

Mở ra xem xong, mồ hôi lạnh ướt đẫm sống lưng.

Người hạ độc Vệ lão bá, đúng là Bùi Tranh.

Ngay trước sinh thần ta, khi hắn ta hái quế chế hương, đã tự tay ủ một mẻ mật quế chứa độc cực mạnh, rồi tặng lão bá.

Lão bá phát hiện ra bất thường thì độc đã thấm vào tận xương tủy.

Biết mình không sống được bao lâu nữa, ông liền lén giấu thư dưới phiến đá để cảnh báo ta, dặn ta phải đề phòng Bùi Tranh và Từ Minh Nguyệt.

Ông dùng thuốc đè ép suốt một tháng, cuối cùng vẫn không thể giấu được nữa.

Bùi Tranh luôn cho người theo dõi lão bá, sau khi chắc chắn ông đã trúng độc, bèn lộ nguyên hình.

Hắn ta lấy thuốc giải ra uy hiếp, ép ông giao phương thuốc hoặc chìa khóa.

Còn nói nếu dám hé lộ nửa câu, thì sẽ lặng lẽ hạ độc dược tương tự vào người ta.

Lão bá biết rõ ta có tình cảm với Bùi Tranh, cũng biết ta không đề phòng hắn ta.

Vì vậy, ông mới dùng chính mạng sống của mình để cảnh tỉnh ta.

Ta thiêu rụi bức thư ngay trên bàn thờ Phật.

Tro hương im lặng, Phật tổ vô ngôn, mà lòng ta lại dậy sóng ngút trời, hận ý cuồn cuộn.

Ta có thể chịu đựng được việc Bùi Tranh nuốt lời, thay lòng, có thể nhẫn nhịn hắn ta vì lợi quên nghĩa, bạc tình nhẫn tâm.

Nhưng ta không thể tha thứ việc hắn ta vì tư lợi mà lấy mạng sống của lão bá ra làm công cụ uy hiếp.

Lão bá nuôi dưỡng, dạy dỗ ta suốt mười năm, tận tâm tận lực, như một gia gia thân sinh.

Nếu ông còn có thể cứu được, thì mọi chuyện đều có thể tha thứ.

Còn nếu ông không thể qua khỏi… thì Bùi Tranh… cũng đừng hòng sống tiếp.

7.

Sau khi trở về tiểu viện, bầu không khí lập tức trở nên vi diệu.

Từ Minh Nguyệt nhìn Bùi Tranh đầy nghi ngờ, còn Bùi Tranh thì cứ lặp đi lặp lại giải thích, thề thốt đảm bảo.

“Nàng ta cố tình chia rẽ tình cảm giữa chúng ta, Nguyệt Nhi, muội đừng mắc lừa!”

“Cho dù ta có thân mật với nàng ta, chẳng phải cũng chỉ vì muốn có được phương thuốc sao?”

“Bằng không, loại thôn nữ như Khương Vân, cho muội sai khiến làm nha đầu chải tóc ta còn thấy vụng về, sao ta lại coi trọng nàng ta được?”

Bùi Tranh vừa nói, vừa ôm Từ Minh Nguyệt vào lòng, cúi đầu thì thầm điều gì đó, hẳn là đang dịu giọng dỗ dành an ủi.

Những lời chua chát ấy, giờ tai ta nghe chỉ thấy nực cười.

Từ Minh Nguyệt không nhìn thấy biểu cảm của hắn ta, nhưng ta thì thấy rõ.

Không có chút dịu dàng, cũng chẳng có chút yêu thương.

Trong mắt Bùi Tranh, chỉ toàn sát khí lạnh lùng.

Đúng là độc ác thật.

Vì lợi ích của mình, hắn ta có thể lợi dụng tất cả, hiến tế tất cả.

Nhớ lại bức thư Vệ lão bá để lại, lại nghĩ đến việc hiện giờ ông sống chết chưa rõ, ta gần như không nhịn được mà muốn lao tới đâm chết Bùi Tranh, kết thúc tất cả.

Nhưng ta biết, ta không thể.

Cho dù có giết, cũng không thể để tay mình vấy máu.

Ta điều chỉnh lại cảm xúc rồi bước ra từ góc tường, Bùi Tranh và Từ Minh Nguyệt vừa thấy ta liền như tỉnh lại khỏi cảm xúc riêng, lập tức tỏ ra đồng lòng.

“A Vân, nàng đi đâu vậy?” Bùi Tranh cố kiềm chế giọng chất vấn.

“Ta đến miếu Phúc Đức ở ngoại thành.” Ta đáp thật: “Năm đó ta tỉnh dậy tại ngôi miếu ấy, rồi tình cờ cứu được Vệ lão bá.”

“Ta nghĩ, có lẽ thần linh nơi đó từ bi hơn chốn khác.”

“Biết đâu lần này có thể cứu được lão bá lần nữa.”

Mắt ta hơi nóng, mũi cũng cay cay.

“Hả? Nàng không đến núi Hoạch Lộc à?” Bùi Tranh như thể bị đùa bỡn, nổi giận quát lên.

“Sao ta phải lên núi Hoạch Lộc?” Ta giả vờ ngơ ngác.

“Khương Vân, đừng giả vờ nữa, xe ngựa ngươi thuê đã lên núi Hoạch Lộc rồi.” Từ Minh Nguyệt chau mày nói.

“Ta nghĩ nếu thành tâm cầu khấn, đi bộ sẽ thể hiện lòng thành hơn nên đã xuống xe giữa đường.”

“Về phần người đánh xe sau đó đi đâu, ta không rõ. Sao hai người biết thế?”

Ánh mắt ta lần lượt quét qua hai người, cuối cùng dừng lại nơi Bùi Tranh, chờ đợi lời giải thích.

“Ta… ta thấy nàng ra ngoài một mình, sợ nàng gặp chuyện, nên muốn đi theo…” Bùi Tranh lúng túng, một bên lo Từ Minh Nguyệt không vui, một bên sợ ta sinh nghi, chỉ đành ấp úng.

“Tranh ca ca, ta biết ngươi lo cho ta mà.” Ta giả vờ cảm động, dịu dàng tựa vào vai hắn ta.

Rồi như có ẩn ý, ta liếc nhìn Từ Minh Nguyệt, mỉm cười: “Tranh ca ca, từ khi ngươi nhắc ta phải đề phòng kẻ tiểu nhân hãm hại, ta cẩn thận lắm, sẽ không để xảy ra chuyện đâu.”

Bùi Tranh hoảng loạn, đẩy ta ra định giải thích điều gì đó, nhưng Từ Minh Nguyệt đã lạnh lùng hừ một tiếng, phất tay áo rời đi.

Thì ra làm “kẻ tiểu nhân” lại sảng khoái đến thế.

Ta cũng xoay người, chạy vào phòng Vệ lão bá.

Dù ông đã để lại thư nói loại độc này không có thuốc giải, nhưng ta vẫn không cam lòng.

Bùi Tranh cũng theo vào, ánh mắt sắc bén theo dõi từng cử động của ta.

Thái y đã xem qua, nói bệnh tình của lão bá rất nghiêm trọng, bất lực không thể cứu.

“A Vân, nào, chìa khóa đâu?” Bùi Tranh thúc giục.

“Chìa khóa? Lão bá đang hôn mê nguy kịch, ngươi còn lo chuyện chìa khóa gì chứ?” Ta cười lạnh.

“Loại độc này kỳ lạ, Thái y còn bó tay, biết đâu trong phương thuốc lão bá để lại có cách giải.” Bùi Tranh nói gấp: “Ta cũng chỉ vì lo cho ông ấy mà thôi…”

Ta trong lòng đã rõ, ngoài mặt vẫn vờ ngây ngô.

“Chẳng phải lão bá nói là dư độc của ôn dịch chưa giải sạch sao? Ông ấy dùng thuốc đè ép mười năm, nay tuổi cao sức yếu, độc phát không chịu nổi, cũng là lẽ thường.”

“Sinh lão bệnh tử, vốn là chuyện thường tình, có gì lạ đâu?”

Ta quan sát kỹ gương mặt Bùi Tranh, đây là lần thứ ba trong ngày hắn ta lộ vẻ lúng túng.

Hắn ta nghẹn họng một lát, liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi bảo y đồng và nha hoàn lui ra.

“Ta thấy sắc mặt lão bá khác thường, độc phát nhanh chóng, e là có người hạ độc.”

“Ta đã lật tung các y thư mà không tìm được thuốc giải, chỉ còn trông vào phương thuốc lão bá để lại.”

Giọng Bùi Tranh nhỏ dần, nhưng ta chẳng buồn nghe thêm.

“Dù ông ấy có phương thuốc giải, cũng phải biết là trúng loại độc nào, chẳng lẽ trộn hết cả trăm vị thuốc rồi uống một lượt?”

“Nếu thật lòng muốn cứu người, thì nên đi điều tra xem độc từ đâu ra.”

Ta đuổi Bùi Tranh ra ngoài, chuyên tâm chẩn mạch, dò tìm mọi biểu hiện vi tế trên người lão bá.

Sau khi đổi qua vô số bài thuốc, đọc gần hết cả trăm tập ghi chép, ta mới lờ mờ nhận ra, tình trạng của lão bá rất giống người trúng độc Quy Nguyên Tán.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.