Em Là Ngoại Lệ

Chương 5



20

“Chỗ tăng sinh lại đau à?”

Trần Cảnh Xuyên lau tay xong, bước lại gần tôi.

“Xin lỗi em, Thanh Sương. Vài ngày nay thật sự bận quá, không kịp liên lạc với em sớm hơn.”

Tôi nhìn anh trân trân.

Mới chỉ ba ngày, anh trông lại càng gầy hơn.

Cằm đã lún phún râu, rõ ràng là không có thời gian chăm sóc bản thân.

Tôi không nhịn được, đưa tay chạm nhẹ vào cằm anh:

“Anh không cạo râu à, trông xấu chết đi được.”

Anh nắm lấy tay tôi, nghiêng mặt cọ nhẹ cằm vào lòng bàn tay tôi, bật cười:

“Vậy anh đi cạo.”

Tôi kéo tay anh lại, không cho anh đứng lên:

“Đùa thôi. Nhìn thế này cũng đẹp mà.”

“Rất đàn ông. Nếu theo sách miêu tả thì là đậm mùi hormone nam giới đấy.”

“Vậy anh để râu luôn nhé?”

Tôi nhăn mũi:

“Thôi vẫn nên cạo đi. Không thì lúc anh hôn em, đau lắm.”

Khoé môi anh cong lên rõ rệt:

“Thử xem có đau thật không?”

“Đây là văn phòng của anh đấy…”

“Không sao, hôm nay anh nghỉ nửa ngày. Không ai làm phiền đâu.

Lúc nãy còn định gọi cho em, vừa hay thấy em đến khám.”

Trần Cảnh Xuyên siết tay tôi, ánh mắt dần trở nên nghiêm túc.

“Thanh Sương… anh xin lỗi. Hôm đó, anh không biết… là lần đầu của em.”

Chúng tôi đứng rất gần.

Ngay bên cạnh là cửa sổ, phía ngoài có cây long não, xa hơn chút là vườn hoa.

Gió mang theo hương nhè nhẹ, len vào khứu giác.

Ánh sáng lấp lánh vắt lên gương mặt anh – góc cạnh, điềm tĩnh.

Tôi thậm chí còn thấy rõ từng sợi lông mi,

cùng quầng thâm xanh nhạt vì thiếu ngủ,

và nốt ruồi nhỏ nơi đuôi mắt.

Anh từng là giấc mộng xa vời của tuổi trẻ tôi.

Mũi tôi bỗng cay xè.

Có những điều, rõ ràng không thể nói ra.

Có lẽ ai cũng sẽ thấy tự ti trước người mình từng ngước nhìn.

Thế nhưng, lòng tôi lại không nỡ đẩy anh ra.

Tôi biết rất rõ –

tôi là người vừa ích kỷ, vừa sĩ diện.

Tôi chẳng muốn những người thân tham lam, ghê tởm kia hút máu tôi hay người bên cạnh tôi.

Tôi chỉ mong có thể dứt khoát cắt đứt mọi liên hệ với họ.

Cũng như lúc này đây, tôi chỉ muốn hét lên cho cả thế giới biết:

Trần Cảnh Xuyên là của tôi.

Nhưng tôi vẫn không thể nói ra.

Vì Trần Cảnh Xuyên là người sống ngay thẳng, sạch sẽ,

tôi không muốn kéo anh vào đám bùn nhơ đó.

Tôi nghĩ thoáng qua, rồi bật cười nhìn anh:

“Sao vậy, anh định chịu trách nhiệm với em hả?”

Anh không cười, rất nghiêm túc:

“Anh muốn.”

“Đừng nghiêm trọng thế, bác sĩ Trần. Dọa em đấy.”

Tôi từ tốn rút tay ra khỏi tay anh:

“Chúng ta đều là người lớn, tự chịu trách nhiệm với hành vi của mình.

Không cần phải như vậy đâu, bác sĩ Trần.”

“…Thanh Sương?”

“Bác sĩ Trần, em đang rất đau. Anh có thể khám cho em trước được không?”

Anh nhìn tôi vài giây, không nói gì thêm, rồi lập tức quay lại trạng thái chuyên nghiệp.

Anh kiểm tra cẩn thận, điều chỉnh đơn thuốc.

“Trước hết đi trị liệu, chườm nóng và massage sẽ giúp em dễ chịu hơn.”

Tôi gật đầu, định rời đi.

Anh lại đưa tôi chiếc áo blouse sạch:

“Anh đưa em đi.”

Lúc trị liệu, tôi vẫn hơi ngại nên nhắm mắt lại.

“Cho y tá làm được không ạ?”

Trần Cảnh Xuyên đeo găng:

“Em nghi ngờ trình độ chuyên môn của anh đấy à?”

Tôi nghẹn lời, không nói thêm.

Nhưng khoảnh khắc tay anh chạm lên da,

tôi vẫn đỏ mặt.

Không thể phủ nhận – tay nghề của Trần Cảnh Xuyên quả thực xuất sắc.

Chỉ một lát tôi đã cảm thấy buồn ngủ.

Trước khi kết thúc, hình như anh có gọi tên tôi.

Nhưng lúc ấy tôi quá mệt, không mở nổi mắt.

Anh nói gì đó – hoặc có thể chẳng nói gì – rồi lặng lẽ đi ra.

Tôi ngủ một giấc sâu.

Tỉnh dậy cũng không đi tìm anh.

Chỉ nhờ y tá nhắn lại một câu rồi lặng lẽ rời khỏi bệnh viện.

Tôi đeo khẩu trang, cúi đầu bước ra cửa.

Vừa xuống đến tầng trệt thì bị người tóm lấy tay.

Sau đó là một cái tát trời giáng, đánh choáng cả đầu óc.

21

Khi lấy lại được ý thức, tôi thấy gương mặt lạnh lùng và giận dữ của hai anh trai.

“Nguyễn Thanh Sương, bây giờ lập tức đi gặp cậu Tống với bọn anh.”

“Tôi không đi.”

“Không đến lượt em quyết định.”

“Cậu Tống nói, chỉ cần em chịu xin lỗi, cậu ấy sẽ cân nhắc lại chuyện đính hôn.”

“Em cũng biết rõ, muốn vực dậy công ty nhà họ Nguyễn, thì nhà họ Tống là con đường nhanh nhất.”

Tôi giằng tay ra, gần như nghiến răng:

“Tôi nói rồi, tôi không đi!”

Anh hai nóng tính giơ tay định đánh, nhưng anh cả ngăn lại.

Anh cả nhìn tôi, giọng nhẹ nhàng:

“Thanh Sương, thật sự nhà mình đang khó khăn.”

“Nếu vụ hợp tác này đổ vỡ, nhà họ Nguyễn coi như xong.”

“Em cũng là một phần trong nhà này.

Anh em mình từ nhỏ đâu có bạc đãi gì em, em giúp anh một lần – được không?”

Tôi nghẹn họng, giọng khàn khàn:

“Vậy còn tương lai của tôi? Danh tiếng của tôi?

Anh từng nghĩ người ngoài sẽ nhìn tôi thế nào không?”

“Em còn trẻ, xinh đẹp, có học thức, cậu Tống cũng thật lòng thích em.

Anh ta sẽ không bạc đãi em đâu.”

“Thanh Sương, em đừng ngây thơ nữa, biết bao người giành giật để được gả vào nhà họ Tống.”

“Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không quay lại với Tống Cẩm Hòa.”

Tôi lùi về sau hai bước, lạnh lùng nhìn hai anh trai.

“Nếu các anh tiếc một mối hôn nhân tốt như vậy, thì cứ mang con gái của mình ra gả đi.”

“Nguyễn Thanh Sương, nếu em đã không cần tình thân anh em nữa…”

“Vậy thì hãy trả lại hết những gì ba mẹ đã cho, cắt đứt quan hệ với nhà họ Nguyễn đi.”

“Được, tôi sẽ trả.”

Có lẽ thấy tôi cứng rắn quá, anh cả nhíu mày.

“Thanh Sương, em còn trẻ, chưa hiểu chuyện, đến khi em kết hôn rồi sẽ biết tầm quan trọng của nhà mẹ đẻ.”

“Đừng để đến lúc hối hận cũng không kịp.”

Tôi bật cười.

Thời niên thiếu, tôi từng đau khổ, từng giằng xé, từng hoài nghi và cả tuyệt vọng đến mức muốn tự tử.

Tôi không hiểu tại sao ba mẹ luôn yêu thương hai anh trai,

Tại sao chỉ riêng tôi lại bị đối xử lạnh nhạt đến vậy.

Tôi từng chìm trong hoài nghi về chính bản thân mình.

Mãi đến sau này, khi vô tình biết được một sự thật:

Tôi chỉ là đứa trẻ bị bỏ rơi được nhà họ Nguyễn nhận nuôi.

Và lý do họ nuôi tôi, chẳng qua là để dùng tôi làm công cụ cho một cuộc hôn nhân có lợi.

Với một công cụ thì cần bao nhiêu thật lòng?

Tôi nghĩ thông rồi, mới có thể từ từ cứu lấy chính mình, thoát khỏi ngõ cụt trong lòng.

Tôi trả lại nhà và xe cho nhà họ Nguyễn.

Cả hai mươi vạn mà tôi làm việc vất vả suốt hai năm sau tốt nghiệp cũng đưa hết cho ba mẹ.

Ân nghĩa dưỡng dục, tôi sẽ trả.

Nhưng hôn nhân, tôi muốn tự mình làm chủ.

Khi rời khỏi nhà họ Nguyễn, cả nhà ai nấy đều sầm mặt.

Tờ giấy cắt đứt quan hệ với chữ ký và dấu vân tay của tất cả họ,

không đưa tận tay tôi, mà bị ném thẳng vào mặt.

Tôi chuyển đến một căn phòng trọ mới, cố gắng vực dậy tinh thần.

Trong thời gian đó, Trần Cảnh Xuyên liên lạc với tôi không ít lần.

Tôi chỉ trả lời vài câu khi anh hỏi về bệnh tình của tôi.

Anh từng hẹn gặp.

Nhưng tôi suy nghĩ rất lâu, cuối cùng không đồng ý.

Tôi sợ nếu gặp anh, tôi sẽ mất kiểm soát.

Sẽ muốn ôm anh, hôn anh, cùng anh lên giường.

Sẽ muốn giữ anh mãi cho riêng mình.

Nhưng đồng thời cũng sợ tỉnh mộng, mọi thứ chỉ là ảo tưởng ngắn ngủi.

Trần Cảnh Xuyên không ép tôi, cũng không làm phiền.

Tôi thỉnh thoảng vào xem trang cá nhân của anh.

Anh hiếm khi đăng gì, toàn là ảnh chạy sáng sớm hoặc đêm khuya.

Tôi cảm thấy mình như kẻ biến thái.

Phóng to từng bức ảnh, tham lam ngắm nhìn mọi đường nét của anh.

Công việc bắt đầu không suôn sẻ.

Tôi mơ hồ đoán được, có thể là do Tống Cẩm Hòa giở trò sau lưng.

Nhưng tôi không thể từ chức lúc này, chỉ còn cách nghiến răng chịu đựng.

Dù lương bị giảm liên tục.

Căng thẳng đến mức tôi gần như sụp đổ.

Một đêm tăng ca muộn, tôi về đến nhà thì thấy Trần Cảnh Xuyên đứng dưới lầu.

Lúc đó, thành phố đã vào thu.

Anh mặc áo khoác màu xám sẫm, đứng thẳng người dưới dãy trọ.

Dáng cao gầy, tuấn tú như thần.

Ngón tay thon dài còn kẹp điếu thuốc.

Hình như đó là lần đầu tiên tôi thấy anh hút thuốc.

Vừa thấy tôi, anh liền dập thuốc.

Tôi đứng sững tại chỗ, chiếc sandwich nguội lạnh rơi khỏi tay.

Trần Cảnh Xuyên sải bước đến trước mặt tôi.

Không chút do dự, cũng chẳng cho tôi cơ hội từ chối,

trực tiếp ôm chầm lấy tôi rồi hôn xuống.

Nụ hôn ấy quá sâu, quá mạnh mẽ.

Hương vị nhè nhẹ của nicotine thấm vào tận tim gan,

mê hoặc lòng người.

Chỉ trong khoảnh khắc, tôi liền kiễng chân, siết lấy cổ anh, đáp lại cuồng nhiệt.

Tôi nhớ anh.

Nhớ được hôn anh, ôm anh, cuốn lấy anh đến tận cùng.

Chúng tôi hôn nhau đến tận cửa phòng.

Khi tôi mở khóa, anh vòng tay từ sau lưng ôm lấy tôi, hôn vào vành tai.

Nụ hôn khiến tôi mềm nhũn cả người, cắm chìa khóa cũng run rẩy.

Cửa vừa mở, anh đã đẩy tôi vào, ép sát lên tủ giày.

Tôi kéo áo khoác, áo sơ mi anh, sờ đến cơ bụng rắn chắc dưới lớp vải.

Một dòng điện lan khắp cơ thể tôi chỉ từ một cái chạm tay.

Tôi không kìm được bật ra tiếng rên khe khẽ.

Đầu lưỡi anh lập tức lấn vào, dây dưa triền miên.

Đúng vào lúc gần mất kiểm soát,

bác sĩ Trần vẫn còn chút lý trí giữ lại: “Anh đi tắm trước.”

Anh buông tôi ra, trong mắt vẫn đọng đầy ham muốn.

Tôi yêu nhất là dáng vẻ ấy của Trần Cảnh Xuyên.

Bị tôi kéo xuống khỏi đài cao, đắm chìm trong ái tình.

Anh vừa quay lưng, tôi đã ôm lấy anh từ phía sau, ôm chặt vòng eo ấy:

“Em muốn tắm cùng anh.”

Phòng trọ tôi nhỏ, nhà tắm còn nhỏ hơn.

Nước yếu, tôi hơi lạnh.

Anh ôm chặt tôi, người anh ấm áp, bàn tay cũng nóng rực.

Luồn vào tóc tôi, vuốt ve da đầu, khiến toàn thân tôi run rẩy.

Anh cúi đầu hôn, tay chạm vào mái tóc ướt và vành tai lạnh giá của tôi.

Tôi nhắm mắt, không muốn kìm nén nữa.

“Bác sĩ Trần, anh có muốn khám lại cho em không?”

Tôi cầm tay anh, đặt lên ngực mình.

Anh đã quá kích động, không chờ nổi đến khi vào giường.

Ngay trong làn nước ấm như mưa bụi, trong không gian chật hẹp đến mức chẳng thể cử động thoải mái,

chúng tôi quấn lấy nhau không biết bao lần.

Đến khi tôi kiệt sức thiếp đi trong vòng tay anh,

ngủ say trong hạnh phúc.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.