Không Làm Phu Nhân Quan Phủ, Chỉ Làm Thê Tử Sơn Vương

Chương 3



“Nhưng ta muốn đi cùng ngươi.”

Ta bắt đầu mất kiên nhẫn:

“Ngươi thật là…”

“Không biết nghe lời.”

Hắn gật đầu, “Ta biết.”

“Cho nên ngươi cũng đừng phí lời nữa, chi bằng tranh thủ lên đường.”

Ta còn chưa đáp lời, hắn đã thu dọn hành lý, đi trước ta một bước xuống núi.

8

Vương Nhị là người ta nhất định phải cứu.

Ba năm trước, khi chúng ta tranh địa bàn với một trại khác, bị bọn chúng bày bẫy đánh lén, chính Vương Nhị đã đẩy ta ra, đỡ thay một đao.

Hắn có ân cứu mạng với ta, ta không thể mặc kệ.

Vả lại, nếu không đi ứng hẹn với Lôi Minh Phong, hắn tất sẽ không buông tha, đến lúc đó địch trong tối ta ngoài sáng, chỉ càng thêm phiền phức.

Ta và Đoạn Lăng Tiêu lên ngựa chạy suốt đêm, sáng hôm sau đã vào tới thành.

Kinh Lăng phồn hoa, để tránh bị chú ý, ta và hắn hóa trang cải dạng một phen.

Thời gian hẹn là ban đêm, sau khi dò xét địa hình, chúng ta ngồi ăn mì ven đường chờ đợi.

Ta cả ngày chưa ăn gì, đói đến hoa mắt.

Khi ăn thì chẳng giữ ý gì, vài ba miếng đã hết sạch.

Đoạn Lăng Tiêu ăn còn nhanh hơn ta, chẳng khác gì ma đói đầu thai, trước mặt đã chất đầy mấy cái tô trống.

Ta còn đang lưỡng lự không biết có nên ăn thêm một bát nữa không, thì nghe bàn bên có mấy nữ tử cười nói khe khẽ.

“Chắc là quê mùa lên kinh thành? Ăn uống gì mà như vậy?”

“Ngươi nhìn thân hình nàng ta kìa, vai còn rộng hơn cả nữ tử thường tình, nhìn từ sau chẳng khác gì nam nhân.”

“Xấu quá đi mất, nếu là ta, chẳng còn mặt mũi gặp người nữa.”

“Đừng nói nữa, nếu nàng ta nghe thấy chẳng phải sẽ xấu hổ chết mất sao?”

Ta: “……”

Ta đã nghe thấy rồi, nhưng bảo là “xấu hổ muốn chết” thì không có đâu.

Từ sau khi trở về Hắc Phong Trại, ta đã nghĩ thông suốt rồi.

Ánh mắt và đánh giá của người đời chẳng liên quan gì đến ta cả.

Ngay đến Đoạn Lăng Tiêu còn nhớ rõ ta thích gì, mà chính ta lại quên mất.

Mảnh mai yếu đuối là một loại mỹ, nhưng cường tráng hữu lực cũng là một loại mỹ.

Hà tất phải so đo? Bản thân thấy thích là được rồi.

Ta húp một ngụm canh, ngẩng đầu nhìn Đoạn Lăng Tiêu. Hắn ăn xong miếng mì cuối cùng, mặt không biểu cảm lau miệng.

Ta còn định hỏi hắn có muốn ăn thêm không, thì đã thấy hắn đứng dậy.

Hắn sải bước tới bàn hai nữ tử kia, rầm một tiếng, hất tung bàn của họ.

“A!”

Hai nàng kia sợ hãi vội tránh qua một bên, nhưng nước mì còn lại trong tô vẫn hắt lên đầy người họ.

Dù không còn nóng, nhưng sền sệt dính khắp người, thật chẳng ra thể thống gì.

“Ngươi… ngươi điên rồi sao?”

“Tên du côn phương nào dám đến đây làm loạn! Chủ quán! Chủ quán đâu, không ra quản đi à?!”

Đoạn Lăng Tiêu hờ hững mở miệng:

“Phải rồi, chủ quán, mau tới quản đi, hai người này mồm miệng thối hoắc, ảnh hưởng đến việc ta ăn mì đấy.”

Lúc này ta mới phản ứng lại.

Thì ra… Đoạn Lăng Tiêu đang bênh ta.

Bất giác, ta lại nhớ đến chuyện xưa.

Khi đó, ta bị người ngoài chê cười vì thân hình, Tần Việt chỉ cầm tay ta mà nói: đừng để tâm, họ chỉ buông vài câu miệng lưỡi mà thôi, nhẫn nhịn chút là được.

Còn giờ đây, cùng một tình cảnh, Đoạn Lăng Tiêu lại dứt khoát đối đầu với kẻ khác.

Tuy ta chẳng để bụng mấy lời ấy, nhưng nhìn hai ả lắm mồm kia chật vật tránh né, trong lòng lại cảm thấy sảng khoái lạ thường.

Ngay cả việc nhìn Đoạn Lăng Tiêu cũng thấy thuận mắt hơn nhiều.

Đang nghĩ ngợi, thì chủ quán chẳng biết từ khi nào đã bước tới bên cạnh ta.

“Nương tử à, không mau khuyên tướng công nhà ngươi đi? Hai cô nương kia sắp khóc rồi kìa.”

Tướng công?

Cách gọi ấy khiến ta nổi hết cả da gà.

Nhưng ta lười sửa lại, chỉ nhàn nhạt đáp:

“Khuyên gì chứ? Hắn bênh ta, ta lại đi ngăn hắn? Chẳng phải khiến hắn đau lòng sao?”

“Vả lại…”

Ta liếc hắn một cái, lạnh nhạt nói:

“Tướng công ta nói có sai đâu? Miệng hai người đó đúng là hôi thối, xú khí xộc thẳng lên mũi đấy.”

Người qua đường vây lại xem càng lúc càng đông.

Hai nữ tử kia đầy mình nhếch nhác, làm sao chịu nổi ánh mắt bàn tán? Mặt đỏ bừng rồi lập tức chạy đi.

Đoạn Lăng Tiêu thấy tâm trạng tốt, vung tay ném cho chủ quán mấy lượng bạc:

“Đủ để mua cả quán mì nhà ngươi rồi. Coi như bồi thường bàn ghế và mấy món đã đổ.”

Chủ quán thấy có bạc, chẳng so đo gì thêm, vui vẻ quay lại tiếp khách khác.

Đoạn Lăng Tiêu trở lại bên cạnh ta, khóe môi nhếch lên đầy ý cười.

“Giải quyết xong rồi, đi thôi, phu nhân.”

Ta ngẩn ra một chút.

Trong lòng thầm nghĩ: Quả nhiên là hắn nghe thấy.

Có phần ngượng ngùng, ta trừng mắt lườm hắn một cái rồi quay người bỏ đi.

Đoạn Lăng Tiêu vội vã đuổi theo.

“Phu nhân, chờ ta với.”

“Phu nhân ăn no chưa?”

“Phu nhân người…”

“Ngươi nói thêm một câu nữa, ta cắt lưỡi ngươi.”

Đoạn Lăng Tiêu: “…Không nói nữa, đừng giận.”

9

“Biểu ca, biểu ca?”

A Vu thấy Tần Việt hoảng hốt nhảy xuống xe ngựa, cũng vội vàng theo sau.

“Huynh nhìn thấy gì vậy?”

Tần Việt đảo mắt khắp nơi giữa đám đông:

“Vừa rồi ta hình như thấy Lạc Ninh… bóng lưng đó rất giống nàng, quá giống.”

A Vu đuổi theo, níu lấy cánh tay hắn.

“Biểu ca huynh bình tĩnh lại đi, tẩu tẩu nàng… nàng đã không còn nữa rồi.”

Tần Việt sững người, nhìn dòng người trước mặt đi qua đi lại không dứt.

Ngực phập phồng dữ dội.

Tim cũng không hiểu vì sao mà nhói lên.

Trong đám người không có Lạc Ninh, đến cả bóng dáng giống nàng cũng không tìm thấy.

Hắn đờ đẫn đứng nguyên tại chỗ, để mặc A Vu kéo trở lại xe ngựa.

“Biểu ca, muội không yên tâm. Hay là muội ở lại kinh thành thêm vài ngày?”

A Vu nhìn sắc mặt Tần Việt, nhẹ giọng dò hỏi.

Tần Việt nhắm mắt lại:

“Về Giang Nam đi.”

A Vu cắn môi, mắt hơi ửng đỏ.

Nhịn một lúc, cuối cùng cũng không nhịn được nữa, lên tiếng hỏi:

“Biểu ca có phải trách muội không? Trách muội đến kinh thành khiến tẩu tẩu hiểu lầm, nếu không phải vì thế, nàng cũng sẽ không bỏ nhà ra đi, càng không rơi xuống vực…”

“Đừng nói nữa.”

Tần Việt trầm giọng ngắt lời:

“…Về Giang Nam đi. Gần đây ta có nhiều công vụ, thật sự không thể chăm sóc muội được.”

A Vu im lặng hồi lâu.

Tần Việt chợt cảm thấy mình vừa rồi nói hơi nặng lời, đang do dự không biết có nên dỗ dành đôi câu, ngẩng đầu lại thấy A Vu đang khóc không thành tiếng.

A Vu lau nước mắt, ngẩng đầu nhìn hắn, mở miệng nói lời khiến lòng hắn chấn động.

“Biểu ca không thể trách muội, tội này A Vu không gánh nổi.”

“Rõ ràng là huynh đã làm tổn thương tẩu tẩu. Là huynh chê nàng không biết lễ nghi, khiến nàng bị các quý nữ ở Kinh Lăng cười nhạo, mất hết mặt mũi của Tần đại nhân huynh.”

“Cho nên huynh chưa từng đưa nàng đi dự yến, chưa từng thân thiết với nàng trước mặt người ngoài. Người không phải gỗ đá, huynh đối với nàng thế nào, nàng cảm nhận được. Lâu dần, lòng cũng nguội lạnh.”

Tần Việt nhíu chặt mày.

Giọng cũng bắt đầu nổi giận:

“A Vu, muội quá phận rồi.”

Không ngờ A Vu lúc này chẳng biết lấy đâu ra dũng khí, lại bật lại:

“Biểu ca không dám thừa nhận sao? Nhưng đó là sự thật.”

“Nếu không, thành thân hai năm, huynh từng dẫn nàng về Giang Nam ra mắt tổ mẫu chưa?”

“Chính huynh làm tổn thương nàng, chính huynh khiến nàng chết thảm.”

“Giờ lại muốn đổ hết lỗi lên đầu muội, thật vô lý! Còn đối xử với muội như vậy, biểu ca có từng nghĩ đến thể diện của muội?”

A Vu hít sâu một hơi:

“Muội trước đây có yêu mến biểu ca thật, nhưng đến hôm nay… có lẽ nên suy nghĩ lại rồi.”

“Phu xe, dừng xe!”

Không đợi Tần Việt nói thêm lời nào, A Vu đã nhảy xuống xe.

“Muội tự mình về Giang Nam, không dám làm phiền biểu ca nữa.”

Nàng đi mà không ngoảnh đầu lại.

Tần Việt tức giận đến mức thái dương giật giật liên hồi.

Nhưng trong đầu hắn, vẫn không ngừng vang vọng từng lời chất vấn của A Vu.

Trong phút chốc, hắn lại nghĩ tới Lạc Ninh.

Nghĩ tới nàng từng nhẹ nhàng mở cửa khi hắn đang xử lý công vụ, để lại một bát canh rồi lặng lẽ lui ra.

“Ta nhờ thím Lưu dạy ta nấu, chàng nếm thử xem?”

Nàng vụng về che đi vết bỏng trên tay.

Thế nhưng khi ấy, hắn bận rộn công vụ, chỉ ậm ừ cho qua, cũng vì chút việc công ấy mà chẳng thể dành nổi một lời hỏi han vết thương, một tiếng cảm ơn, hay một lời khen vì bát canh nàng đã bỏ ra cả buổi chiều để nấu.

Hắn vẫn nhớ, bát canh đó cuối cùng hắn cũng không uống.

Sau khi nguội lạnh, lớp mỡ nổi trên mặt khiến hắn thấy ghê tởm, thế là tiện tay hắt ra vườn.

Sáng hôm sau, hắn thấy Lạc Ninh đứng thất thần nhìn ra vườn…

Nghĩ lại, chắc là nàng đã thấy rồi…

Khi đó, nàng là thất vọng nhiều hơn, hay đau lòng nhiều hơn đây?

Tần Việt không dám nghĩ tiếp.

Càng nghĩ, tim lại càng đau.

Hắn hạ lệnh cho xe ngựa quay đầu, đi tìm A Vu.

Nhưng xe mới động đậy, một mũi tên liền bay vút tới, ghim mạnh vào vách xe.

Thân tên buộc theo một mảnh giấy.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.