11
Hồi còn đi học, tôi từng đọc không ít tiểu thuyết ngôn tình, trong truyện nữ chính sảy thai mất con mà vẫn như chẳng có chuyện gì xảy ra. Vẫn tiếp tục sinh long hoạt hổ dây dưa sống chết với nam chính như thường.
Nhưng đến khi chuyện thật sự xảy ra với tôi, tôi chỉ cảm thấy như mất đi nửa cái mạng.
Tôi nằm bẹp trên giường bệnh suốt một tuần liền.
Không chỉ thân thể đau nhức rã rời, mà cả trái tim dường như cũng đã chết lặng. Nếu không có Hòa Hòa ở bên, nếu không có oán hận chống đỡ, tôi thậm chí không biết bản thân còn có thể làm được gì nữa.
Mãi đến khi hơi thở hồi phục một chút, người đàn bà chen chân vào cuộc hôn nhân của tôi lại tìm tới. Trong quãng thời gian va chạm này, tôi đã biết được cô ta tên là Giang Dao, cũng biết cô ta và chồng tôi đã dây dưa như thế nào.
Tôi không trả lời tin nhắn, cô ta lập tức gọi điện quấy rối: “Thẩm Gia Ý, rốt cuộc cô phát điên cái gì vậy? A Niên đã sốt cao suốt một tuần rồi, mỗi ngày đều gặp ác mộng, ăn gì nôn nấy!”
Tôi cầm điện thoại mà không lên tiếng.
Bên kia càng thêm giận dữ: “Cô nói gì đi chứ? Cô đã làm gì anh ấy? Cô có biết bây giờ anh ấy thảm hại đến mức nào không? Cô không lo lắng chút nào sao?”
Tôi chậm rãi cất giọng: “Ồ, vậy… anh ta chết rồi sao?”
“Cô muốn thấy anh ấy chết thật à? Cô đúng là độc ác, làm lớn như vậy, đàn ông không yêu cô thì phải chịu tội chết chắc? Cô đang mang thai đấy, không biết tích đức cho con à?”
Tôi cười nhạt: “Cô và cái thứ cặn bã như anh ta đều không có kết cục tốt đâu. Nhưng con tôi… nhất định sẽ có phúc báo lớn.”
Tôi cúp máy, lưu lại bản ghi âm.
Thật ra tôi chưa bao giờ có ý định công kích phụ nữ. Vì tôi cũng là phụ nữ, tôi hiểu phụ nữ trong xã hội này phải vất vả thế nào mới có chỗ đứng.
Tôi càng biết rõ, trong một cuộc ngoại tình, kẻ đáng trách nhất mãi mãi là người đàn ông phản bội.
Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi sẽ dung thứ cho kẻ mặt dày khiêu khích và làm tổn thương tôi.
Loại người như thế… Nên đầu thai lại từ đầu thì hơn.
Trong thời gian dưỡng bệnh, tôi cũng không rảnh rỗi. Tôi đã lưu giữ lại những tin nhắn Giang Dao từng gửi, có thể dùng làm chứng cứ. Trước khi đập phá căn nhà, tôi còn sao lưu lại video từ hệ thống giám sát. Không biết đó là lần thứ mấy hắn dẫn người về nhưng lần ấy tôi đã kịp lưu giữ.
Tôi cũng rà soát hết các tài khoản ngân hàng và ứng dụng có thể truy xuất thông tin của Lục Kỳ Niên, cố gắng trích xuất và lưu lại tất cả làm bằng chứng.
Hắn còn hào phóng đến mức mua nhà cho Giang Dao. Tôi và Hòa Hòa điều tra được khu chung cư cô ta đang ở, đút cho bảo vệ vài gói thuốc lá là đã moi ra được thời gian cô ta mua nhà. Kết hợp với thời điểm dòng tiền lớn từ tài khoản của Lục Kỳ Niên bị rút ra, mọi thứ đã rõ ràng.
Dưới sự hướng dẫn của một luật sư do bạn bè giới thiệu, tôi cẩn thận thu thập và bảo quản toàn bộ chứng cứ.
Chờ đến khi sức khỏe Lục Kỳ Niên hồi phục kha khá, tôi cùng luật sư hẹn hắn ra gặp.
Hắn ngồi thản nhiên trên ghế sofa đối diện, nhìn tôi bằng ánh mắt châm chọc: “Thẩm Gia Ý? Cô định diễn cái gì? Không phải chỉ vì tiền sao? Mà cũng đúng thôi, loại người như cô từ trước đến giờ chỉ yêu bản thân mình nhất. Ngay cả cha ruột cũng dám cầm dao chém, có chuyện gì mà cô không dám làm? Lúc nào cũng đổ lỗi cho người khác, bản thân thì vô tội hoàn toàn đúng không? Nhưng mẹ kiếp, sao cô lại trút giận lên con tôi? Cô muốn tìm tôi thì nói thẳng đi! Nó cũng là con tôi đấy!”
Hắn càng nói càng kích động.
Tôi chỉ im lặng nhìn hắn, khẽ cười.
Đợi hắn kết thúc bài diễn đầy phẫn nộ của mình, tôi còn vỗ tay tán thưởng: “Đúng là người cha mẫu mực. Một người cha tốt, chồng tốt, phẩm hạnh cao quý, chính trực vô tư, quả thật hiếm có trên đời. Có người chồng như anh đúng là phúc phận lớn của người làm vợ. Chỉ tiếc là tôi mệnh bạc, không gánh nổi phúc phận đó. Chi bằng buông tay sớm, để anh sớm đi tìm hạnh phúc mới, chẳng phải rất tốt sao?”
“Cô… cô…” Hắn bị tôi chặn họng, không nói được câu nào.
Việc ly hôn không hề dễ dàng, đầu tiên là giai đoạn hòa giải bắt buộc. Sau đó tôi đưa ra yêu cầu chia hai phần ba tài sản trong thời gian hôn nhân. Lục Kỳ Niên ngoài miệng nói không quan tâm nhưng thật sự đụng đến tiền, hắn lại nổi điên mắng tôi tham lam, ích kỷ.
Nhưng cũng chẳng sao cả. Tôi thiếu gì chứ không thiếu thời gian, tôi rất kiên nhẫn.
Cho họ nếm chút món khai vị trước cũng tốt.
Tôi gửi một số đoạn video đến mấy tài khoản truyền thông địa phương. Giang Dao từng nghỉ học một năm, chưa nhận được bằng tốt nghiệp. Rất tốt, cô ta không lấy được bằng, tôi sẽ thấy vui hơn.
Tôi còn gửi vào các diễn đàn, fanpage của trường cô ta. Cô ta đã dám đến tận cửa khiêu khích tôi, chắc chắn không sợ mất mặt.
Lại là một đêm mơ màng, tôi nhận được điện thoại của Lục Kỳ Niên. Hắn gào lên trong điện thoại: “Thẩm Gia Ý! Cô biết không, Giang Dao tự sát rồi!”
“Ồ, chết rồi sao?”
“Cô ấy mới hơn hai mươi tuổi đấy!”
“Ừ nhỉ, trẻ thế mà. Đáng thương thật. Tìm nhầm người đàn ông tồi tệ, không có trách nhiệm. Đúng là mắt kém giống tôi.”
Tôi thản nhiên cảm thán, còn hắn thì lập tức cúp máy.
Tôi kéo chăn trùm kín đầu, tiếp tục ngủ.
Sáng hôm sau, mở cửa thì thấy mẹ tôi đứng ở trước cửa.
Căn hộ là tôi thuê, chắc là do Lục Kỳ Niên đưa địa chỉ cho bà.
Tôi không biết phải nói gì. Thực ra phần lớn thời gian tôi cảm thấy rất mệt. Nhưng khi cúi đầu, lại thấy tay bà xách đầy túi đồ, bà không nói một lời, chỉ lặng lẽ đi thẳng vào bếp.
Tôi bỗng thấy mồ hôi lạnh toát ra. Từ sau ca phẫu thuật, cơ thể tôi thường ra mồ hôi lạnh, chẳng còn để tâm đến chuyện gì nữa. Tôi nằm vật ra giường, ngủ thiếp đi đến mức choáng váng, rồi bị mẹ gọi dậy.
Bà nấu canh gà, còn làm món sườn chua ngọt mà tôi thích nhất.
Tôi không dám nhìn vào mắt bà.
Cúi đầu húp canh. Canh nấu rất ngon, là gà quê nên có mùi vị thơm ngọt tự nhiên.
Nhưng tôi không còn khẩu vị nữa, cố ăn được một bát đã thấy mệt rã rời.
Bà đứng dậy thu dọn bát đũa. Không ngờ một giọt nước mắt lại rơi trúng mặt tôi. Tôi ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt đầy tơ máu và nước của bà.
Không biết những giọt nước mắt đó là của bà hay của tôi nữa.
Bà nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng, khẽ thì thầm: “Con khổ quá rồi, Thẩm Gia Ý, cái tính bướng bỉnh chết tiệt này, chuyện lớn thế mà cũng không chịu nói với mẹ. Sao con không nói với mẹ? Phải chịu đựng bao nhiêu khổ như vậy. Cơ thể con có chuyện thì phải làm sao?”
“Con nói rồi thì mẹ sẽ đồng ý sao?”
Tôi nhắm mắt, chua chát đáp.
Bà khựng lại, toàn thân cứng đờ, cúi đầu nhìn tôi.
Tôi không nhìn vào mắt bà, chỉ nói: “Mẹ còn không phải đã tha thứ cho cái người khốn nạn đó rồi sao? Con không muốn…”
“Không muốn cái gì?”
“Không muốn có một ngày chính mình hối hận, không muốn có một ngày trút giận lên đứa bé, không muốn nó nghi ngờ bản thân, oán trách bản thân, tự trách và đau khổ vì sự tồn tại của chính mình.”
Nói xong, tôi đứng dậy lảo đảo bước vào phòng.
Tôi gắng gượng tinh thần, xử lý vài công việc với luật sư. Khi bước ra, thấy thức ăn trong bếp vẫn còn được hâm nóng.
Vừa ăn vài miếng, lại nhận được cuộc gọi của Lục Kỳ Niên.
Giọng hắn đầy tức tối: “Thẩm Gia Ý, cô còn biết xấu hổ không? Vì chút tiền mà để mẹ cô già rồi còn tới nhà tôi làm loạn?”
“Mẹ tôi không sao chứ?”
“Cô nghĩ bà ta có thể sao à? Nhà cô điên như vậy, ai dám chọc?”
Tôi vội vã lái xe đến nhà ba mẹ Lục Kỳ Niên. Tới nơi thì thấy nhà họ đã bị mẹ tôi đập tan hoang. Cả bảo vệ và cảnh sát đều có mặt. Trên mặt Lục Kỳ Niên đầy vết cào, ba mẹ hắn cũng chẳng khá hơn.
Tôi không nói gì, chỉ đứng chắn trước mặt mẹ, sau đó nắm tay bà đưa về.
Tóc bà rối bù, quần áo rách nát, khắp người toàn là vết thương.
Tôi bảo đưa bà đi bệnh viện, bà không chịu nên cuối cùng chỉ có thể đến một phòng khám gần đó để xử lý sơ qua.
Trời bất ngờ đổ mưa. Bà vội vàng lấy chiếc áo khoác duy nhất trùm lên đầu tôi, kéo tôi nép vào hiên nhà rồi chạy đi mua ô.
Tôi hỏi: “Sao không mua hai cái?”
Bà trách: “Sắp về đến nhà rồi, ướt tí không sao. Quan trọng là con…”
Tôi im lặng, không chịu bước đi.
Bà cuống lên: “Con ơi, giờ con còn chịu gió lạnh được à?” Nhưng rồi vẫn nhượng bộ, quay lại mua thêm một cái nữa.
Những năm qua tôi chưa từng cắt đứt trợ cấp cho bà, lần lượt đưa không ít tiền. Bà hầu như đều tích cóp, còn đi làm tạp vụ dọn vệ sinh, chỉ đôi khi thấy cái người đàn ông kia quá khổ mới cho ông ta một ít.
Về đến nhà, tôi mệt mỏi nằm xuống ghế sofa.
Bà cầm khăn nhẹ nhàng lau những giọt mưa còn đọng trên mặt tôi.
Vừa lau vừa nghẹn ngào: “Sao lại gầy đến thế này…”
Rồi không kìm được nữa, bật khóc nức nở: “Tất cả là lỗi của mẹ, tất cả đều là lỗi của mẹ. Sao số con lại khổ đến thế!”
Tôi bỗng bừng tỉnh nhận ra, thì ra bà vẫn yêu tôi. Chỉ là cuộc hôn nhân năm xưa đã khiến bà mài mòn hết thảy cảm xúc, khiến bà không biết thế nào mới là một mối quan hệ mẹ con, hay thế nào là một cuộc hôn nhân đúng nghĩa.
Nhưng bà vẫn yêu tôi, chỉ điều đó thôi… Cũng đã đủ rồi.
Tôi nắm lấy tay bà, nhìn vào mắt bà: “Số con là do con quyết định. Số con không khổ. Không ai có thể đánh gục được con.”
Tôi sẽ, giống như năm xưa cứu lấy mẹ và chính mình, một lần nữa… Kéo bản thân ra khỏi bùn lầy cuộc đời.
12
Giang Dao mới nằm viện chưa đến hai ngày đã xuất viện.
Tôi hẹn cô ta và Lục Kỳ Niên ra gặp mặt.
Vừa thấy tôi, cô ta đã kích động đến mức như muốn lao vào cắn xé, hận không thể giết chết tôi ngay tại chỗ.
Tốt lắm, bởi khi tôi bắt gặp cô ta và Lục Kỳ Niên trong phòng ngủ của chính mình, tôi cũng chỉ muốn cầm dao chém chết cả hai.
Cô ta khóc lóc thảm thương, hỏi tôi rốt cuộc phải thế nào mới chịu buông tha.
Tôi khẽ cười, đáp: “Tôi cũng không biết nữa. Giờ người tình chân ái của cô ngay cả đơn ly hôn cũng không chịu ký, tôi thấy rất mất hứng. Mà tôi càng không vui, thì càng muốn làm vài chuyện. Cô cũng biết đấy, mấy bà vợ chính thất bọn tôi đối phó với mấy cô gái đơn thuần ngây thơ như các cô… lúc nào cũng nổi tiếng là nhẫn tâm tàn độc.”
“Thẩm Gia Ý!” Lục Kỳ Niên đập vỡ cốc, gào lên gọi tên tôi.
Tôi cầm tách trà bên cạnh hất thẳng vào mặt hắn: “Chưa đến lượt anh lên tiếng, vội cái gì?”
“Anh Niên, thôi đi… hay là ký đi. Chẳng lẽ anh định trơ mắt nhìn em…”
“Em không hiểu gì cả, không phải như em nghĩ đâu.”
“Em không hiểu, nhưng nhìn xem anh đã hủy hoại cuộc sống của em thành thế nào rồi. Chẳng lẽ anh không cảm thấy một chút tội lỗi nào sao?”
13
Lục Kỳ Niên trầm mặc nhìn cô gái trước mặt khóc đến mức lê hoa đái vũ. Dạo này giữa họ cũng thường xuyên cãi vã nhưng dù sao cô ta còn trẻ, cuối cùng vẫn mềm lòng.
Còn Thẩm Gia Ý giờ đã phát điên thật rồi. Hắn không biết tiếp theo cô sẽ làm ra chuyện gì, cứ để cô toại nguyện thì hơn.
Giờ chuyện của Giang Dao đã ầm ĩ khắp nơi, bằng tốt nghiệp chắc chắn không lấy được nữa. Có vài người rảnh rỗi thậm chí bắt đầu điều tra thông tin của hắn. Hắn không muốn bị ảnh hưởng đến công ty, tiền mất còn kiếm lại được.
Hắn tự nhủ: không có gì đáng tiếc cả, không thể để Thẩm Gia Ý trói chặt mình thêm nữa. Cô không yêu tiền, thế thì vì sao lại làm mọi thứ thành ra khó coi như vậy? Chắc chắn cô cũng chẳng yêu mình là bao.
Cho đến một ngày, hắn nhận được tin nhắn giao hàng, là bộ ghế sofa và bàn trà nhỏ mà Thẩm Gia Ý từng đặt mua.
Hắn đứng ngẩn ra nhìn căn nhà chưa kịp sửa sang lại. Nơi này đã được người đến dọn dẹp sạch sẽ, không còn ngổn ngang nữa, nhưng vẫn trống trải đến mức khiến người ta cảm thấy hoảng hốt.
Nắng chiều rất đẹp, gió lướt nhẹ qua ban công.
Trong đầu hắn bỗng hiện lên một hình ảnh, nếu như mọi chuyện chưa từng xảy ra, giờ này Thẩm Gia Ý hẳn đang ngồi ở đó, đọc sách, uống trà.
Hắn uể oải ngồi xuống sàn nhà.
Còn chưa kịp ngẩn người bao lâu, chuông điện thoại đã vang lên.
Là Giang Dao gọi đến, nói cô ta… đã mang thai.
Hắn nghĩ, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn.
Người nên nhìn về phía trước. Thẩm Gia Ý cũng chẳng thiệt thòi gì, cô đã cầm đi nhiều như thế rồi.
Không ngờ, vừa dỗ dành Giang Dao xong, khi quay lại công ty đã phát hiện Thẩm Gia Ý đã bán lại số cổ phần cô đang nắm giữ… Cho kẻ thù không đội trời chung của hắn trong công ty – Cố Tranh.
Cơn giận không thể kìm nén lập tức bùng lên. Hắn không hiểu, tại sao người phụ nữ kia không chừa cho mình chút tình nghĩa nào?
Rốt cuộc phải thế nào thì cô mới chịu hài lòng?
Khắp công ty đều là lời đàm tiếu. Bây giờ Cố Tranh nắm quyền còn lớn hơn hắn, hết lần này đến lần khác khiến hắn không thể sống yên.
Cố gắng chống đỡ một thời gian, hắn thật sự không thể tiếp tục trụ nổi nữa.
Cuối cùng đành phải bán tháo cổ phần, rút vốn rời đi.
Chỉ là Giang Dao không giống Thẩm Gia Ý. Cô ta yêu vật chất, tiêu tiền không tiếc tay, ăn vào tiền tích lũy nửa năm là hắn đã bắt đầu chịu không nổi.
Trước kia lúc khởi nghiệp, chuyện kêu gọi vốn đầu tư đều là do Thẩm Gia Ý lo liệu. Trời sinh cô là người cẩn trọng, luôn lấy ổn định làm nguyên tắc.
Hắn từng thấy phiền vì sự cẩn thận đó, cảm thấy cô chẳng bao giờ dám đánh liều nhưng cũng chẳng làm gì được cô.
Tính cách cô trước nay vẫn vậy. Hồi học cấp ba, hắn từng bị đám côn đồ chặn đánh trong ngõ. Cô nhìn thấy nhưng không dám gọi điện báo cảnh sát, chỉ lặng lẽ gửi một tin nhắn.
Nếu không phải sau này tình cờ cô nhắc lại, hắn thậm chí sẽ chẳng biết.
Hắn luôn cho rằng Thẩm Gia Ý lúc nào cũng chỉ biết nghĩ cho bản thân trước.
Điểm này, Giang Dao khác cô. Cô gái ấy luôn ngưỡng mộ hắn, tôn thờ hắn, không ngừng cổ vũ hắn.
Chính nhờ những lời động viên đó, hắn đầu tư phần lớn số tiền còn lại vào một trang trại chăn nuôi. Vì Giang Dao mang thai, lại rất thích ăn loại thịt heo sinh thái, đúng lúc giá thịt heo đang tăng cao, hắn càng thêm quyết tâm mở rộng quy mô.
Kết quả lại gặp phải dịch tả heo châu Phi.
Toàn bộ trang trại, không một con heo nào sống sót.
Mất trắng.
Số tiền trước đây đưa cho Giang Dao cũng chẳng giữ được, vì không lâu sau khi ly hôn, Thẩm Gia Ý đã kiện hắn để đòi lại với danh nghĩa tài sản hôn nhân chung. Thật đúng là kiểu tiết kiệm từng đồng lẻ rồi gom lại một thể.
Họa vô đơn chí, đứa con mà Giang Dao sinh ra mắc bệnh tim bẩm sinh, cần một khoản tiền khổng lồ để phẫu thuật.
Hắn nợ nần chồng chất, lấy đâu ra tiền?
Đúng lúc ấy, Thẩm Gia Ý tìm đến, nói chỉ cần hắn chịu uống một viên thuốc do Trần Hòa nghiên cứu, loại thuốc giúp nam giới trải nghiệm cảm giác sinh nở, thì cô sẽ chi trả chi phí phẫu thuật cho đứa trẻ.
Vì muốn cứu con, hắn đồng ý.
Chẳng mấy chốc, bụng hắn căng phồng, hôm đó hắn đau đớn vật vã suốt một ngày một đêm, móng tay bấu đến bật máu. Thẩm Gia Ý chỉ đứng đó, lạnh lùng ghi lại số liệu.
Không rõ nên gọi là cảm xúc gì nhưng hắn bắt đầu hiểu được đôi chút.
Không khó để lý giải vì sao Thẩm Gia Ý lại hận hắn đến vậy.
Sinh con đã đau như vậy, huống chi là tự tay giết chết đứa con của mình.
Thẩm Gia Ý không thất hứa.
Cô đã chi tiền cho ca phẫu thuật ấy.
Cuộc sống cứ thế trôi qua, không đau không ngứa, cho đến một ngày Giang Dao bế con bỏ trốn, còn để lại một câu: đứa bé không phải con ruột của anh.
Lục Kỳ Niên chỉ thấy thế giới này quá đỗi nực cười.
Hắn không cách nào tiếp nhận, cũng không biết phải nói với ai.
Trong cơn say mơ màng, hắn vô thức dùng số điện thoại mới – số mà hắn đã lập sau khi Giang Dao bỏ đi, để gọi cho Thẩm Gia Ý.
Khi ấy hắn còn tự lừa mình dối người rằng, có thể bắt đầu lại. Chỉ là đêm về tĩnh lặng, hắn mới thừa nhận mình không đủ dũng khí để lập tức gọi cho cô.
Đầu dây bên kia, Thẩm Gia Ý không hề tỏ ra ngạc nhiên.
Hắn hỏi cô có phải đã biết chuyện gì đó từ trước không.
Cô chỉ khẽ cười: “Lục Kỳ Niên, năm đó tôi từ bỏ công việc để toàn tâm chuẩn bị mang thai, vẫn luôn nghĩ vấn đề nằm ở tôi. Nhưng lần kiểm tra cuối cùng, tôi đã dẫn anh đi cùng. Kết quả tôi chưa kịp đưa anh xem thì đã mang thai rồi. Thật ra, người khó có con là anh.”
“Tại sao? Tại sao em lại…”
Hắn phát điên gào lên, nhưng đầu dây bên kia bỗng vang lên giọng một người đàn ông khác.
Tim hắn như ngừng đập.
Thẩm Gia Ý đã bắt đầu một mối quan hệ mới.
Không còn đường quay lại nữa rồi.
Điện thoại bị ngắt vội vàng.
Lục Kỳ Niên chết lặng thật lâu.
Thực ra trong lòng hắn đã sớm có đáp án, vậy thì còn hỏi làm gì?
Đúng vậy, sao cô có thể tha thứ cho hắn.
Hắn bước đi thất thần trên phố, vô hồn như bóng ma. Một cô gái bán hoa đưa tới một bó hồng phấn rực rỡ.
Có lẽ hắn đã say đến độ không còn tỉnh táo.
Hắn bắt đầu nghĩ tất cả chỉ là ác mộng.
Nhà vẫn ở đó, Thẩm Gia Ý vẫn đang chờ hắn về.
Cô thích nhất là hoa hồng màu hồng nhạt.
Chỉ cần hắn chịu khó dỗ dành một chút, cô sẽ lại tha thứ cho hắn thôi.
Hắn mua hết cả giỏ hoa, lảo đảo bước về phía căn nhà cũ.
Vừa đi được vài bước, một chiếc xe lao đến với tốc độ kinh hoàng.
Mười năm quen biết, ba năm vợ chồng, đến cuối cùng ngay cả một cái kết “đôi bên nhẹ nhàng, mỗi người vui vẻ” cũng không có nổi.
Chẳng ai còn nhớ đến “Lục Kỳ Niên” năm mười tám tuổi, với trái tim nóng hổi như ánh mặt trời nữa.
14
Cha mẹ Lục Kỳ Niên không chỉ có mình hắn là con. Hai năm nay hắn nợ nần chồng chất, họ cũng đã gần như cắt đứt tình cảm.
Vì thế, cuối cùng, chính tôi là người nhờ người lo hậu sự cho hắn.
Thứ tôi chôn cất không phải là người đàn ông ba mươi hai tuổi từng phản bội tôi, mà là chàng trai mười bảy tuổi năm đó, từng ôm bó hoa chạy đến bên tôi.
Hắn không biết, lý do tôi thích hoa hồng màu hồng nhạt như thế, là bởi đó là loài hoa đầu tiên hắn tặng cho tôi.
Nhưng điều đó giờ đây chẳng còn quan trọng nữa rồi.
Cuộc đời tôi… Mãi mãi sẽ không chỉ có một loài hoa.
[ TOÀN VĂN HOÀN ]