Lật Mặt Nhà Trai

Chương 3



Cả nhà họ Từ thay phiên nhau kể khổ trước ống kính, nhìn vào thì cứ như thật lắm.

Cứ như thể, thật sự có người phụ nữ nào vì cái vòng tay mười hai triệu mà lặn lội đến cái nơi nghèo xơ xác này để lừa cưới.

Họ nhất trí một lời:

Tôi là cô gái thành phố được nuông chiều từ bé, vì tham cái sính lễ “trên trời” mà mới chấp nhận gả vào cái nhà này.

Đến khi tôi từ chối việc dâng trà cho bố mẹ chồng, chẳng những không chịu, còn to tiếng hỗn hào.

Sau đó, họ đưa cho phóng viên vài đoạn video:

Có cảnh tôi lật bàn, có đoạn tôi vung tay định đánh mẹ Từ. Vì quay từ phía sau, nên đoạn video cắt đúng lúc khiến người ta tưởng tôi đã tát bà ta thật mạnh.

Ngoài ra còn có nhiều đoạn ghi âm của tôi – tất nhiên đều đã bị cắt ghép ác ý.

Những hành vi tệ hại của họ thì không thấy đâu, còn lời lẽ tôi phản kháng lại thì được phát rõ ràng từng chữ.

Họ đóng mác cho tôi là:

“Cô gái kiêu ngạo, coi thường nông thôn, đanh đá hỗn láo”.

Dân mạng – như thường lệ – thi nhau lên cơn nghĩa hiệp:

“Loại con gái này sao còn chưa chết đi! Nhà người ta hiền lành vậy còn đi lừa tiền, chắc là nghèo quá hóa rồ!”

“Nhìn là biết chẳng có dạy dỗ! Coi thường nông thôn à? Quay lại ba đời trước xem, ai mà chẳng có gốc gác từ nông thôn!”

“Ai đây? Bày đặt làm tiểu thư? Nhà giàu chỗ nào mà láo vậy?”

Tôi tức đến trợn trắng mắt.

Nhà họ Từ – thật không biết xấu hổ đến mức nào!

Tôi chưa bao giờ khinh thường người nông thôn. Tôi chỉ khinh những kẻ như làng Từ Gia các người thôi!

Nói trắng ra là khinh người, mà còn khinh đúng người.

Đúng lúc đó, ba tôi gọi điện đến.

“Tiểu Mẫn, con có sao không?”

Vừa nghe thấy giọng người thân, những uất ức mấy ngày qua như vỡ oà.

Tôi cố gắng kìm lại, nhưng vẫn không giấu được sự nghẹn ngào.

“Con không sao đâu ba… có chút chuyện thôi, hôm nay con về nhà.”

Ba im lặng một lúc. Rồi mẹ giành máy, giọng nghẹn lại:

“Tiểu Mẫn, chuyện của con ba mẹ đều thấy trên tin tức rồi. Ở đó không an toàn nữa, con mau về nhà đi.”

“Dù có chuyện gì xảy ra, ba mẹ luôn là chỗ dựa của con.”

Tôi gật đầu, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

“…Vâng.”

Trên đường trở về, tin tức tiếp tục lan truyền mạnh mẽ.

Video bị phát tán khắp các nền tảng, tôi trở thành “ác nữ” trong mắt cả nước.

Vừa đặt chân về đến nhà, tiêu đề trên báo đã đổi thành:

“Con gái giáo sư phá nát lễ cưới vì khinh nhà chồng nghèo, tát chồng túi bụi trước mặt quan khách”

Phía dưới bài là hàng nghìn bình luận truy tìm thông tin bố mẹ tôi, thậm chí số điện thoại cơ quan cũng bị lộ.

Điện thoại của gia đình tôi bị gọi cháy máy.

Thậm chí sếp của ba mẹ tôi cũng gọi đến để “tìm hiểu tình hình”.

Trong vài ngày sau đó, ngay cả hàng xóm cũng nhìn gia đình tôi bằng ánh mắt khinh bỉ.

Hành động của nhà họ Từ đã gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống của chúng tôi.

Ngay khi tôi về đến nhà an toàn, ba lập tức đi tìm luật sư.

Từ đầu đến cuối, ba mẹ không hỏi tôi đúng sai thế nào – họ chỉ đứng về phía tôi một cách tuyệt đối.

Luật sư nói thẳng:

“Đối phương tung tin thất thiệt, bôi nhọ danh dự gia đình cô, hoàn toàn có thể kiện.”

“Nhưng phải có đủ bằng chứng.”

Tôi đáp gọn:

“Tôi có.”

Tất cả ảnh và clip lúc rời khỏi làng Từ Gia tôi đều giữ lại, chính là để dùng cho ngày hôm nay.

Ngay sau khi gửi thư mời luật sư đến cho Từ Thân, anh ta liền gọi điện đến.

“Em kiện anh thật à? Lâm Mẫn, nhà anh làm gì sai chứ?”

“Chẳng lẽ em không lừa cưới? Không khinh thường người nông thôn?”

“Ra ngoài gặp nhau một lần đi, dù sao cũng bên nhau nhiều năm, đừng làm căng quá.”

Tôi khinh thường phì cười:

“Chuyện là do nhà anh tạo ra. Không phải ai lên truyền hình trước là đúng. Khi cả nhà tôi bị dư luận tra tấn, anh ở đâu, còn nhớ là mình từng yêu nhau à?”

“Cái ‘nhiều năm tình cảm’ ấy, giờ tôi nghĩ lại chỉ thấy buồn nôn. Không hiểu sao trước đây tôi lại mù quáng mà thích anh được nữa.”

“Gặp mặt là không bao giờ có. Có gì thì ra tòa nói!”

Giờ tôi chỉ cần nhìn thấy nhà họ Từ thôi là đã thấy bẩn rồi.

Từ Thân giận dữ gào lên:

“Được thôi, kiện đi! Cô không giữ phép tắc trước, tôi xem tòa có dám xử thắng cho loại vô lễ như cô không!”

Lúc ấy tôi thật sự bắt đầu nghi ngờ:

Tên này thật sự học đại học kiểu gì? Hay là học bằng ảo tưởng sức mạnh?

Tôi dập máy, anh ta gọi tiếp mấy cuộc, tôi chặn luôn.

Ngày ra tòa.

Giọng của mẹ Từ vang lên the thé giữa phòng xử án:

“Trời ơi quan lớn ơi! Ông không biết đâu, con nhỏ này đê tiện vô cùng, lừa cưới, lừa tiền. Không lấy chồng thì thôi, tiền cưới một đồng cũng không trả!”

“Còn hung hăng đến làng tôi đánh cả tôi với con trai tôi!”

“Loại người như vậy phải bắt nhốt ngay! Phải bồi thường tiền cưới, tiền tổn thất tinh thần, tiền nghỉ việc của chúng tôi!”

Trong lúc thẩm phán nhíu mày, tôi đưa toàn bộ chứng cứ gồm ghi âm từ camera theo xe và clip của cô thợ trang điểm.

Trong đó là hình ảnh nhà họ Từ bắt tôi quỳ lạy, lăng mạ, ngăn cản tôi rời đi.

Hành vi đe dọa thể chất và tinh thần được ghi rõ, lời lẽ rành rọt, không thể chối cãi.

Còn cảnh tôi “đánh người” ư? Clip cho thấy tôi chưa từng tát mẹ Từ, còn những cái tát dành cho Từ Thân thì vang dội thật sự.

Xem xong video, cả nhà họ Từ ngơ ngác như tượng, á khẩu.

Nhìn thấy tình hình bắt đầu bất lợi, mẹ Từ bật chế độ “chợ búa” giữa phiên tòa, gào thét như bị ma nhập:

“Đều là giả hết! Con khốn kia dàn dựng hết! Nhà tôi hiền lành thật thà, đời nào làm mấy chuyện như vậy!”

Mẹ Từ vẫn chưa chịu thôi, tiếp tục gào lên trước tòa:

“Với lại, rõ ràng là nó không biết điều trước mà! Con dâu mới về nhà chồng, quỳ vài cái thì sao chứ? Ai mà chẳng phải qua như vậy?”

“Thưa quý tòa, bà cũng là phụ nữ, chị nói xem, làm dâu ai mà không phải lập quy củ? Chuyện đó chẳng phải rất bình thường sao? Nó không theo quy củ, thì tôi dạy dỗ nó một chút, cũng là vì muốn nó trở thành người vợ tốt!”

Thẩm phán bị chọc đến đỏ mặt, lạnh lùng trừng mắt nhìn bà ta:

“Đất nước thành lập đến giờ, tôi chưa bao giờ nghe nói con dâu mới phải ‘lập quy củ’ bằng cách quỳ lạy!”

“Đây là tòa án, không phải cái chợ! Nói to không có nghĩa là đúng!”

“Vớ vẩn hết sức!”

Mẹ Từ bị dọa cho câm nín, ngậm miệng lại ngay.

Lúc này, ba tôi đứng lên phát biểu:

“Việc kết hôn là chuyện của hai người trẻ cùng nhau xây dựng gia đình, đồng hành suốt đời. Trong hôn nhân, nam nữ bình đẳng – không có chuyện ai phải ‘gả vào’ ai cả.”

Ông nhìn mẹ Từ bằng ánh mắt đầy thất vọng:

“Năm xưa, con bà không có tiền đi học, chính nhà tôi bỏ tiền tiết kiệm ra để giúp đỡ. Có hôm nay cũng là nhờ đó.”

“Sau đó, nhà bà không đủ tiền mua nhà, con gái tôi chỉ vì thấy Từ Thân có nhân phẩm nên chúng tôi cũng không tính toán gì, tự đứng ra chi trả.”

“Còn những hủ tục nhà các người, chúng tôi cũng chưa bao giờ lên tiếng. Đó là vì chúng tôi tôn trọng – cả nhà bà và cả con bà.”

“Chúng tôi nghĩ, đối xử tốt với các người, thì các người cũng sẽ đối xử tốt với con gái tôi.”

“Nhưng rồi, các người đã làm gì?”

Mẹ Từ bị ông nói cho nghẹn họng, đứng đực ra không nói nổi câu nào.

Ba lại quay sang Từ Thân, ánh mắt nặng nề:

“Cậu học đại học bao nhiêu năm, đến cái đúng sai căn bản cũng không phân biệt được sao?”

Từ Thân thoáng lộ vẻ xấu hổ, định mở miệng thì mẹ anh ta đã lại chen vào.

“Thôi đi, đừng giả nhân giả nghĩa nữa! Lũ học nhiều toàn mồm mép giỏi!”

“Đừng tưởng tôi không biết, giờ các người muốn níu kéo tụi tôi, vì con gái các người thành hàng đã qua tay, sau này chẳng ai thèm cưới!”

“Nó lẳng lơ, không biết giữ mình, may ra còn gả được cho con trai tôi. Chứ người khác, ai mà muốn loại đàn bà thế này?”

“Nếu các người chịu trả tiền, nhà tôi còn có thể suy nghĩ lại mà ‘nhận’ nó. Nhưng chuyện quỳ lạy, không thể bỏ qua!”

Ba tôi tức giận đến mức tháo kính, trừng mắt:

“Ban đầu, tôi nghĩ hai nhà qua lại nhiều năm, không muốn biến mọi chuyện thành thế này. Chỉ cần các người nhận lỗi, xin lỗi một câu, là xong.”

“Nhưng giờ thì tôi hiểu ra – tôi đã quá nhân nhượng, đánh giá thấp cái bản chất xấu xa của các người.”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.