Vợ Cũ Nhà Hào Môn: Tỉnh Mộng Rồi, Cảm Ơn Anh

Chương 3



5

Buổi tối, buổi tiệc đã chính thức kết thúc, nhưng Hoắc Diễn Chu vẫn chưa chịu rời đi.

Khi đánh anh ta, tôi cũng không quên xử luôn cả cô tình nhân nhỏ của anh ta.

Anh ta hận hực suốt cả buổi chiều.

“Lương Ân Nghi, anh đã nói bao nhiêu lần rồi là em phải xin lỗi Hoàng Du, em không nghe thấy sao?”

Tôi không muốn đôi co thêm với Hoắc Diễn Chu, xoay người rời đi.

Nhưng Hoàng Du lại bước tới, chắn trước mặt tôi.

“Chị Ân Nghi, nếu chị thật sự không vui, thì em xin lỗi…”

Giọng điệu nghe thì có vẻ ngoan ngoãn, nhưng trong giọng không giấu được vẻ khiêu khích và chia rẽ.

“Em có thể xin lỗi, nhưng chị cũng nên học cách đối mặt với hiện thực…”

“Trên đời này chẳng ai mãi mãi yêu một người. Chị và Hoắc Diễn Chu chia tay trong hòa bình không tốt sao? Anh ấy đã không còn yêu chị nữa, sao chị vẫn không chịu ly hôn?”

Hoàng Du vừa dứt lời thì ngẩng đầu lên, trên mặt mang theo chút tự mãn.

Trong chớp mắt, cô ta đã lãnh ngay một cái tát từ mẹ chồng.

Thấy mẹ chồng bước tới, Hoắc Diễn Chu vội vàng lên tiếng.

“Sao mẹ lại làm thế chứ?”

Chưa dứt lời, anh ta cũng ăn một cái tát.

“Hoắc Diễn Chu à, Hoắc Diễn Chu…” Mẹ chồng giận đến nỗi chỉ tay vào anh ta, không thể kiềm chế nổi cơn tức.

“Anh còn dám hỏi tôi tại sao ư? Sao anh không nhìn lại mình vừa nói ra thứ gì thế hả?”

“Hoắc Diễn Chu, từ nhỏ đến lớn, tôi và cha anh từng chút một dạy anh cách làm người, cách sống cho phải, vậy mà đây là cách anh làm chồng à?”

“Mẹ, mẹ nghe con nói đã…” Hoắc Diễn Chu hạ giọng, giữ chút thể diện cuối cùng.

“Chuyện này là giữa con và Lương Ân Nghi, hai đứa bọn con sẽ tự giải quyết. Mẹ có thể để không gian riêng cho chúng con không?”

“Người như con, lẽ nào mẹ lại trông mong con cả đời chỉ yêu một người sao? Hoàng Du thích con, chứng tỏ con có sức hút. Con…”

“Hoắc Diễn Chu” Mẹ chồng kinh ngạc nhìn anh ta. “Sao anh có thể nói ra những lời đó một cách trơ trẽn như vậy hả? Tôi sao lại có đứa con như anh chứ?”

“Hôm nay là tiệc đầy tháng của con gái anh, đời người chỉ có một lần như vậy, mọi người đều vui vẻ chuẩn bị từ lâu chỉ chờ đến ngày hôm nay…Vậy mà anh lại quay về, còn dắt cả người phụ nữ đó đến, để cô ta nói ra mấy lời nhảm nhí vô phép…”

“Anh còn xứng làm chồng, làm cha sao?”

“Thưa dì, con…” Hoàng Du không cam lòng mở miệng.

Mẹ chồng quét ánh mắt lạnh lẽo về phía cô ta.

“Cô im miệng được chưa? Ở đây đến lượt cô lên tiếng sao? Ai cho phép cô tới đây? Cô có tư cách đến bữa tiệc hôm nay sao?”

“Cô cảm thấy mình trẻ tuổi là có quyền chắc? Hai mươi tuổi thì đã sao? Hai mươi tuổi thì có thể đường đường chính chính làm người thứ ba sao?”

“Hai mươi tuổi thì có thể tùy tiện đến tiệc nhà người khác, rồi nói mấy lời nhảm nhí sao? 

“Rốt cuộc cha mẹ cô dạy kiểu gì mà để cô không biết xấu hổ đến vậy?”

Mặt Hoàng Du trắng bệch.

Mẹ chồng vốn xuất thân danh giá, nổi tiếng là người hiền hòa trong giới.

Nhưng giờ đây, bà chẳng buồn giữ thể diện, nói thẳng mọi chuyện ra trước mặt.

Rõ ràng, thẳng thắn, chẳng chút kiêng dè.

Hoàng Du không dám đôi co với mẹ chồng thêm lời nào.

Cô ta quay sang nhìn tôi.

“Bà Hoắc, chị khuyên dì giúp em một câu đi.”

“Em biết em cư xử chưa phải, nhưng em không cố ý làm mọi người tức giận…”

Tôi nhìn thẳng vào mắt Hoàng Du, giọng điệu bình thản.

“Đã biết mình ăn nói không đúng mực thì im miệng lại đi, đừng hết lần này đến lần khác ra ngoài làm mất mặt.”

Trong mắt Hoàng Du lóe lên chút không cam tâm, cúi đầu xuống.

Có mẹ chồng ra mặt, tôi lập tức sai người đuổi cả Hoàng Du và Hoắc Diễn Chu ra ngoài.

Trước cổng nhà tổ, tôi chân thành hỏi một câu.

“Hoắc Diễn Chu, tại sao anh không chết vào năm tôi yêu anh nhất?”

Như thế, có lẽ tôi đã không phải nhìn thấy bộ dạng ghê tởm của anh ta hôm nay.

Lần đầu tiên tôi gặp Hoắc Diễn Chu, tôi chỉ mới mười tuổi.

Khi ấy, anh ta hơn tôi ba tuổi nhưng đã cao hơn tôi rất nhiều.

Sau khi mẹ mất, cha tôi nhanh chóng tái hôn, tình cảm dành cho tôi cũng ngày càng ít đi.

Trước đây, ông ấy từng rất yêu tôi.

Cũng từng rất yêu mẹ tôi.

Nhưng tình yêu đúng là thứ chóng tàn.

Người cha từng nâng niu tôi trong lòng bàn tay, cùng mẹ dõi theo từng bước chân tôi tập đi, mỗi sáng sớm đều nắm tay đưa tôi đến trường mẫu giáo…

…Sau khi mẹ mất vì tai nạn giao thông, cha ngồi trong hành lang bệnh viện, ôm chặt tôi bật khóc.

Ông hết lần này đến lần khác vỗ về tôi, bảo rằng dù mẹ không còn, ông sẽ mãi mãi yêu thương và che chở cho tôi.

Khi đó, tôi từng tin chắc, ông thật sự yêu tôi, thật lòng yêu thương tôi.

Thế nhưng ba năm sau, cô gái trẻ gây tai nạn khiến mẹ tôi chết lại trở thành mẹ kế của tôi.

Khoảnh khắc đó, đối với tôi, chẳng khác gì một cú sét đánh ngang trời.

Cô gái đã khiến mẹ tôi mất mạng, tên là Thân Ly.

Trong lễ truy điệu của mẹ, cô ta quỳ trước mặt cha tôi, khóc lóc đến mức xé ruột xé gan.

“Thưa ông, là lỗi của tôi, xin lỗi, tôi không nên vừa lái xe vừa nghịch điện thoại, không nên vượt đèn đỏ. Tôi biết tôi sai rồi, xin ông đừng kiện tôi. Tôi không muốn đi tù, tôi còn trẻ, thậm chí còn chưa có bạn trai. Nếu bị giam, cuộc đời tôi sẽ bị hủy hoại mất…”

Khi đó, trong mắt cha tôi đầy oán hận.

Ông sai người kéo Thân Ly ra khỏi lễ đường.

Nhưng sau đó, ông lại yêu Thân Ly.

Thật nực cười, đang trên đường đòi công lý cho mẹ, ông lại đem lòng yêu kẻ đã giết bà.

Năm thứ ba sau khi mẹ mất, tôi cũng hoàn toàn mất đi cha.

Tôi không còn là đứa con duy nhất của ông.

Thậm chí, ông còn không xem tôi là con gái nữa.

6

Lần đầu tiên bị mẹ kế đánh, tôi mới tám tuổi.

Cha có chút không nỡ, nhưng ông không hề trách mẹ kế.

Thay vào đó, buổi tối hôm ấy, ông ngồi xuống nói chuyện với tôi.

“Lương Ân Nghi, con là chị, phải biết nhường em.”

“Em còn nhỏ mà, sao con lại đi gây chuyện với em chứ?”

Hôm đó, đứa trẻ luôn kiên cường như tôi bỗng thấy tủi thân đến mức nói cũng không nên lời.

“Cha, cha nói đúng, em ấy mới bảy tuổi… nhưng con cũng chỉ chín tuổi thôi. Tại sao lại là con phải nhường em?”

“Tại sao vậy ạ? Người xé tập của con là em ấy, người cào rách mặt con cũng là em ấy. Con chỉ bảo em trả lại quyển bài tập, vì sao cuối cùng người bị đánh lại là con?”

Cha không cho tôi một câu trả lời.

Ông không muốn thừa nhận rằng trong lòng ông từ lâu đã thiên vị.

Nhưng sự thật thì vẫn là sự thật.

Dù tôi không cam tâm, phần lớn thời gian tôi cũng chỉ có thể cắn răng chịu đựng.

…Năm tôi mười tuổi, sau khi tan học, tôi lang thang trong công viên rồi trông thấy một người phụ nữ dắt theo đứa trẻ bước về phía mình.

“Cháu là Lương Ân Nghi phải không?”

“Cô là bạn thân hồi nhỏ của mẹ cháu, tụi cô đã lớn lên cùng nhau.”

Trên người của người phụ nữ ấy có hương hoa trà nhè nhẹ giống hệt mẹ tôi, bà nhẹ nhàng xoa đầu tôi.

“Con à, hồi nhỏ cha mẹ từng đưa con ra nước ngoài, ở nhà cô một thời gian. Khi đó, cô còn nói sẽ nhận con làm con gái nuôi, con còn nhớ không?”

Tôi không nhớ nữa.

Nhưng ngay trong khoảnh khắc ấy.

Tôi thực sự có cảm giác như được nhìn thấy mẹ một lần nữa.

Đúng lúc tôi đang rụt rè trả lời câu hỏi của bà, hai đứa con riêng của mẹ kế chạy tới.

“Này.” Đứa em gái nhỏ hơn tôi hai tuổi vừa chạy đến đã giật tóc tôi.

“Sao mày không về nhà mà đứng ở đây? Cẩn thận bị bắt cóc bán đó.”

“Còn nữa, sao mày không về? Mày sợ tao lại xé vở mày à? Tao xé đó thì sao?”

Con bé không bỏ đi mà cứ quanh quẩn bên tôi khiêu khích.

Tới lần thứ hai nó lè lưỡi làm mặt xấu, thì bị một cậu thiếu niên đứng cạnh người phụ nữ túm cổ áo rồi nhấc bổng lên.

“Cha mẹ mày dạy mày kiểu gì vậy? Xé vở của người khác mà còn lên mặt được hả?”

Đó là lần đầu tiên tôi và anh ta nhìn thẳng vào mắt nhau.

Nhìn thấy em kế bị anh ta xách lên như vậy, tôi chợt cảm thấy hả hê.

Đó là lần đầu tiên sau khi mất mẹ, có người đứng ra bênh vực tôi.

Từ khoảnh khắc ấy đến mãi về sau, tôi luôn ghi nhớ rõ ràng trong lòng.

Một người thiếu tình thương sẽ luôn khắc sâu những điều tốt đẹp người khác vô tình dành cho mình.

Tôi chính là kiểu người như vậy.




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.