13
Những năm làm “chó săn” bên cạnh Giản Sanh, tôi không ít lần mua đồ cho anh ta, nên việc chọn đồ nam với tôi đã quá quen thuộc.
Tôi đến mấy cửa hàng cao cấp từng hay lui tới, cứ thấy bộ nào hợp với Đương Quy là bảo người ta gói hết lại.
Sau hơn hai tiếng đồng hồ, vừa nhét đống chiến lợi phẩm vào cốp sau chiếc Range Rover, tôi lập tức nhận được tin nhắn báo có người chuyển tiền vào tài khoản.
Giản Sanh chuyển cho tôi năm trăm nghìn.
Tôi tìm số của anh ta rồi nhắn một hàng dấu hỏi gửi đi.
Rất nhanh đã có hồi âm: “Tư Nam nói thấy em mua đồ cho anh ở cửa hàng Brioni.”
Có lẽ do tôi quá tập trung mua sắm nên không hề để ý Tạ Tư Nam cũng ở đó.
Tôi chuyển khoản lại cho anh ta: “Ừ, có mua, nhưng không phải mua cho anh.”
Giản Sanh không trả lời nữa, tôi cũng chẳng để tâm.
Chợt nhớ Đương Quy còn chưa có điện thoại, tôi quay lại cửa hàng Huawei, mua cho cậu chiếc điện thoại đời mới nhất.
Tiệm làm tóc không nghỉ trưa nên phải đến tối tôi mới đưa được quà cho Đương Quy.
Tôi thúc cậu đi thay đồ, cậu lại ngượng ngùng đỏ mặt, tay nắm lấy vạt áo như có chút lúng túng.
“Chị đừng mua đồ cho em nữa, em có đủ dùng rồi.”
Tôi búng nhẹ lên trán cậu, cười: “Đây gọi là đầu tư, sau này phải trả đấy. Em phải kiếm thật nhiều tiền nuôi chị.”
Cậu cong mắt cười, ánh nâu trong mắt như có sao lấp lánh.
Cậu nói: “Được.”
Gọn gàng và dứt khoát.
Thật ra tôi đâu định bắt cậu trả lại, chỉ là nói vậy để cậu không thấy áy náy khi nhận. Có lẽ những người quá khao khát hơi ấm sẽ luôn thế, chỉ cần được ai đó đối xử tốt một chút liền muốn đáp lại gấp mười lần.
Chỉ là, khi ấy tôi quên mất rằng, một đứa trẻ lớn lên trong trại mồ côi như Đương Quy… Còn khát khao tình thân hơn tôi rất nhiều.
14
Năm ngày sau, Giản Sanh trở về.
Giản Sắt Sắt hỏi tôi có muốn ra sân bay đón anh ta không, tôi không buồn nghĩ đã từ chối thẳng.
“Không rảnh, hôm nay phải đi chơi với em trai.”
Đương Quy hiếm lắm mới được nghỉ một hôm, tôi đã hứa sẽ cùng cậu đến công viên giải trí.
Chúng tôi cùng nhau chơi tàu lượn siêu tốc, chơi đu quay khổng lồ. Lần đầu tiên thấy cậu cười thoải mái như thế, tâm trạng tôi cũng nhẹ bẫng.
Dù hiểu chuyện và chín chắn đến đâu, cậu vẫn chỉ là một đứa trẻ vừa mới trưởng thành.
Trên đỉnh vòng đu quay, cậu nhìn xa về phía những dãy núi và con sông uốn khúc, nói: “Chị à, sau này em nhất định sẽ kiếm thật nhiều tiền, cho chị một mái nhà khiến ai cũng phải ngưỡng mộ.”
Lời nói ấy mang theo khí thế “nhìn đi, đây là giang sơn ta xây cho nàng”.
Chúng tôi chơi mãi đến lúc hoàng hôn buông xuống, cùng nhau bước đi giữa ánh chiều ráng đỏ để về nhà.
Trên đường về còn tiện rẽ qua chợ gần nhà mua đồ ăn. Đương Quy xách túi đồ đi phía trước, tôi đi sau rón rén giẫm lên cái bóng của cậu.
“Chị làm gì thế?” Cậu quay đầu lại hỏi, gương mặt bầu bĩnh mang đầy sức sống tuổi trẻ.
Tôi nắm chặt dây quai ba lô, cười với cậu: “Dẫm bóng cậu nè, như vậy thì không trốn đi đâu được.”
Má cậu ửng đỏ như ráng chiều, càng thêm rực rỡ dưới ánh hoàng hôn cam rực.
Cậu liếm nhẹ môi dưới, ánh mắt nhìn tôi mang theo vài phần nóng rực.
“Em sẽ không trốn đâu.” Cậu nói.
15
Dưới lầu căn hộ, Giản Sanh đang dựa người vào cửa xe chờ tôi, khuôn mặt mang vẻ mệt mỏi, cả người phong trần bụi bặm.
Nhìn thấy Tiết Đương Quy đang đi bên cạnh tôi, đôi mày rậm hiếm khi giãn ra của anh ta lại cau chặt lần nữa.
Anh ta đứng thẳng dậy, hất cằm về phía Đương Quy, hỏi: “Không định giới thiệu à?”
Giới thiệu thì giới thiệu thôi.
Tôi thân mật kéo Đương Quy lại gần: “Em trai tôi, Tiết Đương Quy.”
“Còn đây là anh trai của Giản Sắt Sắt.”
Có lẽ không hài lòng với cách tôi giới thiệu, vẻ mặt anh tuấn và sâu lắng của Giản Sanh phủ lên một tầng giận dữ mơ hồ: “Khi nào em có em trai vậy? Sao anh không biết?”
Đúng là anh em ruột có khác, câu hỏi ném ra giống y như đúc.
Tôi chẳng buồn để ý đến anh ta, kéo tay Đương Quy định quay về. Mới đi được hai bước thì bị Giản Sanh giữ lại.
“Có chuyện muốn nói với em.”
Tôi đứng lại, quay đầu nhìn anh ta, ra hiệu nói nhanh đi.
Anh ta hắng giọng một chút, giọng điệu dịu xuống: “Anh… anh đến lấy mấy bộ đồ em mua cho anh hôm trước.”
Cánh tay trong lòng bàn tay tôi bất giác siết lại, cơ bắp nơi cổ tay Đương Quy khẽ căng. Tôi khẽ siết tay cậu như một cách trấn an.
Ngước mắt nhìn Giản Sanh: “Tôi nói rồi, đồ đó không phải mua cho anh.”
Giản Sanh rõ ràng không tin, cố gắng kìm nén sự mất kiên nhẫn: “Thức Vi, đừng giở trò nữa.”
Tại sao lại luôn cho rằng tôi đang làm trò?
“Thức Vi đừng giận”, “Thức Vi nghe lời”, mấy câu này tôi thật sự nghe đến phát chán rồi!
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, từng chữ từng chữ rành rọt nói: “Tôi. Không. Còn. Thích. Anh. Nữa.”
16
Giản Sanh đứng dưới lầu rất lâu mới rời đi. Từ trên cao nhìn xuống, bóng lưng cao lớn của anh ta lẻ loi trong gió chiều, cô đơn và thê lương.
Đương Quy đứng trước cửa sổ sát đất nhìn hồi lâu, những đường nét thanh tú trên gương mặt cậu mờ dần trong bóng tối buông xuống.
Một lúc sau, cậu mới chậm rãi quay đầu hỏi tôi: “Là bạn trai của chị sao?”
Tôi nghĩ mất vài phút mới hiểu cậu đang nói đến ai.
“Không phải.” Chỉ là người tôi từng theo đuổi suốt mười năm mà thôi.
Câu sau tôi không nói ra miệng – bỏ ra mười năm, ngay cả một danh phận cũng không có, nghĩ lại thật đúng là mất mặt.
Tối hôm đó, tôi nhận được cuộc gọi từ người cha ruột Lão Hồ đã lâu không liên lạc.
Ông ta chẳng vòng vo gì, vừa mở miệng đã hỏi đứa “em trai” kia từ đâu chui ra. Đến khi biết đó là đứa trẻ mồ côi tôi nhặt về, ông ta bắt đầu chửi mắng ầm ĩ.
“Mẹ nó, em ruột nhà mày còn không nhận, lại đi nhặt một thằng con hoang ngoài đường về?”
Tôi nghiến răng, phản pháo: “Mẹ tôi chỉ sinh một mình tôi, tôi lấy đâu ra em ruột? Còn nữa, Đương Quy không phải con hoang, cậu ấy là người nhà của tôi!”
Trong tiếng chửi rủa như lật trời của Lão Hồ, tôi dứt khoát tắt máy.
Năm mẹ tôi mất, chỉ mới một năm sau, tiểu tam đã ung dung mang thai tiến vào cửa chính. Tôi chướng mắt, dứt khoát dọn ra ngoài sống. Dù sao nhà họ Hồ cũng nhiều nhà, thiếu gì chỗ ở.
Chỉ tiếc, mẹ tôi chết quá uổng. Chết rồi cũng chỉ để dọn đường cho người khác, ngốc nghếch biết bao.
17
Những ngày không phải đi làm, chỉ ở nhà làm phế vật thật sự quá nhàm chán, thế là tôi năn nỉ Đương Quy dẫn tôi đi làm cùng.
Kết quả bị cậu từ chối thẳng thừng không cần suy nghĩ.
Tôi hỏi vì sao, cậu nghiêm mặt lại, khuôn mặt tuấn tú nhỏ nhắn đầy vẻ nghiêm túc: “Chị xinh quá, sẽ bị người ta để ý.”
Cầu vồng phun ra từ miệng cậu, thật sự khiến tôi cảm thấy… Lòng dạ xốn xao vui sướng.
Tối hôm đó, tôi nhận được cuộc gọi từ Tạ Tư Nam: “Thức Vi, A Sanh uống nhiều rồi, em có thể đến đón cậu ta không?”
Tôi vừa định từ chối, anh ta đã nói tiếp: “Bọn anh đang ở phòng Thính Phong của Lam Hải.”
Lam Hải chính là tên quán bar Đương Quy đang làm việc.
Mí mắt phải tôi giật nhẹ, linh cảm có chuyện chẳng lành. Tôi vội thu dọn đơn giản rồi lái xe đến đó.
Vừa đến nơi, tôi ném chìa khóa xe cho nhân viên trông xe. Vào cửa đúng lúc có một nhân viên phục vụ bê khay đi ngang qua.
Tôi lập tức kéo cậu ta lại hỏi: “Đương Quy đâu?”
Nhân viên lễ phép trả lời: “Hình như khách phòng Thính Phong gọi cậu ấy vào.”
Khu VIP của Lam Hải có bốn phòng cao cấp, lần lượt đặt tên là Phong, Hoa, Tuyết, Nguyệt. Phòng Thính Phong chính là một trong số đó.
Quả nhiên, đúng như tôi đoán.
Trong phòng bao, Giản Sanh đang ngồi dựa vào ghế sofa, ánh mắt trống rỗng. Đương Quy đứng bên cạnh, tay cầm một chai Louis XIII đã mở nắp. Thấy tôi vào, ánh mắt cậu tối lại, gọi một tiếng: “Chị.”
Tôi lập tức giật lấy chai rượu trong tay cậu, đặt mạnh lên bàn, kéo tay cậu định rời đi.
Vừa bước được hai bước, phía sau vang lên tiếng chai rượu rơi xuống đất, theo sau là giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo như dao cắt: “Vì cậu ta sao?”
Tôi đứng khựng lại.
Lần cuối cùng tôi nghe giọng anh ta như thế là khi tôi mười tám tuổi. Hôm đó tôi cùng Giản Sắt Sắt ra ngoài chơi, trên đường về bị hai tên du côn chặn lại trêu ghẹo.
Tôi che chắn cho Giản Sắt Sắt trốn đi, mười mấy phút sau, khi bọn chúng đang xé áo tôi, Giản Sắt Sắt dẫn Giản Sanh quay lại.
Đó là lần đầu tiên và cũng là duy nhất tôi thấy Giản Sanh nổi điên.
Anh ta cầm một cây gậy bóng chày bằng kim loại, đôi mắt đỏ rực, điên cuồng đánh tới tấp hai tên kia. Nếu không nhờ tôi và Giản Sắt Sắt liều mạng can ngăn, có lẽ anh ta đã đánh chết người.
Dù sau đó hai tên kia giữ được mạng, thì một trong số đó cũng bị đánh gãy một chân.
May mà hai nhà có điều kiện, bồi thường một khoản tiền rồi mọi chuyện cũng trôi qua.
Chỉ là… Đã bao nhiêu năm rồi, sao tôi lại quên mất, Giản Sanh vốn không phải người hòa nhã?
18
Tôi lập tức kéo Đương Quy ra sau lưng mình, quay lại đối mặt với Giản Sanh: “Không phải, chuyện của tôi không liên quan đến bất kỳ ai.”
“Bộ quần áo cậu ta mặc là dòng mới nhất mùa hè của Brioni phải không?” Giản Sanh đứng dậy, từng bước tiến lại gần: “Thức Vi, em không thể ngoan ngoãn một chút được sao?”
Hơi thở anh ta phả vào mặt tôi, toàn mùi rượu.
Đương Quy nhẹ nhàng kéo tôi ra sau, đổi vị trí với tôi. Gương mặt cậu căng chặt, đôi mắt đào hoa nhìn thẳng vào Giản Sanh, như một con sói con đang sẵn sàng vồ mồi.
Tính khí của Giản Sanh, dùng lời Giản Sắt Sắt nói chính là: Bá đạo độc đoán.
Muốn đối phó anh ta, phải thuận theo, đây là kinh nghiệm tôi rút ra sau mười năm.
Tôi ra hiệu cho Tạ Tư Nam đưa Đương Quy rời đi. Từ trước đến nay Tạ Tư Nam rất biết điều, chắc cũng sợ hai người xung đột nên lập tức bước lên kéo tay Đương Quy ra ngoài.
“Đi thôi em trai, đừng làm bóng đèn ở đây nữa. Để chị em với chồng tương lai nói chuyện riêng một lát.”
Nhưng Đương Quy rất cứng đầu, mặc cho kéo thế nào cũng không chịu rời đi. Lời nói ra cũng mang theo tức giận: “Anh ta không phải anh rể của em.”
Tôi vỗ lên lưng cậu, dịu giọng: “Em cứ ra với Tư Nam trước đi, chị không sao.”
Đương Quy chưa từng trái lời tôi. Tuy không yên tâm, nhưng cuối cùng vẫn ngoái đầu ba lần một bước mà đi ra cùng Tạ Tư Nam.
Đến cửa, cậu quay lại nhìn tôi nói: “Chị ơi, em sẽ chờ ngoài này. Nếu có chuyện gì thì hét lên.”
Chân thành và lo lắng của cậu khiến lòng tôi ấm lên.
Đợi cửa phòng bao đóng lại, Giản Sanh bước đến, dùng một tay giữ cằm tôi, bắt tôi nhìn thẳng vào anh ta.
“Thức Vi, đừng nhìn người khác. Anh không chịu nổi đâu.” Giọng anh ta khàn khàn như thể đang dằn vặt, lại mang theo tủi thân không thể nói thành lời.
Nói rồi, anh ta vùi đầu vào cổ tôi. Hơi thở ấm nóng ẩm ướt, lướt qua da thịt khiến tôi rợn cả người.
Tôi nhẹ đẩy anh ta ra: “Anh uống nhiều rồi, để tôi đưa anh về.”
Đẩy mấy lần không nhúc nhích, ngược lại còn bị anh kéo vào lòng.
“Anh không say.” Anh ta thì thầm: “Anh thích em, Thức Vi, anh thật sự thích em.”
Nếu là nửa tháng trước, khi anh ta chưa xóa tôi vào cái đêm mưa đó, tôi nhất định sẽ mừng rỡ phát điên. Tiếc rằng thời gian không thể quay lại.
Người ta vẫn nói, tình cảm đến muộn… Chẳng đáng một xu.
Tôi lặng lẽ để anh ta ôm lấy, trong lòng đầy nghẹn ngào. Cảm xúc đó không phải là yêu, mà là ấm ức – một nỗi uất nghẹn dâng tràn.
Uất nghẹn thay cho bản thân của mười năm trước, chạy theo anh ta như cái bóng, cúi đầu đến mòn mỏi mà vẫn không đổi lấy được một câu thừa nhận.
Cũng uất nghẹn cho bản thân bị anh ta bỏ mặc trong đêm mưa ấy, một mình đối mặt với nỗi sợ đến tột cùng.
Nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, tôi không thể khống chế nổi.
Chẳng mấy chốc, áo sơ mi của Giản Sanh đã ướt đẫm.
Nhận ra ngực áo thấm nước, Giản Sanh buông tôi ra, lùi lại một bước, hai tay nâng mặt tôi lên: “Sao em lại khóc?”
Tôi cắn môi dưới, nghẹn ngào: “Giản Sanh… vết thương đã lành tôi còn không quên được đau, huống gì vết thương vẫn chưa kịp đóng vảy.”
“Anh nói anh thích tôi, nếu thực sự thích, tại sao có thể nỡ lòng xóa tôi? Sao nỡ lòng để tôi thấp hèn đến vậy? Suốt cả một đêm! Anh biết rõ tôi sợ mưa đến mức nào mà!”
Giản Sanh cúi đầu hôn lên nước mắt tôi. Nhưng ngay khi anh ta định đặt nụ hôn thứ hai, tôi mạnh mẽ đẩy anh ta ra rồi quay người bỏ chạy.
Trước đây tôi từng khát khao nụ hôn của anh ta biết bao nhiêu, thì bây giờ lại chán ghét bấy nhiêu.
Tôi chưa từng là người “quên đau khi vết thương lành”.