Chậm Rãi Quay Về

Chương cuối



32

Năm thứ sáu sau khi rời xa Đương Quy, tôi đã ba mươi tuổi. Bắt đầu lao vào vòng xoáy của các buổi xem mặt.

Lão Hồ đã già, không còn quát nạt tôi như xưa, mà chuyển sang chiến thuật mềm mỏng, ba ngày một lần thở dài kể khổ.

Mà tôi lại là kiểu người mềm lòng, không chịu nổi người khác giả đáng thương. Thế là để dứt điểm, tôi nghe lời ông, ngoan ngoãn đi xem mặt.

Xem mặt thật sự là việc nhàm chán đến cực điểm. Tôi vừa khuấy cà phê vừa cố ra vẻ nhã nhặn lắng nghe một thiếu gia đang thao thao bất tuyệt kể tiêu chuẩn chọn bạn đời.

Một nhóc tì mũm mĩm lảo đảo bước đến, ôm chầm lấy chân tôi, ngẩng đầu lên nũng nịu gọi: “Mẹ ơi.”

Tôi làm bộ ngạc nhiên, bế bé lên: “Trăn Trăn, sao con lại đến đây?”

Bé con dính nước miếng hôn chụt một cái vào má tôi: “Con nhớ mẹ.”

Gương mặt đáng yêu đó khiến tim tôi như tan chảy.

Cậu thiếu gia đối diện trông như bị hóa đá. Tôi mỉm cười áy náy với cậu ta: “Xin lỗi nhé, chắc con bé quấy quá đòi tìm mẹ nên bạn tôi mang đến luôn. Anh không ngại chứ?”

Sắc mặt cậu ta sa sầm thấy rõ: “Có con rồi còn đi xem mặt gì nữa?!”

Tôi nhún vai: “Thì cũng chỉ muốn tìm cho con một ông bố hờ thôi mà.”

33

Hôm sau, vì chuyện thuê người diễn kịch mà tôi bị Lão Hồ gọi lên tầng cao nhất mắng cho một trận te tua.

Trên đường quay về, đi ngang qua phòng thư ký, thấy mấy cô gái trẻ đang rướn cổ ra ngoài cửa, mặt ai nấy đều đỏ bừng, ánh mắt hưng phấn.

Tôi sầm mặt hỏi: “Đang nhìn cái gì vậy?”

Tiểu Ngọc là thư ký riêng của tôi, mặt cũng đỏ ửng, rón rén bước tới gần: “Tổng giám đốc Tiểu Hồ, người phụ trách bên HM tới rồi.”

Tôi gật đầu khẽ: “Giờ đang ở đâu?”

Tiểu Ngọc lại càng đỏ mặt hơn: “Đang chờ chị trong văn phòng.”

HM là một công ty mới nổi ở Kinh Đô, vài năm gần đây bỗng chốc vươn lên như ngựa ô trong giới thương trường, nghe nói người sáng lập có lai lịch rất khủng. Đã mang tiếng là nền tảng từ Kinh Đô, đương nhiên không thể chỉ đơn giản dựa vào tiền bạc. Một khi có dính dáng đến thế lực, thân phận ấy chắc chắn không phải hạng thương nhân nhỏ nhoi như chúng tôi có thể so bì.

Tôi chỉnh lại quần áo, nở một nụ cười đúng mực rồi tiến vào văn phòng.

“Xin lỗi vì để anh đợi…” Cửa vừa mở, tôi liền sững người, câu nói còn dang dở bị nghẹn lại nơi cổ họng khi nhìn thấy người đang ngồi vắt chân trên ghế chủ tọa.

Lớp mỡ non năm nào đã biến mất, đường nét khuôn mặt càng thêm sắc sảo, đẹp đến mức khiến người ta phải ngẩn ngơ. Khó trách mấy cô thư ký ngoài kia ai cũng đỏ mặt mắt long lanh.

Cậu vẫn ngồi nguyên, hai tay chống trên tay ghế, ngón tay thon dài đan lại trước ngực, tạo thành một chiếc “cầu”.

“Lâu quá không gặp.” Cậu mỉm cười nói, giọng điệu khách sáo mà xa cách.

Phải rồi, thật sự là rất lâu không gặp. Em biết không, chị rất nhớ em.

34

Đương Quy không nói thêm lời khách sáo nào, chỉ lạnh lùng bảo tôi triệu tập đội ngũ để họp. Một thái độ công việc, hoàn toàn không có chút tình cảm cá nhân.

HM đang chuẩn bị xây một khu công viên giải trí quy mô cực lớn tại Xuân Thành, mà vị trí được chọn lại đúng ngay gần căn hộ nhỏ năm xưa chúng tôi từng sống.

Họp xong, lập tức phải đi khảo sát công trường.

Tôi cúi nhìn đôi giày cao gót mười phân và chiếc váy bút chì bó sát, đành mở lời: “Tôi về thay bộ đồ khác nhé.”

Cậu liếc nhìn tôi, giọng điệu nặng nề: “Tổng giám đốc Tiểu Hồ định để cả đoàn người chờ một mình cô sao?”

Sáu năm là khoảng thời gian dài, đủ để cậu thiếu niên năm xưa trưởng thành thành một người đàn ông lạnh lùng và kiêu ngạo.

Cậu không còn đỏ mặt gọi tôi là “chị”, mà chỉ lạnh nhạt xưng hô “tổng giám đốc Tiểu Hồ”. Đôi mắt từng sáng ngời như vì sao, giờ nhìn tôi cũng chỉ còn lại lạnh nhạt và xa cách.

Có một nỗi nghẹn nơi cổ họng, không thể nuốt trôi cũng chẳng thể nói ra. Tôi cúi đầu giấu đi cảm xúc, nhẹ giọng nói: “Xin lỗi, là tôi suy nghĩ chưa chu đáo. Vậy bây giờ chúng ta đi thôi.”

Công trường còn đang trong giai đoạn thi công ban đầu, đường đi lởm chởm đầy đất đá. Tôi mang giày cao gót mà vẫn cố gắng bước theo bên cạnh Đương Quy, bước chân loạng choạng.

Không biết ai đó vô tình va phải, tôi mất thăng bằng nhào thẳng về phía cậu. Cậu phản ứng nhanh đỡ lấy tôi, lông mày cau chặt, giọng căng thẳng: “Tổng giám đốc Tiểu Hồ, tự trọng.”

Đôi tay cậu đang nắm lấy eo tôi, sức nóng truyền qua lớp vải mỏng khiến tim tôi rối loạn.

Tôi vội vã đứng dậy, hoảng hốt nói: “Xin lỗi.”

Cậu siết nhẹ tay như đang cố kìm nén sự bực bội: “Thôi, về trước đi. Hôm khác quay lại.”

35

Khi Giản Sắt Sắt ôm Trăn Trăn đến tìm tôi, tôi đang ngồi ngẩn người nhìn chằm chằm vào lọ hoa trên bàn.

Cô ấy vừa bước vào đã chọc ghẹo: “Cậu bị ma ám hay đang tương tư ai đấy?”

Tôi đón lấy Trăn Trăn vào lòng trêu đùa: “Có lẽ là xuân về rồi. Sao cậu đến đây vậy?”

“Sáng nay con bé cứ nhặng xị đòi gặp cậu. À, lúc tớ đợi thang máy, thấy có người rất giống cái cậu năm xưa cậu nhặt về đấy.”

Tôi khẽ thở dài: “Là cậu ấy.”

Giản Sắt Sắt tròn mắt: “Cậu tìm lại được cậu ta rồi?”

“Không, cậu ấy là ông chủ của HM.”

Câu trả lời khiến cô ấy ngơ ngác, biểu cảm gần như vỡ trận.

“Cái gì cơ?! Không phải chủ của HM họ Vân sao?”

“Ừ, giờ cậu ấy đổi tên thành Vân Tùy Chi.”

Giản Sắt Sắt trầm ngâm một lát rồi hỏi: “Vi Vi, năm đó cậu hẳn rất hận anh của tớ, đúng không?”

Làm sao không hận được chứ? Nếu không có anh ta, có lẽ giờ tôi và Đương Quy đã chẳng đến mức trở thành người xa lạ đến thế.

Tôi mỉm cười dịu dàng, tiếp tục đùa với Trăn Trăn trong lòng, không trả lời.

Cô ấy còn định nói gì đó thì điện thoại trong túi vang lên. Nghe máy xong, vội vã nhờ tôi trông Trăn Trăn rồi rời đi.

Tôi nhẹ nhàng xoa cái bụng nhỏ của Trăn Trăn, chọc bé cười khanh khách rồi cũng bật cười theo: “Hôm nay Trăn Trăn ở lại làm việc với mẹ nuôi có được không?”

Trăn Trăn chưa nói rõ được chữ phức tạp, chỉ nũng nịu gọi: “Mẹ ơi… mẹ ơi…”

36

Từ túi xách mẹ Giản Sắt Sắt để lại, tôi lục được hộp sữa bột, pha xong rồi vội nhét vào tay Trăn Trăn. Bé con ôm bình sữa bú ngon lành, còn chưa kịp rút ra lời giải thích, thì Đương Quy đã gõ cửa bước vào.

Cậu sững lại một chút khi nhìn thấy đứa bé đang say sưa uống sữa trong vòng tay tôi.

Tôi vừa định mở miệng giải thích thì cậu đã lên tiếng trước: “Thu xếp đi, lát nữa đến công viên Ánh Sao.”

Dạo gần đây vì dự án công viên giải trí, chúng tôi liên tục đến các khu vui chơi khảo sát.

Tôi dè dặt nói: “Để hôm khác được không? Tôi còn phải trông bé.”

Cũng khó trách tôi nhát gan, chủ yếu vì gương mặt lạnh băng của Đương Quy thật sự khiến người ta khó mở lời.

Cậu vẫn giữ vẻ lạnh nhạt, giọng không chút cảm xúc: “Mang theo luôn.”

Khi bế bé con bước ra khỏi công ty, chiếc Maybach đen đã đỗ sẵn ngoài cổng chính. Đương Quy hạ cửa kính ghế lái, thò đầu ra: “Lên xe.”

Tôi cứ nghĩ sẽ giống mấy lần trước, có cả một đoàn người đi cùng, nào ngờ lần này chỉ có ba chúng tôi.

Thấy tôi thoáng ngạc nhiên, cậu vừa lái xe vừa giải thích: “Công trường có việc, mọi người đều được cử đến đó rồi.”

Nói xong, ánh mắt cậu cũng không liếc tôi lấy một lần.

Xuống xe, Đương Quy cúi nhìn đôi giày cao gót của tôi, rồi lại nhìn bé con trong lòng, lịch sự chìa tay ra đón lấy Trăn Trăn.

Công viên Ánh Sao là thiên đường cho trẻ nhỏ, với Trăn Trăn thì chẳng khác nào chốn mộng mơ.

Có lẽ vì từng sống ở cô nhi viện nên Đương Quy rất khéo chăm trẻ con. Gương mặt cứng đờ kể từ ngày tái ngộ cuối cùng cũng mềm ra một chút, nhanh chóng giành được cảm tình trọn vẹn của Trăn Trăn.

Tôi mang giày cao gót nên đi không được lâu, thấy hai người họ chơi đùa rất vui vẻ nên đã tìm một chiếc ghế dài ngồi xuống, rồi dõi theo từ xa.

Sau khi chơi cầu trượt phủ đầy bóng biển, hai người lại tiếp tục lên ngựa quay.

Dưới ánh nắng, cậu cúi đầu dỗ dành Trăn Trăn trong lòng, khóe miệng khẽ cong lên, nụ cười dịu dàng khiến tôi nhìn đến ngẩn ngơ.

Lúc lấy lại tinh thần thì đã qua năm sáu phút, tôi hoảng hốt giơ tay lên vỗ nhẹ má mình, nóng rát. Lòng thầm mắng bản thân: “Hồ Thức Vi, mày đang nghĩ gì vậy chứ, em ấy nhỏ hơn mày tận sáu tuổi đấy!”

Tôi rất chắc chắn, khoảnh khắc vừa rồi, tôi đã rung động.

Tôi đổ hết sự rung động ấy cho mùa xuân. Trong ngày nắng đẹp, gió nhẹ, đối mặt với một người đàn ông cao lớn tuấn tú, tim xao động cũng là chuyện thường tình.

Phải rồi, đứa trẻ non nớt năm nào, trong những năm tháng tôi không kịp tham dự, đã trở thành một người đàn ông xuất chúng.

Từ vòng xoay ngựa gỗ bước xuống, bé con phấn khích vẫy tay múa chân. Tôi đi lại định bế bé con cho Đương Quy nghỉ một chút, nào ngờ cô nhóc bỗng xoay người ôm chặt cổ cậu, giòn tan gọi một tiếng:

“Bố bố!”

Trên mặt tôi như có một tiếng “bùm” vang lên, hơi nóng bốc lên ồ ạt.

37

Tôi cứ nghĩ, sau lần đến công viên Ánh Sao, quan hệ giữa tôi và Đương Quy sẽ dịu đi đôi chút.

Kết quả… Tôi nghĩ nhiều quá rồi.

Cậu vẫn giữ nguyên bộ mặt lạnh tanh ấy, khách sáo với tôi một cách xa cách!

Bực bội hai ngày liền, tôi hẹn Giản Sắt Sắt ra quán bar để uống cho say một trận.

Giản Sắt Sắt phải trông con nên không thể uống, vì vậy cuối cùng chỉ có tôi là say đến mất trí nhớ, kiểu say mà sáng hôm sau không nhớ nổi mình là ai.

Tỉnh lại trên chiếc giường hồng trong phòng mình, tôi còn đang định nhắn tin hỏi Giản Sắt Sắt xem rốt cuộc tối qua tôi về bằng cách nào, thì đã nhận được hai đoạn video kèm theo một dòng chữ:

“Chị em à, cậu đúng là gan to tày trời đấy!”

Tôi nhấn mở.

Đoạn thứ nhất là tôi đang giơ ly rượu gào lên: “Gọi Tạ Đương Quy ra đây cho tôi! Nhanh lên! Gọi em ấy đến cho tôi!”

Đoạn thứ hai, tôi lảo đảo chỉ tay vào ngực Đương Quy: “Em chỉ là một đứa em thôi, nghe rõ chưa! Tạ Đương Quy, em mãi mãi chỉ là em trai tôi!”

Khí thế ngút trời, giọng điệu hống hách vô cùng.

Tôi lấy tay che mặt, chỉ muốn độn thổ xuống đất luôn cho xong.

38

Vì chuyện say rượu hôm đó, tôi không còn mặt mũi nào để gặp Đương Quy.

Thấy cậu thì tránh, tránh không được thì lôi thêm người khác ra để khỏi phải một mình đối diện.

Mấy ngày liền trôi qua, chúng tôi không còn giáp mặt riêng nữa.

Kỳ nghỉ Thanh Minh, Đương Quy về lại kinh đô. Tôi phát hiện ra mình… Nhớ cậu, nhớ đến điên cuồng.

Tôi nghĩ chắc mình tiêu thật rồi. Tiêu trong khoảnh khắc cậu quay đầu cười dịu dàng dưới ánh nắng ở khu vui chơi hôm đó.

Tối cuối kỳ nghỉ, trời đổ mưa như trút.

Nỗi nhớ cậu như nước dâng đến đỉnh. Sấm sét ầm ầm ngoài cửa sổ. Dù giờ tôi không còn sợ, nhưng vẫn không kìm được mà nhớ đến khoảng thời gian cậu tựa lưng vào cửa phòng, nhẹ nhàng lặp đi lặp lại: “Em ở đây.”

Hôm sau đi làm, Đương Quy vẫn chưa trở lại.

Sáng trôi qua trong trạng thái lơ mơ. Đến chiều, tôi nhận được điện thoại từ trợ lý của cậu.

“Tổng giám đốc Tiểu Hồ, tổng giám đốc Vân nhà chúng tôi bị sốt, nhưng hiện tại tôi vẫn đang ở Kinh Đô, chưa về kịp. Cô có thể đến chăm sóc anh ấy giúp được không?”

Tôi hỏi: “Em ấy về rồi à?”

“Vâng, anh ấy về từ đêm qua rồi. Tôi cũng vừa nhận được tin anh ấy bị sốt. Phiền cô chạy một chuyến được không? Tôi sẽ gửi địa chỉ.”

Hai mươi phút sau, tôi đứng trước căn hộ nhỏ từng là nơi chúng tôi cùng sống. Trong lòng ngổn ngang trăm mối.

Không ngờ… Cậu lại ở đây.

Tôi bấm chuông mấy lần, không có ai mở. Thử nhập dãy số quen thuộc, bất ngờ… Mật khẩu vẫn chưa đổi.

Cậu cuộn tròn trên ghế sofa trong phòng khách, môi khô nứt, khuôn mặt đỏ bừng lên bất thường.

Tôi đút thuốc hạ sốt cho cậu uống. Có lẽ do mê man trong cơn sốt, cậu nắm chặt lấy vạt áo tôi, thều thào đáng thương: “Chị đừng đi.”

Tôi áp tay lên trán cậu, nhẹ giọng dỗ dành: “Không đi, không đi.”

Lời vừa thốt ra, nước mắt đã tuôn rơi.

39

Tôi đang nấu cháo trong bếp thì Đương Quy tỉnh lại.

Thân hình cao lớn của cậu tựa vào khung cửa, lặng lẽ nhìn tôi, ánh mắt u ám.

“Cô tới làm gì? Không phải đã không cần tôi nữa rồi sao?!”

Tôi cúi đầu, lí nhí đáp: “Cần mà.”

Có lẽ vì đang bệnh nên giọng cậu khản đặc: “Nói lại lần nữa.”

“Chị cần! Cần mà! Chị nói chị cần em!”

Tôi bất chợt ngẩng đầu, gào lên với cậu, nước mắt lại rơi lã chã.

“Đây là chị nói đó, Hồ Thức Vi!” Cậu nghiến răng: “Lần này tôi sẽ không cho chị cơ hội hối hận nữa đâu!”

Dứt lời, cậu kéo tôi vào lòng, cúi đầu hôn lên môi tôi.

Nụ hôn chấm dứt, tôi tựa vào ngực cậu, bàn tay chống lên ngực anh, thở dốc nói: “Chị… chị hơn cậu nhiều tuổi.”

Cậu lại hôn nhẹ lên môi tôi lần nữa, trong mắt ngập tràn dịu dàng: “Em đã chuẩn bị sẵn sàng để làm một ông bố hờ rồi, còn để tâm tuổi tác làm gì?”

“Bố hờ? Bố hờ gì cơ?” Tôi ngơ ngác.

“Chẳng phải chị nói là muốn tìm cho con một ông bố hờ à?”

“…”

Khoan đã, lúc tôi đi xem mắt… Cậu có mặt ở đó???

Tôi cười cười trêu cậu: “Em muốn làm bố hờ thì được thôi, chỉ sợ bố ruột người ta không đồng ý.”

Cánh tay đang ôm tôi siết chặt lại, nụ cười trên mặt cậu cứng đờ, từng chút từng chút nứt vỡ.

“Ai vậy?”

Hai chữ ấy thốt ra đầy khó khăn, trong mắt anh thoáng hiện lên vẻ hoảng loạn rõ rệt.

Tôi sao nỡ tiếp tục dằn vặt cậu nữa.

Tôi khẽ kiễng chân, chủ động đặt lên môi anh một nụ hôn nhẹ, mỉm cười nói: “Trăn Trăn là con gái của Giản Sắt Sắt.”

“Con bé còn nhỏ quá nên chưa nói được từ ‘dì’, chỉ biết gọi là mẹ thôi.”

Nghe tôi giải thích xong, gương mặt tuấn tú của Đương Quy lập tức bừng lên vẻ vui sướng như điên: “Vậy chúng ta cố gắng thêm chút nữa, sang năm đính hôn cho hai đứa đi!”




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.