Phiên ngoại – Giản Sanh
Tôi bắt đầu thích Hồ Thức Vi từ khi nào?
Có thể là từ lúc thấy cô ấy co mình lại trong một góc tối như một con thú nhỏ bị thương. Hoặc… Còn sớm hơn thế nữa.
Tôi phát hiện mình thích cô ấy là vào ngày suýt chút nữa cô ấy bị làm nhục.
Hôm đó nhìn thấy cô ấy bị ép vào tường, bị giằng xé quần áo, tôi thực sự có ý định giết người.
May mà cuối cùng cô ấy và Sắt Sắt kịp ngăn tôi lại, nếu không đã gây họa rồi.
Sau chuyện đó, ông nội phạt tôi chép một tháng kinh Tĩnh tâm. Cũng chính nhờ chuyện đó, tôi nhận ra mình có một loại ham muốn chiếm hữu gần như điên cuồng với Hồ Thức Vi.
Tôi sợ. Sợ sự chiếm hữu đó sẽ dọa cô ấy sợ hãi, nên tôi luôn cố kiềm chế, dùng lạnh nhạt để đối đãi với cô ấy.
Cô ấy không giỏi giấu cảm xúc, tôi biết cô ấy thích tôi, vì cô ấy thường nói với tôi: “Giản Sanh, trên đời này em thích anh nhất, nhất, nhất luôn!”
Tôi ngoài mặt thì dửng dưng, nhưng trong lòng thì vui như mở hội.
Tôi từng nghĩ trong mắt cô ấy sẽ chỉ có tôi, và cũng quen với việc cô ấy luôn xoay quanh tôi.
Cho đến một ngày, tôi thấy cô ấy cười rạng rỡ với giám đốc phòng khách hàng.
Nụ cười ấy rực rỡ đến mức làm tôi nhói mắt.
Cô ấy thường phàn nàn rằng tôi không đưa cô ấy đi xã giao, cô ấy không hề biết, đó là vì tôi không muốn thấy cô ấy cười với người đàn ông khác.
Nên, khi tận mắt chứng kiến cảnh đó, tôi phát điên.
Tôi xóa hết mọi phương thức liên lạc với cô ấy.
Trùng hợp, hôm đó trời mưa lớn.
Tôi biết cô ấy sợ sấm sét nhưng tôi vẫn muốn hành hạ cô ấy.
Bởi vì chỉ khi sợ hãi, con người ta mới nhớ lâu.
Đêm hôm đó, tôi thức trắng. Mở mắt đến tận bình minh. Việc đầu tiên khi đến công ty là đồng ý kết bạn lại với cô ấy.
Không ngờ, chuyện này chẳng khiến cô ấy rút ra bài học, ngược lại còn khơi dậy tính phản nghịch của cô ấy. Chúng tôi cãi nhau một trận, chia tay trong không vui.
Thượng Hải có một dự án cần bàn gấp, hôm sau tôi bay đi ngay.
Sắt Sắt gọi điện cho tôi, nói rằng ở Xuân Thành đang mưa rất to, sấm sét liên tục, vậy mà trong thời tiết như thế em ấy lại để mất liên lạc với Hồ Thức Vi.
Tôi cuống cuồng cúp máy, lập tức bảo trợ lý đặt vé máy bay quay về.
Cô gái của tôi chắc chắn sẽ sợ lắm khi một mình ngoài đó.
Lúc tôi trở lại Xuân Thành thì mưa đã tạnh, tôi đứng rất lâu dưới lầu nhà cô ấy. Đèn trong căn hộ nhỏ vẫn sáng, tôi biết cô ấy đã về, trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng yên ổn trở lại.
Tôi lại vội vàng trở lại Thượng Hải trong đêm. Âm thầm đi, âm thầm về, ngoài trợ lý ra không ai biết tôi từng quay lại.
Hôm sau, Tạ Tư Nam gửi cho tôi một tấm ảnh lén: Cô ấy đang xách mấy túi đồ nam to đùng bước ra từ Brioni.
Tôi chuyển cho cô ấy năm trăm nghìn, cô ấy không nhận, còn nói là không phải mua cho tôi. Tôi tưởng cô ấy vẫn còn giận dỗi, chẳng để tâm.
Tôi thật sự rất nhớ cô ấy. Khối lượng công việc của nửa tháng, tôi cố gắng hoàn thành trong một tuần.
Về đến nơi, việc đầu tiên là đi gặp cô ấy.
Không ngờ, bên cạnh cô ấy lại có một chàng trai rất đẹp, hai người đùa giỡn đi cạnh nhau. Tôi có phần hoảng hốt.
Cô ấy nói đó là em trai mình, nhưng tôi sao có thể nhìn nhầm được. Ánh mắt của cậu ta khi nhìn cô ấy, chính là yêu thầm rõ ràng không thể nghi ngờ.
Tôi không để tâm người khác có thích cô ấy hay không, cô gái của tôi xinh đẹp, dễ thương như thế, tất nhiên sẽ có nhiều người thích.
Nhưng lần này, tôi lại thấy bất an.
Trước đây cô ấy chỉ mua quần áo cho tôi, vậy mà giờ chiếc áo polo mẫu mới của Brioni lại nằm trên người kẻ khác.
Tôi không chịu nổi khi bên cạnh cô ấy có bất kỳ người khác phái nào ngoài tôi! Rõ ràng cô ấy chỉ nên dựa vào tôi thôi!
Vậy nên tôi ép cô ấy cắt đứt quan hệ với cậu trai đó.
Cô ấy quả nhiên rất ngoan, cũng rất ngốc.
Người cô ấy để tâm đến như vậy, tôi sao nỡ thật sự ra tay tổn thương? Tôi sợ nhất là cô ấy sẽ hận tôi.
Cô ấy bắt đầu cố gắng, tôi truyền dạy cho cô ấy tất cả những gì mình biết.
Dù tôi hiểu rõ, cô ấy chỉ muốn mạnh mẽ hơn, để không còn bị tôi kìm hãm nữa.
Những năm sau đó, tôi đã nhiều lần đề nghị hẹn hò, nhưng đều bị cô ấy khéo léo lảng tránh.
Hết cách, tôi nhờ Sắt Sắt giúp đỡ.
Kết quả, hôm sau tôi bị cô ấy gài bẫy lên giường với người khác.
Tôi nói cô ấy độc ác, cô ấy bảo: Kẻ tám lạng người nửa cân.
Hóa ra, suốt ngần ấy năm, cô ấy vẫn luôn oán trách tôi.
Thôi thì… Cứ làm theo ý cô ấy vậy, ai bảo… Tôi yêu cô ấy đến thế.
Phiên ngoại: Đương Quy
Tôi là một đứa con riêng không thể lộ diện. Mẹ tôi là tình nhân của một quan chức cấp cao ở Kinh Đô.
Vì thân phận này, từ nhỏ tôi đã bị bạn học bắt nạt không ít.
Năm mười tám tuổi, tôi gặp được ánh sáng trong đời mình.
Cô ấy rất đẹp, đẹp đến mức khiến tôi rung động ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Nhưng tôi biết thân phận cách biệt, không dám mạo phạm.
Lần thứ ba gặp cô ấy, cô ấy ngồi dưới chân cầu vượt, giống như một chú chó con bị bỏ rơi, ngước đôi mắt ướt đẫm hỏi tôi: “Bố mẹ cậu cũng không cần cậu nữa à?”
Bộ dáng ấy, đáng yêu đến mức muốn mạng người.
Tôi lừa cô ấy, nói mình là trẻ mồ côi. Vì tôi không muốn nhìn thấy ánh mắt khinh thường quen thuộc kia trên khuôn mặt xinh đẹp ấy.
Cũng không hẳn là lừa gạt, tôi là đứa con mẹ tôi lén sinh ra để ép buộc người ta nhường ngôi.
Bà ấy thật sự ngốc, người có thể ngồi lên vị trí đó sao có thể chấp nhận vết nhơ như vậy.
So với thân phận và địa vị, tôi chỉ là một cái bóng.
Mẹ tôi nuôi tôi đến mười ba tuổi, thấy chẳng có hy vọng được lên làm chính thất, nên đã tranh thủ tuổi xuân cuối cùng bỏ đi theo một ông già.
Vậy nên, tôi cũng coi như là trẻ mồ côi đúng không?
Cô ấy nói sẽ cho tôi một mái nhà, thế là tôi theo cô ấy về.
Cô ấy đối xử với tôi rất tốt. Mua cho tôi những bộ đồ thật đắt.
Khi giới thiệu với người khác sẽ nói: “Đây là em trai tôi, đẹp trai nhỉ.”
Nhưng cô ấy không biết, tôi không muốn làm em trai.
Cũng như cô ấy không biết, mỗi sáng tôi chuẩn bị cho cô ấy một bó hoa còn đọng sương là để tỏ tình.
“Nhà”, chẳng phải nên là “bố, mẹ và em bé” sao? Tôi là bố, cô ấy là mẹ, sau này sẽ có thêm một đứa bé.
Nhưng tôi không dám nói ra, vì tôi còn chưa đủ mạnh.
Hiện tại, chỉ cần có thể ở bên cô ấy với tư cách là em trai là tôi đã thấy mãn nguyện rồi.
Thế mà cô ấy vẫn rời bỏ tôi.
Rõ ràng đã hứa sẽ không vứt bỏ nhau cơ mà.
Kết thúc huấn luyện quân sự, tôi đặt chuyến bay sớm nhất về lại Xuân Thành.
Cô ấy đã dọn khỏi căn nhà của chúng tôi.
Tôi ngồi chờ trước cửa hàng cô thường đến suốt hai ngày hai đêm không rời, cuối cùng cũng đợi được cô ấy.
Cô ấy vẫn xinh đẹp như xưa, chỉ là gầy đi rất nhiều.
Cô ấy nói tôi không xứng với cô ấy.
Tuy lời nói có khó nghe thật, nhưng đó là sự thật.
Một thiên kim tiểu thư đứng trên mây, còn tôi chỉ là đứa con riêng không dám lộ mặt, lấy gì xứng đôi?
Tôi cố gắng học hành, cố gắng để bản thân trở nên xuất sắc hơn.
Sau này, tôi mang bảng điểm đến tìm bà cụ nhà họ Vân.
Ai mà nỡ từ chối một đứa cháu trai ưu tú đủ mọi mặt cơ chứ.
Nhất là trong tình hình bố tôi chỉ có một đứa con gái ốm yếu duy nhất.
Bà cụ nhà họ Vân dựng nên câu chuyện đứa trẻ bị bắt cóc năm xưa nay lưu lạc trở về, tôi danh chính ngôn thuận nhận tổ quy tông, đổi tên thành Vân Tùy Chi.
Dù câu chuyện có đầy lỗ hổng cũng chẳng sao, vì kẻ đối đầu với bố tôi người thì ngã ngựa, kẻ thì về hưu. Chẳng ai dám bới móc.
Năm ba đại học, tôi bắt đầu khởi nghiệp.
Có kinh nghiệm hay không không quan trọng, tôi đủ thông minh, lại có hậu thuẫn vững chắc, vậy là đủ.
Công ty tôi tên là HM.
Bà nội hỏi có ý nghĩa gì, tôi nói là “home” – để kỷ niệm tôi cuối cùng cũng có nhà.
Bà nội vỗ tay tôi, khen tôi là đứa trẻ ngoan.
Lần này cũng không coi là nói dối, chỉ là để tưởng niệm “gia đình” – cái nhà mà tôi từng có với cô ấy.
Trở về nhà họ Vân, chỉ là con đường tắt để tôi sớm có tư cách đứng bên cô ấy.
Tôi từng hứa với cô ấy, sau này sẽ rất rất giàu.
Dù cô ấy đã bỏ rơi tôi.
Hai năm sau khi tốt nghiệp, đôi cánh đã vững. Đã đến lúc quay lại tìm cô ấy.
Ngày đầu tiên về Xuân Thành, cô ấy tặng tôi một “món quà lớn”: Cô ấy có con rồi, còn muốn tìm bố cho đứa bé.
Đau lòng thật, nhưng tôi tự an ủi mình: Ít ra cũng chứng tỏ hiện tại cô ấy vẫn độc thân.
Tôi mua rất nhiều sách dạy cách nuôi con, lén lút học.
May sao mọi nỗ lực không uổng phí, con gái cô ấy rất thích tôi, tôi còn lén dạy con bé gọi tôi là “bố”.
Tôi vẫn thích cô ấy như sáu năm trước.
Nhưng tôi không dám tỏ tình, vì từng bị cô ấy bỏ rơi, cảm giác đó quá đau đớn.
Tôi định sẽ từ từ tiến tới.
Không ngờ vài ngày sau, bạn thân cô ấy gọi cho tôi, nói cô ấy say rượu, cứ đòi tìm tôi.
Tôi lập tức cúp buổi họp video rồi chạy đến chỗ cô ấy.
Cô ấy chọc vào ngực tôi, từng cái một, nói tôi là “em trai”.
Cứ như buổi chiều hoàng hôn sáu năm trước, cô ấy giẫm lên bóng tôi.
Tôi đưa cô ấy về, chăm sóc cô ấy cả đêm.
Vậy mà hôm sau cô ấy lại bắt đầu tránh mặt tôi ở công ty.
Tôi như bị nỗi sợ bị vứt bỏ bao trùm trở lại.
Tôi vò đầu bứt tai suy nghĩ cách hóa giải mối quan hệ của chúng tôi, thì nhận được điện thoại bà nội gọi về.
Bữa tối hôm ấy, cả nhà đang ăn thì điện thoại báo tin Xuân Thành có cảnh báo mưa giông.
Tôi buông đũa, đặt vé máy bay sớm nhất để quay lại.
Cô ấy sợ sấm chớp.
Trước đây tôi chưa đủ khả năng, nhưng giờ tôi chỉ muốn ở bên cô ấy trong mọi đêm mưa giông.
Tôi ngồi ngoài cửa nhà cô ấy cả đêm, dầm mưa suốt.
Sáng hôm sau, tôi sốt đến mức mê man.
Tôi nghĩ, đây có lẽ là cơ hội nên đac nhờ trợ lý gọi cô ấy đến chăm sóc.
Quả nhiên, cô ấy đến, mang theo sự lo lắng và đau lòng không hề che giấu.
Cô ấy chăm sóc tôi rất chu đáo.
Cô tiểu thư năm nào đến bát cũng không rửa nổi giờ đã biết nấu cháo.
Nhìn cô ấy bận rộn trong bếp, trái tim trống rỗng bao năm bỗng được lấp đầy.
Nhưng vẫn chưa đủ.
Tôi phải ép cô ấy thêm một bước.
Tôi cố ý hỏi cô ấy đến làm gì, chẳng phải đã không cần tôi nữa rồi sao.
Cô ấy khóc, nói là vẫn cần tôi, khóc đến mức tim tôi thắt lại.
Tôi hôn cô ấy, cô ấy không kháng cự, còn nói có thể tôi không làm “bố hờ” được nữa, vì đứa bé không phải con cô ấy.
Hây, xem chừng đống sách dạy nuôi con mà tôi cặm cụi đọc bao lâu nay thành công cốc rồi!
Không đúng, cũng không uổng công, dù sao thì… Sau này chúng tôi cũng sẽ có em bé mà, đúng không?
Hồ Thức Vi, lần này… Xin em đừng bỏ rơi anh nữa…
[ TOÀN VĂN HOÀN ]