Đêm bị Bùi Tịch lạnh lùng từ chối, ta bắt đầu mơ những giấc mộng kỳ quái. Trong giấc mơ đầu tiên, hắn nhìn ta bằng ánh mắt băng giá, lạnh nhạt ra lệnh: “Hôn ta.” Thế nhưng người chủ động ôm lấy ta, hôn sâu đến mức ta không tài nào thở nổi… lại chính là hắn. Lần thứ hai, đầu ngón tay hắn lướt nhẹ lên mép áo lót, giọng trầm và nghiêm: “Cởi ra.” Thế nhưng cũng là hắn, trong cơn mê tình chẳng phân rõ thật giả, ghì chặt ta vào lòng, thì thầm: “Diêu Diêu, phu quân thực sự rất thương nàng.” Những giấc mộng như thế cứ lần lượt tái hiện, khiến lòng ta rối bời không yên. Cuối cùng, không thể chịu đựng hơn, ta đi tìm Bùi Tịch, định hỏi cho rõ mọi chuyện. Nào ngờ, khi vừa đến nơi, ta lại trông thấy người nam nhân ấy – cao lớn, tuấn tú, vẫn vẻ mặt điềm tĩnh lạnh lẽo, đang nói với Quốc công phu nhân về ta: “Mẫu thân đừng bận lòng. Con không hề có tình cảm với nàng ta.”
Bình luận