Năm thứ ba sau khi được đón về nhà, tôi đã nhả//y lầu. Linh hồn tôi lơ lửng trên không, chỉ muốn xem cha mẹ và anh trai – những người luôn ghét bỏ tôi – sẽ khóc lóc đau đớn, hối hận đến mức nào. Nhưng cha tôi chỉ lạnh lùng lắc đầu, nhìn th/i th/ể tôi rồi buông một câu: “Trẻ con thật ấu trĩ.” Mẹ tôi mím môi, nhẹ nhàng thở phào như trút được gánh nặng. Anh trai thì chắn trước mặt cô “thiên kim giả”, sợ cô ta nhìn thấy cảnh chế//t thảm của tôi. Thế mà cô ta vẫn bị dọa đến phát khóc, cả nhà vội vàng ôm lấy cô an ủi. Tôi lặng người rất lâu, rồi cười nhạt trong nỗi tự giễu. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về thời điểm vừa mới được đưa về nhà.
Bình luận