Khi phu thê nhà đồ tể đến thôn chọn nha hoàn xung hỉ, những cô nương có bát tự tốt đều đã bị chọn đi hết. Ta giơ tay lên, dè dặt nói: “Bát tự của ta cũng không tệ đâu, hai vị có muốn chọn ta chăng?” Dân làng nhao nhao vạch trần ta: “Chớ nghe nó nói bậy!” “Nó là kẻ lừa gạt trong thôn đấy! Suốt ngày đánh nhau, gây sự!” “Bát tự tốt sao có thể khắc chế//t mẹ ruột, bị người nhà đuổi khỏi cửa chứ?” Có đứa trẻ nhặt đá ném ta. “Nhìn ngươi vừa bẩn vừa hôi! Ai thèm chọn chứ!” Phu thê nhà đồ tể đưa mắt nhìn ta, nhíu mày. Ta vội rụt mấy ngón chân lòi ra vào trong đôi giày rách. Lại lấy tay áo bẩn lau mạnh bàn tay lấm lem. Ta cười ha ha: “Ta đâu có muốn đi thật, chỉ đùa hai vị chút thôi mà! Nhìn trời sắp mưa rồi, hai vị nên đi sớm, kẻo trễ chút nữa, xe ngựa sa lầy trong bùn đấy.” Ta vừa xoay người định rời đi, phu nhân nhà đồ tể đã đưa tay giữ lấy ta. Bà ngồi xổm xuống, nhìn ta cười hiền: “Tiểu cô nương, ta thấy mặt mày ngươi phúc hậu, chắc chắn là mệnh tốt. Có muốn theo ta về nhà không?”
Bình luận