01
Phu thê nhà đồ tể lại muốn chọn ta, trái lại khiến ta không dám đi theo.
Ta biết nhà họ có một thiếu gia đang bệnh, uống thuốc mãi không khỏi, mới nghĩ đến chuyện tìm một cô nương có bát tự tốt để xung hỉ.
Người trong thôn không nói sai, ta đúng là một đứa lừa đảo chuyên nghề.
Vì một bữa cơm no mà chuyện gì cũng dám làm.
Nay chỉ vì muốn có một mái nhà, ta lại dám gạt người ta rằng bát tự mình tốt.
Phu nhân nhà đồ tể là người tốt, ta không thể lừa một người lương thiện.
Ta nhe răng cười nói:
“Phu nhân, ta khắc chế/t mẹ, khắc chế/t cả muội muội, ai cũng bảo ta là sát tinh. Ta không thể theo hai vị, hãy tìm người khác đi.”
Vừa dứt lời, ánh mắt phu nhân tràn đầy thương xót.
Phu ông lẩm bẩm một câu:
“Lão tử giế//t người không ít, nếu ngươi là sát tinh, thì hợp làm nữ nhi nhà ta.”
Cái gì? Giế//t người không ít?!
Ta tròn mắt nhìn phu ông.
Phu nhân trừng mắt lườm ông một cái.
Ông gãi gãi đầu trọc, cười hì hì:
“Giế//t heo, giế//t heo.”
Phu nhân dịu dàng nói:
“Tiểu cô nương, ta với thúc thúc ngươi mới đến Thanh Châu, thường phải ra ngoài làm việc.
Ca ca ngươi ở nhà một mình, ta sợ nó bị bắt nạt. Nghe nói ngươi khỏe mạnh, đánh nhau cũng dữ, vậy có thể giúp ta bảo vệ nó được không?”
Ta lập tức ưỡn ngực:
“Phu nhân yên tâm! Việc xung hỉ ta không làm được, nhưng việc đánh nhau thì không thành vấn đề!”
02
Về đến nhà phu thê đồ tể, phu nhân nấu nước cho ta tắm rửa.
Bà nhìn thân thể chi chít vết thương cùng xương sườn lộ rõ, nhẹ nhàng xoa đầu ta.
Sợ bà chê ta gầy yếu, ta vội nói:
“Phu nhân, đừng nhìn ta gầy thế này, sức ta khỏe lắm, làm được bao nhiêu là việc!”
Bà dùng xà phòng thơm kỳ cọ tóc cho ta, mỉm cười hỏi:
“Ồ? Vậy nói ta nghe xem, ngươi biết làm những gì?”
Ta kiêu hãnh đáp:
“Ta một mình nấu cơm cho sáu người ăn, giặt đồ cho sáu người! Còn biết cho heo ăn, nuôi gà nữa! Có ta ở đây, phu nhân không phải lo chuyện trong nhà đâu!
Công tử cứ giao cho ta, ta từng nuôi đệ đệ đến năm tuổi, còn từng hầu hạ bà nội liệt giường, kinh nghiệm đầy mình.”
Phu nhân lúc đầu còn cười, cười một lúc lại mím chặt môi.
Bà quay lưng, lặng lẽ lau nước mắt, không nói lời nào mà đóng cửa rời đi.
Ta ngồi trong thùng tắm, lòng lạnh đi vài phần.
Ai… chắc là nói sai rồi.
Phu nhân trong lòng chắc đã coi thường ta rồi.
Dù sao với bản lĩnh như ta, mà phụ thân vẫn đuổi ra khỏi nhà, thì ắt là mệnh ta quá xấu.
Ta uể oải nghĩ, phu nhân chắc hẳn đã hối hận vì đã đưa ta về.
Ngày thường ta nhất định sẽ bỏ đi chẳng buồn quay đầu.
Nhưng hôm nay… lại thấy không nỡ.
Mùi thơm từ tóc vẫn còn, quần áo mới đặt gọn trên ghế.
Lòng ta tự nhủ:
“Lý Đại Nha, đi xin phu nhân cho ở lại một đêm thôi cũng được.”
Ta tìm đến phu nhân.
Trong phòng có ánh đèn, vọng ra tiếng khóc nghẹn.
“Trên người nó chẳng có miếng thịt lành, không biết một đứa bé như vậy làm sao sống đến bây giờ…”
Giọng phu ông vang to:
“Dù nó sinh ra mệnh chẳng tốt, nhưng đã gặp nhà ta, thì mệnh ấy cũng phải tốt lên!”
Phu nhân nghẹn ngào:
“Ta chỉ thấy đau lòng, nó nói năng mạnh mẽ, nhưng ánh mắt lại rụt rè cẩn trọng, như sợ đắc tội ta rồi bị đuổi đi.”
Ta đứng trước cửa, lòng chua xót, mắt cũng cay.
Ta là ai?
Dân làng bảo ta là thứ lì lợm không chảy má//u thì cũng chẳng rơi lệ.
Gọi ta là thứ bất trị, vô tâm vô phế, nuôi không quen.
Nhưng ta có lòng mà! Người khác không thấy, phu nhân thấy rồi!
Miệng ta mặn chát, lau nước mắt.
Ta lặng lẽ đến góc tường, quỳ xuống khấn trời.
“Ta, Lý Đại Nha, thề trước Phật tổ! Từ nay về sau sống chế//t bảo vệ lão gia, phu nhân và công tử!”
“Nếu nuốt lời, đời này ta đừng hòng ăn được miếng thịt kho tàu nào!”
Ta nghiến răng, bổ sung thêm:
“Cả vịt quay! Đùi gà nướng! Cơm trắng! Bánh mật nữa!”
Ta vừa đếm vừa nuốt nước miếng.
Trong màn đêm, vang lên tiếng cười nhẹ.
Phật tổ hiển linh rồi! Bóng ngài hiện trên vách tường!
Phật tổ cười nói:
“Con nha đầu tham ăn này, cái mạng nhỏ của ngươi đáng giá chừng ấy món ăn thôi sao?”
Ta vội dập đầu trước Phật tổ, cung kính thưa:
“Phật tổ, ngài đã hiển linh rồi, xin chỉ dạy cho tín nữ. Làm sao lấy lòng công tử trong nhà? Làm sao trị bệnh cho hắn?”
Phật tổ trầm mặc một hồi, hỏi:
“Gặp được Phật tổ rồi, ngươi chỉ có một nguyện vọng ấy thôi sao?”
Ta kiên định đáp:
“Chỉ một nguyện vọng ấy! Từ nay công tử chính là mạng sống của ta!”
Ta vẫn luôn ghi nhớ, phu nhân đưa ta về, là để xung hỉ cho công tử.
Phật tổ khẽ nói:
“Lòng thành thì ắt linh.”
03
Nửa tháng sau, phu nhân đưa ta một túi bạc làm chi tiêu trong nhà.
Bà và lão gia phải đi xa, dặn ta ở lại chăm sóc công tử.
Ta liếc nhìn cánh cửa phòng công tử vẫn luôn đóng chặt, chỉ thấy gánh nặng đè nặng trên vai.
Nửa tháng ở trong nhà này, ta vẫn chưa được gặp công tử.
Phu nhân an ủi ta:
“Nó ấy à, chỉ là không thích nói chuyện, không thích ăn cơm, tính tình âm trầm cộc cằn, ngoài mấy cái tật ấy thì… cũng dễ ở lắm.”
Ta sững người.
Phu nhân, vậy công tử có ưu điểm nào không?
Phu nhân à, nhi tử của bà… thật sự dễ sống chung sao?
Lão gia mài dao, vừa mài vừa nói:
“Tiểu nha đầu, con heo lần này hơi khó làm thịt, bọn ta đoán chừng phải đi một thời gian. Còn cái tên tiểu tử nhà ta ấy à, kỳ thực là dạng mặt lạnh tim nóng, ngoài cứng trong mềm. Nó nói không muốn, kỳ thực là rất muốn. Tóm lại, ngươi chớ nghe lời nó, cứ làm trái ý nó là được.”
Ta ngây người.
Thật sao?
Lão gia, ta tuổi còn nhỏ, người đừng có lừa ta đấy.
Ta bịn rịn tiễn đưa lão gia và phu nhân rời đi.
Ôm túi bạc trong lòng, ta đến hỏi công tử cách chi tiêu số tiền này thế nào.
Gõ cửa nửa ngày, bên trong không chút động tĩnh.
Ta sợ đến mức hồn vía lên mây!
Công tử ơi! Đừng nói là người đã chế//t trong phòng rồi nhé!
Ta một cước đạp tung cửa, xông thẳng vào trong.
Chỉ thấy công tử đang đứng trên ghế, có vẻ định tre//o c/ổ tự tận!
Ta nhào tới ôm chặt lấy hắn, vừa khóc vừa hét:
“Công tử! Người đừng chế//t trước mặt ta a!”
Mới ngày đầu chăm sóc công tử đã để hắn chế//t, ta sao có thể đối diện với phu nhân cho được.
Công tử bị ta đè ngã xuống đất.
Hắn choáng váng, đầu óc quay cuồng, vừa đẩy ta vừa quát:
“Ta không định t/ự t/ử, mau tránh ra!”
Ta không tin!
Lão gia nói công tử là loại người ngoài cứng trong mềm, miệng cứng lòng mềm!
Ta nhìn hắn mặt mày tái nhợt, thân hình gầy yếu, vai không thể gánh, tay không thể nâng — đúng là một bệnh nhân tiêu chuẩn!
Hắn đưa tay ôm lấy sau đầu, đôi mắt đen nhánh lạnh lẽo nhìn ta khiến người run rẩy.
Ta bị ánh mắt ấy dọa đến lạnh sống lưng, đầu chưa kịp nghĩ, tay đã động rồi.
Trong căn phòng tĩnh lặng vang lên một tiếng “bốp” vang dội.
Trên khuôn mặt trắng trẻo của công tử xuất hiện dấu tay đỏ rõ ràng.
Hắn chầm chậm nhướng mày, im lặng nhìn ta.
Chế/t rồi! Toang thật rồi!
Ta ở trong thôn quen thói đánh nhau.
Chỉ cần người khác dùng ánh mắt như vậy nhìn ta, ta liền biết đối phương có ác ý.
Muốn chiếm thế thượng phong, đương nhiên phải ra tay trước.
Chuyện này mà để lão gia với phu nhân biết, thể nào cũng đuổi ta đi.
Ta cuống đến suýt khóc.
Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng phu nhân.
“Ôi chao, cái đầu óc ta thật là!”
Bà quên lấy đồ, quay lại!
Cửa còn đang mở!
Chỉ cần bà bước vào, sẽ thấy dấu tay rõ rành trên mặt công tử!
Công tử nhìn thấy ta quýnh quáng, bèn nhếch môi nở nụ cười đầy ác ý.
Ta dứt khoát làm liều, lại tát thêm hắn một cái nữa!
Lần này công tử thực sự bị ta đánh đến ngẩn người, ánh mắt trở nên ngơ ngác, tựa hồ không dám tin vào sự thật.
Ta đè hắn xuống đất, túm lấy cổ áo uy hiếp:
“Lát nữa đừng có nói lung tung! Phu nhân và lão gia đi vắng lâu, ngươi lại chỉ là một bệnh nhân, nếu ta ra tay thật thì ngươi không chịu nổi đâu! Biết điều thì ngậm miệng lại!”
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân phu nhân.
Bà nhìn thấy công tử nằm ngay ngắn trên giường, thở dài một tiếng.
Phu nhân gọi ta ra ngoài, nhẹ giọng dặn dò:
“Tiểu nha đầu, khuyên nó nên ra ngoài đi lại nhiều hơn, đừng suốt ngày ru rú trong phòng.”
Ta vội vàng nói:
“Phu nhân cứ yên tâm, con nhất định sẽ chăm sóc công tử thật tốt.”
Sau khi bà rời đi, ta vén rèm lên.
Nhìn công tử bị ta trói như bánh chưng, miệng còn bị nhét khăn tay.
Ta cởi trói, tháo khăn, rồi quỳ gối trước mặt hắn, khóc lóc cầu xin:
“Công tử! Xin người tha cho ta một lần! Vừa nãy đầu óc ta lú lẫn rồi!”
Công tử nhìn vết hằn đỏ trên cổ tay, hỏi ta:
“Nếu ta không tha thì sao?”
Ta lau nước mắt, dâng túi bạc lên:
“Công tử, trong thời gian lão gia và phu nhân vắng mặt, xin cho ta ở lại chăm sóc người. Chờ họ trở về, ta sẽ tự mình nhận lỗi rời đi, được không?”
Không biết công tử nghĩ gì, nhìn ta một lúc, chậm rãi nói một chữ:
“Được.”
Ta thầm hạ quyết tâm: Trong những ngày cuối cùng này, ta nhất định phải khiến công tử không thể rời xa ta!
04
Về việc làm sao để một nam nhân không thể rời xa một nữ nhân, ta đã đi hỏi rất nhiều người.
Dì bán rau nói:
“Muốn nắm được trái tim nam nhân, trước hết phải nắm được dạ dày của họ! Tiểu nha đầu, nấu cho hắn ta thật nhiều món ngon vào!”
Chuyện này đơn giản thôi!
Ta giỏi nhất là làm viên thịt chiên! Ai ăn rồi cũng phải khen thơm ngon.
Về đến nhà, ta lập tức bắt tay vào làm.
Nhào bột, băm thịt, trộn nhân, đun dầu.
Làm thịt viên, đương nhiên phải nếm thử trước chứ.
Chiên một viên, ta ăn một viên.
Ngon quá đi mất!
Miệng đầy dầu mỡ, ta tự khen:
“Không hổ là ta! Đại cao thủ viên thịt thiên hạ vô song! Đến cả hoàng đế ăn xong cũng phải mời ta vào cung làm phi!”
Ta ăn viên này đến viên kia.
Bỗng nghe một tiếng cười lạnh.
Ngẩng đầu nhìn, công tử đứng bên cửa sổ, khoanh tay nhìn chằm chằm mâm đồ ăn.
Ta cúi đầu nhìn lại, giật mình — cả đĩa thịt viên đã bị ta ăn sạch!
Ta chột dạ!
Cầm lấy viên cuối cùng còn chưa cắn, lấy lòng nói:
“Công tử, người nếm thử xem?”
Công tử cười nhạt:
“Hoàng đế ăn rồi thì mời ngươi làm phi, ta mà ăn chắc phải cầu xin ngươi làm thê tử.”
Tên chế/t tiệt này! Đáng ra ta phải đánh mạnh tay hơn!
Ta nhìn viên thịt tròn xoe trong tay, thở dài:
“Công tử không ăn thì ta ăn nhé. Viên thịt giòn rụm thơm ngon, ăn vào sống lâu trăm tuổi, vô ưu vô lo, tâm tưởng sự thành đấy.”
Công tử bật cười:
“Ngươi làm viên thịt hay thần dược thế?”
Ta tranh thủ lúc hắn cười, nhét viên thịt vào miệng hắn.
Hắn liếc ta một cái, từ từ nhai nuốt.
Thấy vẻ mặt hắn không tệ, ta xoa tay, đầy hy vọng hỏi:
“Công tử, người thấy ta đã nắm được lòng người chưa?”
Công tử mặt không biểu cảm đáp:
“Ngươi đã khiến ta buồn nôn rồi.”
Ta nghĩ bụng: Thôi thì buồn nôn cũng là một cảm giác, ít nhất cũng thành công được một nửa.
Ta lại nghĩ kế khác.
Ra hiệu sách mua mực cho công tử, tiện thể hỏi thăm ông chủ.
Ông chủ cười gian:
“Cô nương à, muốn chiếm được lòng nam nhân, phải để ‘hồng tụ thêm hương’ mới được!”
Thế là, đến buổi trưa khi công tử đang viết chữ.
Ta bôi son điểm phấn, thay xiêm y mới, giọng mềm mỏng gọi:
“Công tử~ nô gia đến mài mực cho người đây~”
Công tử run tay một cái, cả bức thư pháp bị hỏng.
Hắn trừng mắt nhìn ta, mặt mày vặn vẹo:
“Đừng ép ta phải ra tay giế//t ngươi!”
Thôi rồi, cuối cùng cũng bị công tử ép đến tuyệt tình.
Dưới ánh mắt đầy sát khí ấy, ta lặng lẽ đi rửa mặt.
Hắn nhìn nước trong chậu đỏ au, nhíu mày hỏi:
“Ngươi bôi gì trên mặt vậy? Không phải là son phấn sao?”
Ta đáp qua loa:
“À, là huyết heo, ta nào có tiền mua phấn son.”
Công tử chống trán, như chấp nhận số mệnh mà hít sâu một hơi.
Hắn nói:
“Lý Đại Nha, đừng hàn/h h/ạ ta nữa.”
Ta hất nước trên mặt, cũng buồn rầu nhìn công tử, lòng đầy tâm sự.
Công tử lấy khăn tay ra, cúi đầu lau mặt cho ta, giọng ghét bỏ:
“Chỉ có chó con mới vẩy nước loạn xạ như thế.”
Ta nghiêm túc hỏi:
“Công tử, tấm lòng chán ghét và bạc tình của người ta đều đã lĩnh đủ rồi. Vậy phải làm sao mới có được chân tâm của người?”