6
Ta dường bị như lạc giữa sa mạc khô cằn, còn A Tiêu chính là mạch suối duy nhất ở đó.
Y không đáp lời, chỉ cõng ta tiến bước nhanh hơn.
Hình như ta nghe tiếng Như Ý kêu thất thanh, còn có giọng A Tiêu ẩn nhẫn trầm thấp, dặn dò nàng:
“Nếu muốn giữ mạng nàng thì chớ đem chuyện sắp xảy ra nói ra ngoài.”
“Mau chuẩn bị một thùng nước đá!”
Như Ý sợ hãi làm theo, rồi đứng canh ngoài cửa.
A Tiêu khóa chặt phòng từ bên trong.
“Nàng phải nhìn cho rõ ta là ai.”
“Ngươi là A Tiêu.”
Cả người dán vào tấm lưng rắn chắc của A Tiêu, toàn thân ta như được giải nhiệt.
Nhưng ngọn lửa thiêu đốt trong cơ thể vẫn cháy ngùn ngụt, nó tựa hồ nhắc nhở ta cần nhiều hơn thế.
Dựa vào những biểu hiện kỳ lạ này, ta đoán ngay mình trúng phải loại dược mê tình thường xuất hiện trong thoại bản.
Trước kia chỉ nghe đồn Nam Phong quán dùng thứ dược ấy để khuấy động phong tình.
Không ngờ lại mạnh mẽ đến thế.
A Tiêu giữ chặt bàn tay đang làm loạn của ta:
“Hãy nghe ta nói.”
“Dược nàng trúng dược gọi là ‘Bán Nhật Hoan’, giải dược khó tìm.”
“Nếu mặc kệ không lo, nhẹ thì thân thể tàn phế, nặng thì nguy hiểm đến tính mạng.”
“Thân phận ta và nàng khác biệt, ta không thể dùng cách ấy để giải độc cho nàng.”
“Chỉ có thể tạm dùng biện pháp phụ trợ giúp nàng qua cơn nguy kịch.”
“Nàng hãy suy nghĩ kỹ, nghe cho rõ.”
Ta lập tức vòng tay ôm chặt y, lấy hành động làm câu trả lời.
Người đang ôm lấy ta hẳn đã hiểu ý.
Liền đó, A Tiêu gỡ bỏ ngoại bào của ta xuống đến thắt lưng, chỉ chừa lại chiếc yếm che thân.
Chuyện sau đó chẳng khác gì bao tình tiết nóng bỏng trong thoại bản.
Tuy chưa từng ăn thịt heo, nhưng xem heo chạy thì cũng rõ.
Ta vui mừng ngửa mặt, chờ được A Tiêu hôn môi.
Thế nhưng nụ hôn chờ đợi mãi chẳng hề đến.
Cánh tay lực lưỡng của A Tiêu nâng bổng ta lên không chút ôn nhu.
“Này, đã nói giải dược đâu rồi?”
Lời phản kháng của ta trở nên vô dụng.
“Sao ngươi không hôn ta mà xách ta lên làm gì?”
Giây tiếp theo, ta chẳng khác gì con heo bị tống vào nồi, bị A Tiêu nhẫn tâm nhấc bổng, dúi thẳng xuống bồn gỗ.
7
Phương pháp của A Tiêu tuy thô bạo nhưng vô cùng hiệu quả.
Độc tính trên người ta nhanh chóng được giải trừ.
Khi ta cho gọi A Tiêu vào lại, y đã chỉnh trang gọn gàng.
Ta ngồi ngay ngắn trên ghế, hơi ngẩng cao cằm ra hiệu y mở chiếc rương kế bên.
Bên trong toàn là vàng.
“Ý của phu nhân là gì?”
“Đây là phần thưởng cho ngươi.”
Ta ung dung bước đến bên y, chậm rãi nói rõ ý định:
“Hôm nay ngươi làm tốt lắm.”
“Ngươi yên tâm, chuyện này ngoài ngươi, ta và Như Ý sẽ không có ai khác biết được.”
Ta ngỡ rằng kế hoạch đã rất hoàn hảo, nhiêu đây vàng bạc cũng đủ dỗ dành A Tiêu.
Thế nhưng y vẫn đứng yên không nhận lấy, cười lạnh:
“Phu nhân luôn miệng nói mình vì thương nhớ tướng quân, thế nhưng hôm nọ lại lừa ta và Như Ý, lấy tướng quân ra làm cớ, một mình đến Nam Phong quán nên mới trúng dược.”
“Trong những lời phu nhân nói, có câu nào là thật không?
“Phu nhân làm vậy không thấy hổ thẹn với tướng quân đã mất ư?”
8
A Tiêu dường như đang rất giận.
Bình thường y vốn ít khi bộc lộ cảm xúc, giờ đây từng lời lại ngập tràn nộ khí, giống như ta đã gây nên tội trạng gì kinh khủng với Thẩm Tiêu Hành.
Ta nghĩ mãi không thông.
Y đâu phải Thẩm Tiêu Hành, cớ gì lại kích động như thế?
Ta cũng hơi bực mình:
“Đường đường là tân nương, ta tự thấy mình đã hết lòng làm tròn bổn phận, lo liệu xong hậu sự cho Thẩm Tiêu Hành, cũng sắp xếp ổn thỏa cho Thẩm phủ.”
“Hơn nữa, chuyện ta vào Nam Phong quán cũng là để tìm cơ hội làm ăn, ta với tiểu quan ấy cũng không hề xảy ra chuyện gì… Vậy ta có lỗi gì với Thẩm Tiêu Hành?”
A Tiêu đột ngột ngắt lời:
“Nếu chỉ muốn kiếm cơ hội làm ăn thì vì sao người không mang ta theo cùng?”
“May mà ta quay lại giữa chừng mới phát hiện gã tiểu quan kia đang giở trò. Lúc ta vào phòng, hắn đã định tháo đai áo của phu nhân.”
“Hiện giờ, xương cốt Thẩm tướng quân còn chưa lạnh, nguyên nhân tử trận vẫn chưa tỏ tường. Phu nhân không lo kẻ thù tìm đến, cũng chẳng quan tâm an nguy của chính mình ư?”
Lông mày lúc này cau chặt trên khuôn mặt tuấn tú ấy.
Ta khẽ nheo mắt, thoáng ngửi thấy mùi vị “ghen tuông.”
Lẽ nào… A Tiêu đã nảy sinh tâm tư khác với ta?
9
Người đời thường bảo, nam nhân không thể nuông chiều, càng chiều càng lấn tới.
Ta quyết định “bỏ đói” kẻ không biết điều này.
Dẫu y là thị vệ đẹp trai nhất, dáng vóc tốt nhất phủ Tướng quân thì thiên hạ cũng đâu thiếu người ưu tú hơn.
Ta nào thể vì A Tiêu mà tự trói tay chân mình.
Vậy là ta bảo Như Ý gọi thêm mấy thị vệ nữa tới hầu hạ.
Những lúc rảnh, ta lại ngồi trong đình ung dung thưởng nho, rồi lần lượt sai họ đọc sổ sách cho mình nghe.
Riêng A Tiêu thì ta cố ý bỏ mặc, để y đứng yên dưới nắng chói.
Bóng hình y vẫn sừng sững, mắt cụp xuống, mặt không biểu cảm, không hề tỏ vẻ dao động trước hành động phớt lờ của ta.
Ta bất giác đăm chiêu.
Chẳng lẽ ta đã nghĩ quá nhiều?
Đêm đến, ta lăn qua lộn lại mãi chẳng ngủ được.
Nhân ánh trăng thanh mát, ta khoác áo bước ra ngoài dạo, bỗng thoáng thấy một bóng đen lướt qua mái nhà.
Ta lùi mình nấp sau tường, nhặt ngay cái xẻng bên cạnh, rồi rón rén bám theo.
10
Bóng đen tiến về phía thư phòng.
Ta không khỏi kinh ngạc:
【Nếu chỉ là kẻ trộm tầm thường thì hà cớ gì lại xông thẳng vào thư phòng?】
Thẩm Tiêu Hành đã mất, lẽ nào nơi này vẫn cất giữ bảo vật?
Trừ khi…
Trong ấy còn có thứ đáng giá hơn, như mật báo quân cơ chẳng hạn.
Ta chợt nhớ đến lời A Tiêu: y nói Thẩm Tiêu Hành có kẻ thù.
Đôi mày ta khẽ chau.
Nếu là kẻ thù của hắn thì ắt hẳn võ công cao cường, ta nào địch lại.
Nghĩ thế, ta càng cẩn trọng nép mình ngoài cửa, nghe tiếng giấy tờ cùng hộc tủ bị lục lọi mà càng nghe càng vững tin phỏng đoán của mình.
Tiếng bước chân dần sát lại gần.
Ta nín thở, siết chặt xẻng trong tay, sẵn sàng lao lên.
Chợt một bàn tay khẽ bịt miệng ta:
“Ở yên đấy, đừng nhúc nhích.”
Hơi thở ấm áp của A Tiêu phả vào bên tai ta.
Ngày giây sau, y tung mình xuyên cửa sổ xông vào, bên trong tức thì vọng ra tiếng giao đấu kịch liệt.
11
“Cháy, cháy rồi!”
Ta sợ A Tiêu không địch nổi, liền lớn tiếng gọi người.
Không ngờ bóng đen nọ đã bị đánh bay ra và ngã trúng chân ta.
Chẳng chút chần chừ, ta ào tới ghì chặt chân gã.
Khi A Tiêu bước ra thì trông thấy cảnh tượng…
Ta há miệng, cắn mạnh vào bắp chân kẻ áo đen.
Gã đau đớn kêu lên oai oái.
A Tiêu thấy ta còn đang giằng co cùng tên ấy thì ánh mắt thoáng lóe dị quang.
Ta vẫn không ngừng quát tháo:
“Đồ to gan này dám trộm di vật của phu quân ta?”
““Nói cho ngươi biết, dù Thẩm Tiêu Hành không còn thì ta vẫn ở đây! Một đồng một cắc của phủ Tướng quân, ngươi cũng đừng hòng lấy!”
Đúng lúc đám thị vệ tới nơi, A Tiêu đã khống chế gã kia, còn lấy vải nhét vào miệng ngừa gã cắn thuốc độc.
“Hắn… Hắn… Thẩm… chưa chết…”
Tên áo đen thất thần nhìn A Tiêu.
Ta còn chưa nghe rõ gã lẩm bẩm điều gì thì A Tiêu đã khẽ đặt một chân lên miệng gã chặn lại.
“Hắn lảm nhảm gì thế?”
Y điềm nhiên đáp:
“Có lẽ hắn nói không muốn chết.”
Ta xoa cổ tay bị trầy xước, gật gù tin tưởng.
Sau khi thị vệ áp giải tên áo đen đi, A Tiêu ở lại, y mở lọ kim sang bên thắt lưng, cầm tay ta lên mà bôi thuốc.
“A…!”
Ta đang đau đến chảy nước mắt thì nghe A Tiêu cất giọng:
“Vốn nghĩ phu nhân yêu tiền bạc nhất, kế đến là sợ chết, sau nữa mới thích nam nhân đẹp khắp thiên hạ.”
“Sao vừa rồi phu nhân lại mạo hiểm đuổi theo?”
Đáng giận thật.
Chuyện gì cũng bị y nắm thóp!
Thật quá rành về ta!
Ta sờ sờ mũi, rốt cuộc vẫn phải giải thích:
“Thư phòng có thứ đáng để kẻ khác liều mạng, chắc chắn không phải vật tầm thường.”
“Có thể là mật báo quân cơ.”
“Ta từng nghe nói, Thẩm Tiêu Hành vì bị kẻ khác phản bội nên lương thảo mới bị thiêu trụi, không còn đường rút lui.”
“Chàng ở trên trời có linh thiêng, thấy ta giữ hộ thứ quan trọng này thì chắc cũng vui vẻ đôi phần nhỉ?”
Ta ngước mặt, khẽ cầu khấn:
“Phu quân ơi, chàng ở cõi trên, xin phù hộ cho Man Man, ban cho thiếp thêm ít bạc phúng viếng nữa!”
A Tiêu bỗng ho sặc sụa, đến nỗi bàn tay đang bôi thuốc cũng run lẩy bẩy.