Lưỡng Tâm Đồng

Chương 3



12

Sáng hôm sau, ta phấn khởi dâng việc này lên triều.

Long nha. Thánh thượng hớn hở.

Ngài ban thưởng hậu hĩnh, lại còn phong cho ta một danh hiệu phu nhân oai vệ nào đó.

Ta ôm lư hương Liên Văn mà hôn chụt một cái, nhân dịp tặng Như Ý một thỏi vàng.

Nha đầu này mừng khôn xiết:

“Vui quá, tối nay nô tỳ sẽ cầm vàng cho Thiết Ngưu ca ca xây nhà!”

Ta vừa nghe lập tức biến sắc, vội giật lại vàng:

“Con nhóc này, dám mang đi cho nam nhân thì trả cho ta!”

“Dường như lời khấn của phu nhân đã linh nghiệm.”

Chẳng biết A Tiêu xuất hiện từ lúc nào, cũng không biết y nghe bao nhiêu.

Nhưng y khẽ cười, rồi rút từ tay áo ra một cuộn thánh chỉ:

“Đến cùng ban thưởng còn có thánh dụ này, phu nhân muốn xem không?”

Không rõ vì sao, nụ cười của y khiến ta có dự cảm chẳng lành.

Ta chần chừ mở ra.

Vừa đọc, trong óc như có tiếng “ong” nổ tung.

Thân thể ta chao đảo suýt khuỵu xuống ghế, mặt mũi trắng bệch.

Ý chỉ viết rằng, rất có khả năng Thẩm Tiêu Hành chưa chết.

13

Ta bồn chồn đi tới đi lui suốt chiều, lòng dạ nóng như lửa đốt.

Tạm không bàn tới việc Thẩm Tiêu Hành có tính khí thế nào, chắc chắn hắn chẳng vừa ý chuyện ta ra ngoài mở cửa hiệu.

Điều đáng sợ hơn… hắn mà biết ta là kẻ gả thay thì liệu ta có phải chết không chứ?

Phải rồi.

Ta có thể trốn đi.

Nhưng hồi ta chưa kịp xuất giá, tỷ tỷ đã tịch thu ngọc điệp căn thân của ta, giờ ta chẳng khác nào người không có giấy tờ, không cách nào lẻn khỏi kinh thành qua bao chốt gác nghiêm ngặt.

Vì thế, ta nhất định phải có người đi cùng.

Ta dò hỏi Như Ý có muốn đổi nơi sinh sống không thì nàng ngượng ngùng cắn môi, bảo không nỡ rời Thiết Ngưu ca ca.

Chẳng còn cách nào khác, ta đành quay sang hỏi A Tiêu.

Khi ấy y đang lau gươm, nghe ta muốn rời khỏi bèn ngẩng đầu nhìn:

“Phu nhân muốn đi chẳng dễ. Nếu tướng quân thật sự còn sống sót thì phu nhân trốn vào đâu?”

Ta bèn nói rõ toan tính:

“Thẩm Tiêu Hành với ta vốn chưa hề gặp nhau, chúng ta nào có tình cảm gì. Giả sử ta mất tích, cao lắm chàng chỉ vờ tìm đôi hôm thôi, làm sao có thể phí công lâu dài.”

A Tiêu lặng lẽ ngắm ta, cặp mắt tựa hồ cất giấu ý vị khó lường:

“Cứ cho là vậy đi, nhưng Từ gia chẳng lẽ không truy cứu?”

Từ gia ư?

Phụ thân cùng vị tỷ tỷ ấy xem thường ta, sợ rằng còn hận sao ta chẳng thể biến mất cho sớm.

“Ngươi yên tâm, bọn họ tuyệt đối không đến tìm.”

“A Tiêu, ta cầu xin ngươi giúp ta lần này.”

“Trong phủ Tướng quân, ngoài Như Ý ra thì ta chỉ quen thân với ngươi. Chẳng lẽ ngươi nỡ để ta bị Thẩm Tiêu Hành chém đầu?”

A Tiêu tra gươm vào vỏ, chậm rãi bảo:

“Sao tướng quân lại chém đầu phu nhân?”

Hai chữ “gả thay” loanh quanh trên đầu lưỡi rốt cuộc cũng bị ta nuốt trở lại.

Chợt nảy ra cớ khác, ta khẽ cười:

“Đương nhiên vì ta đã có người trong lòng rồi.”

Nét mặt A Tiêu thoáng chốc trở nên lạ lùng.

Lông mày y cau khít, đôi mắt đen nhìn chằm chằm như muốn xuyên thấu tim gan ta:

“Lời này là thật chứ?”

Tiếc thay ta là kẻ nói dối chẳng biết chớp mặt.

Thấy xung quanh không có bóng ai, ta nhón chân, nhanh như chớp hôn nhẹ lên má y, ghé môi thầm thì bên tai:

“Ngốc quá, ta lộ rõ đến vậy mà ngươi còn không nhìn ra ư.”

“Người ta thầm mến chính là ngươi đó.”

14

“A Tiêu, chúng ta hãy cùng nhau bỏ trốn đi.”

Ta lại khẽ dụ dỗ y.

Thừa lúc kề sát, ta thoáng trông thấy phía sau tai y dường như có một đường sẹo mảnh chạy dọc theo quai hàm xuống cổ, bình thường khó ai nhìn rõ.

Ta toan giơ tay chạm vào liền bị A Tiêu chộp lấy cổ tay:

“Ta đồng ý.”

Y lại nhận lời bất ngờ đến thế ư?

Niềm hoan hỉ dâng trào trong nháy mắt, ta tức thì quên bẵng dấu vết kia, chỉ nóng lòng hỏi:

“Vậy bao giờ chúng ta rời đi?”

“Ba ngày nữa, giờ Mão, phu nhân hãy đứng đợi trước cổng phủ Tướng quân.”

A Tiêu ngắm dáng ta mừng rỡ, rồi chậm rãi nói:

“Ta chỉ là kẻ võ biền nghèo rớt mồng tơi, phu nhân theo ta thì sau này không còn tiền phúng viếng đâu. Thậm chí có khi bữa no bữa đói nữa.”

“Nàng nghĩ kỹ chưa?”

Y cố tình nhấn giọng mấy tiếng “tiền phúng viếng.”

Muốn dò xét ta ư?

Ta bèn nghiêm nghị gật đầu, tỏ rõ quyết tâm.

15

Đêm trước hôm khởi hành, ta ngủ một giấc say sưa, không hề biết chuyện đang xảy ra ngoài sân…

Như Ý thức giấc, mắt nhắm mắt mở cửa đi ra, vừa đến cửa đã thấy một đám đen ngòm, suýt hét toáng lên.

“Ma…”

Nha đầu căng mắt nhìn, nhận ra nam nhân cao lớn đứng đó thì lập tức khuỵu xuống:

“Tướng… Tướng quân…”

Thẩm Tiêu Hành khẽ nhíu mày chỉ tay vào gian trong, rồi làm động tác im lặng.

Như Ý lập tức hiểu ý, biết hắn muốn nàng đừng đánh thức phu nhân.

Nàng ngoan ngoãn ngậm miệng.

Ánh trăng chiếu xuống soi rõ bóng dáng Thẩm Tiêu Hành.

Hóa ra tướng quân vẫn còn sống, chưa hề qua đời.

Trời ơi!

Chợt nhớ đến việc phu nhân ban ngày lén rủ mình bỏ trốn, Như Ý bỗng luống cuống, vội dập đầu thú tội:

“Đại nhân, nô tỳ thật sự chẳng dám giúp phu nhân chạy trốn, có đất trời chứng giám!”

Thẩm Tiêu Hành nhướng mày:

“Nàng ấy cũng đã hỏi ngươi?”

Một chữ “cũng” khiến Như Ý chẳng hiểu mô tê gì.

Chỉ thấy tướng quân khẽ gật đầu, cất giọng trầm trầm:

“Ngươi làm tốt lắm.”

“Đêm nay không cần trực, về phòng ngủ đi.”

“Sáng mai, mặc cho phu nhân gây rối thế nào thì ngươi cũng đừng ra, lại càng không được cản nàng, rõ chưa?”

16

Ba ngày sau, vào giờ Mão

Ta khoác túi hành lý nhỏ, đi trên đường mà chẳng gặp phải trở ngại nào, đúng hẹn xuất hiện trước cổng phủ Tướng quân

Lúc này, sương mờ sớm mai vẫn chưa tan hết

Ta chờ mãi chờ mãi, chợt nghe trong màn sương vọng lại tiếng vó ngựa mỗi lúc một gần.

“A Tiêu, là ngươi đúng không?”

Ta hạ thấp giọng gọi y, nhưng lập tức nhận ra có chỗ không đúng.

Tiếng vó ngựa không chỉ của một con mà ước chừng có bốn năm người đang tiến lại.

Ta quay lưng muốn bỏ đi, song chẳng kịp nữa.

Sau lưng vang lên thanh âm quen thuộc xuyên qua sương mờ, khiến ta sững lại tại chỗ.

“Phu nhân đi vội thế, định tới đâu?”

Ta nhận ra đó chính là giọng A Tiêu bèn mừng rỡ ngoảnh đầu lên.

Nhưng trước mắt là mấy kẻ mang mặt nạ cùng kiểu để che hết dung nhan.

Ta để ý thấy trên tay áo họ chính là ký hiệu của phủ Tướng quân.

Rốt cuộc là chuyện gì đây?

Chẳng lẽ A Tiêu đã bán đứng ta?

Sự sợ hãi khiến hai chân ta mềm nhũn

Kẻ đi đầu đang cưỡi ngựa cao to, hắn đón lấy tia nắng sớm rồi đến bên ta

Ngũ quan của hắn thoáng giống A Tiêu, nhưng cốt cách lại càng cương nghị hơn.

Mắt đen khi ngẩng lên toát ra lẫm liệt sát khí như giữa chốn sa trường.

Lúc này, hắn chỉ yên lặng nhìn ta chằm chặp.

Thẩm Tiêu Hành khẽ nhếch môi cười lạnh:

“Man Man, số bạc phúng viếng ‘phu quân quá cố’ của nàng, nàng tiêu xài thế nào rồi?”

Ta sực hiểu, Thẩm Tiêu Hành vừa gọi nhũ danh của ta.

Thì ra hắn chính là A Tiêu.

Mọi tính toán lập tức tan vỡ.

Có ai ngờ hắn lại giả chết, ẩn thân trong chính phủ Tướng quân như vậy chứ?

Kẻ lừa đảo đáng hận!

“Chẳng lẽ phu quân thật sự trở về?”

Thế trận ép buộc khiến ta đành cúi đầu, vội vã rơi nước mắt, giả vờ như khóc vì vui mừng.

Thấy thẩm Tiêu Hành tung mình xuống ngựa, ta liền ôm chầm lấy hắn, vừa sụt sùi vừa bôi đầy nước mắt nước mũi lên tay áo hắn:

“Hu hu, chàng nói lung tung gì thế… Bạc phúng viếng nọ kia, thiếp chỉ cần chàng bình an…”

Phụt!

Nào ai vui nổi khi “phu quân đã khuất” bỗng dưng sống dậy.

Nghe tiếng động, gia nhân trong phủ liền đổ ra vây quanh khóc ầm ĩ, như thể Thẩm Tiêu Hành vừa chết thêm lần nữa.

“Tướng quân đã trở về!”

“Chính là Thẩm tướng quân!”

“Thật may mắn, đại nhân vẫn còn sống!”

Nhân lúc mọi người đổ dồn sự chú ý về hắn, ta rón rén lùi về phía sau định chuồn đi.

Nhưng bàn tay rắn chắc của hắn đã chụp lấy cổ tay ta, không để ta có đường thoát:

“Phải rồi.

 “Hôm qua có kẻ tên A Tiêu trong phủ bảo rằng, giờ Mão hôm nay phu nhân sẽ đứng chờ ta tại đây.”

Từng câu từng chữ tựa như ngầm tố cáo ta từng muốn cùng gã thị vệ ấy “cao chạy xa bay”.

Ta sợ hãi buông thõng mắt.

Hắn bắt gặp vẻ căng thẳng trên gương mặt ta, khóe môi liền toát nét cười khó đoán:

“Tin tức chính xác như vậy, hẳn phải được thưởng.”

17

Nửa khắc sau.

Ta quỳ trong từ đường nhà họ Thẩm, còn chủ động soạn sẵn hưu thư dâng lên.

Ta không có nhà ngoại làm chỗ dựa, lại tạo nên nhiễu sự ở nhà phụ quân, kết cục dành cho ta vốn sẽ chẳng khá hơn mẫu thân ngày xưa.

Nhưng ta vẫn khát khao được sống.

Khi Thẩm Tiêu Hành bước vào, ta đã chuẩn bị đủ mọi điều kiện để thương lượng.

Đôi giày đen của hắn dừng ngay trước mặt ta:

“Nói mới nhớ, cái kẻ tên A Tiêu ấy còn kể ta nghe vài chuyện, Man Man có muốn nghe không?”

Thẩm Tiêu Hành hỏi rất chậm tựa như đặt ta lên bếp lửa, chẳng thể để ta dễ chịu.

Ta cắn răng cúi sấp xuống, quyết tâm dứt khoát một phen:

 “Đúng vậy, thiếp thích A Tiêu.”

“Song thiếp không biết chàng còn sống, nên mới nảy sinh tình cảm với người khác.”

“Như thế hẳn cũng hợp lẽ thường đúng không?”

“Hơn nữa, A Tiêu lại chính là Thẩm lang, chuyện này càng cho thấy thiếp không tham vinh hoa phú quý, chỉ thích con người của chàng thôi.”

Những tháng năm nương nhờ kẻ khác đã dạy ta giỏi nhìn sắc mặt.

Nay đối diện Thẩm Tiêu Hành, ta lại càng thuần thục hơn.

Ta tung đòn cuối:

“Chính chàng lừa người trước, thiếp có tội tình gì chứ?”

Thẩm Tiêu Hành “ừ” nhẹ:

“Xem ra, lỗi đúng thật là ở ta.”

Hắn kéo chiếc ghế bên cạnh, ra hiệu ta ngồi xuống:

“Man Man nói từng ái mộ ta, rồi lại động lòng với A Tiêu.”

“Phải chăng vì A Tiêu vượt trội hơn ta?”

Ta âm thầm cắn răng

Hắn hỏi câu nào cũng cài bẫy vào đó làm ta khó đáp cho trôi.

“Sao không nói?”

Thẩm Tiêu Hành nheo mắt cười:

“Vậy là nàng đều thích cả hai, hay là không thích ai?”

Câu nói cố ý nhấn mạnh mấy chữ cuối

Ta sợ đến toát mồ hôi.

Chẳng lẽ Thẩm Tiêu Hành có tài nhìn thấu tâm can?




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.