Trước ngày diễn ra lễ chọn vợ, ông nội – người giàu nhất cả nước – yêu cầu tôi chọn một trong ba cô gái được nuôi từ nhỏ trong nhà để cưới làm vợ. Ai cũng nghĩ tôi sẽ chọn Hạ Tiểu Ngư, người con gái tôi luôn thầm thương trộm nhớ. Nhưng tôi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi một người phụ nữ trẻ đang ngồi xổm dưới đất, dùng ngón tay chọc chọc vào con mèo con — đó là dì nhỏ của tôi. Kiếp trước, tôi không màng tất cả để cưới Hạ Tiểu Ngư. Thế nhưng sau khi kết hôn, ban ngày cô ta đóng kịch trước mặt người khác, ban đêm lại âm thầm khóc lóc. Cho đến một ngày, tôi bắt gặp cô ta – đang mang thai – đỏ mặt vụng trộm với con trai tài xế là Vương Phàm. Lúc ấy tôi mới hiểu, thì ra cô ta chưa từng yêu tôi. Sau đó, nhà tôi bất ngờ bốc cháy. Vương Phàm chế//t trong ngọn lửa. Còn cô ta – người vốn luôn điềm đạm – lại gào khóc, túm lấy cổ áo tôi, gào thét đến khàn cả giọng: “Cố Thiên, người tôi yêu là Vương Phàm! Đứa con trong bụng cũng là của anh ấy!” “Từ năm năm trước, khi tôi trở lại nhà họ Cố, tôi đã là người của anh ấy rồi!” “Chờ anh chế//t đi, tài sản nhà họ Cố tôi cũng sẽ đốt hết cho anh ấy coi như bồi thường!” Cô ta đâ/m thẳng dao vào tim tôi, rồi vừa khóc vừa van xin: “Coi như tôi cầu xin anh… kiếp sau, xin anh đừng ép tôi cưới anh nữa!” Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày chọn vợ năm ấy. Trước ánh mắt kinh ngạc của ông nội, tôi khẽ mỉm cười: “Ông ơi, ba cô vợ nuôi từ nhỏ, cháu không chọn ai cả.” “Cháu muốn cưới dì nhỏ!” …
Bình luận