Sau khi liên tục tăng ca đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ làm, tôi được đưa đến bệnh viện truyền dịch, tiện thể tranh thủ chợp mắt. Vừa mới ngủ được một chút, tôi đã bị y tá đánh thức. “Ê, cô đang truyền dịch đó, lại không có người thân đi cùng, không được ngủ!” Tôi chỉ vào thiết bị báo động truyền dịch. “Tôi mua cái này rồi, sắp truyền xong nó sẽ tự động nhắc tôi.” Cô y tá nhỏ trợn mắt một cái rồi quay người bỏ đi. Nhưng chưa bao lâu sau, cô ta lại đến, lay mạnh tôi dậy. “Cái thiết bị này mãi không kêu, cô chắc nó hoạt động tốt không? Nhỡ đâu là hàng lỗi thì chậm thay thuốc sẽ nguy hiểm đấy.” Đầu tôi đau như búa bổ, nhịn cơn cáu giải thích: “Chai này còn chưa truyền xong thì sao nó kêu được, đến lúc rồi nó sẽ nhắc mà.” Tôi quay người, cố gắng tìm lại cảm giác buồn ngủ. Mí mắt vừa dính lại với nhau thì cô ta vung tay tát thẳng vào mặt tôi. Tôi đau đến tỉnh hẳn. Khóe miệng cô ta nở một nụ cười đắc ý: “Đã tin vào cái thiết bị này thì phiền cô ký vào đây, nếu trong lúc truyền xảy ra chuyện gì thì không liên quan đến tôi.”
Bình luận