1.
Một giờ sáng, tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông tin nhắn.
Những năm gần đây tôi mắc chứng suy nhược thần kinh, chỉ cần một chút động tĩnh cũng đủ khiến tôi choàng tỉnh.
Tin nhắn là từ Lê Thâm. Anh bảo mình uống hơi nhiều, nhờ tôi đến đón.
Hôm nay là buổi tụ họp bạn bè mà anh đã hẹn trước.
Tan làm, Lê Thâm đưa tôi đi ăn tối, sau đó họ rủ nhau đến KTV. Anh đưa tôi về nhà trước.
Từ sau chuyện năm đó, tôi hầu như không ra ngoài vào ban đêm trừ trường hợp bất khả kháng.
Lê Thâm yêu tôi ba năm, chuyện này anh rất rõ.
Tôi cảm thấy có gì đó kỳ lạ, nhưng không nghĩ quá nhiều.
Nhìn ra bầu trời đêm u tối ngoài cửa sổ, tôi cắn răng, thay quần áo rồi ra ngoài.
KTV đó là chỗ bọn họ hay lui tới, tôi theo số phòng được gửi mà tìm đến.
Đang định gõ cửa, tôi nghe bên trong nhắc đến tên mình và Lê Thâm.
“Anh Lê Thâm ơi, anh với chị Ôn là lần đầu của nhau à?”
Người hỏi là Tống Nhã Nhã – bạn gái thân của anh em chí cốt của Lê Thâm.
Cô ấy mới học năm ba đại học, hoạt bát, thích đùa giỡn.
Giang Vọng gặp cô trong một quán bar, khi ấy cô đang làm phục vụ để trang trải học phí.
Tống Nhã Nhã có gương mặt xinh đẹp, khí chất thuần khiết, thường bị khách say rượu giở trò.
Giang Vọng từng đóng vai anh hùng cứu mỹ nhân, sau đó hai người yêu nhau.
Anh thuê nhà cho cô, lo toàn bộ học phí và sinh hoạt, còn giới thiệu với đám bạn thân.
Ra ngoài đi đâu cũng dẫn cô theo.
Nhưng không hiểu sao, mỗi lần tụ tập, cô ấy đều quấn lấy Lê Thâm.
Tôi từng nhắc chuyện này nhiều lần, Lê Thâm đều không để tâm:
“Con bé nhỏ hơn em tận bảy tám tuổi, chỉ ham chơi thôi, đừng nghĩ linh tinh.”
Thế giới này không có nghi ngờ nào là vô cớ, mọi nghi ngờ đều có lý do.
Tôi rụt tay lại, không đẩy cửa vào nữa.
Không khí trong phòng chợt trở nên im lặng.
Lê Thâm khựng lại, tay cầm ly rượu hơi run, ánh mắt tối sầm.
Giang Vọng nhận ra điều bất thường, giả vờ trách móc:
“Sao lại hỏi kiểu đó? Nhỏ như em trong đầu toàn mấy thứ vớ vẩn!”
Cả phòng bắt đầu hùa theo xoa dịu:
“Được rồi, Nhã Nhã đổi câu hỏi khác đi, trẻ con đừng bàn mấy chuyện người lớn.”
“Lê Thâm, không muốn trả lời thì uống một ly là xong.”
Nhưng Tống Nhã Nhã không chịu, chu môi làm nũng:
“Em đã hai mươi tuổi rồi, đâu còn là con nít gì. Chơi trò thật lòng thôi mà, sao ai cũng nghiêm trọng vậy?”
Giang Vọng trừng mắt định nói tiếp thì—
Lê Thâm cất lời.
“Anh thì đúng, còn Ôn Oanh thì không.”
Một cơn đau như xoắn thắt trong lồng ngực.
Tôi phải hít thở thật sâu mới đứng vững.
Câu nói ấy khiến cả phòng chế//t lặng.
Có người trêu chọc:
“Đùa gì vậy? Cậu không phải mối tình đầu của cô ấy sao? Nếu không phải cho cậu thì còn cho ai?”
“Cậu thì tôi tin chưa từng, chứ Ôn Oanh bảo thủ vậy, hồi trước còn chẳng nói chuyện với con trai. Hai người hẹn hò hai năm mới chính thức quen nhau cơ mà, sao cô ấy không phải là lần đầu cho cậu được?”
“Cậu uống say rồi nói linh tinh à?”
Chỉ có Tống Nhã Nhã là không quá bất ngờ.
Cô ta chu môi tỏ vẻ tiếc nuối:
“Hả? Không thể nào, chị Ôn nhìn có vẻ truyền thống lắm mà, sao lại thế được chứ?”
“Thứ quý giá như vậy, nếu là em thì chắc chắn sẽ để dành cho người mình yêu nhất.”
Cô ta nhìn Lê Thâm, ánh mắt nóng rực.
Lê Thâm nhíu chặt mày, ngửa đầu uống cạn ly rượu.
Lặng lẽ nói:
“Ôn Oanh từng bị cưỡn/g hiế/p… chính anh là người đến nhận vụ án đó.”
Cả phòng lại rơi vào tĩnh mịch.
Trên gương mặt mỗi người là vẻ kinh ngạc khó tin, còn nhiều hơn là hiếu kỳ và những suy diễn thầm kín.
Sợi dây tôi gồng mình giữ trong tim, cuối cùng cũng đứt đoạn.
2.
Trước khi gặp Lê Thâm, tôi thực sự chưa từng yêu ai.
Năm đó tôi hai mươi hai tuổi, vừa tốt nghiệp đại học, từ một thị trấn nhỏ miền Nam đến thành phố lớn phương Bắc.
Mọi thứ khi ấy đều thuận lợi – gia đình yên ấm, học hành suôn sẻ, công việc ổn định – tôi cứ ngỡ mình sẽ mãi gặp toàn người tốt.
Cho đến một tối, trên đường tan làm, tôi thấy một người đàn ông trung niên đi khập khiễng ôm chân kêu đau.
Tôi bước tới hỏi:
“Chú ơi, có cần cháu giúp gì không?”
Ông ta có vẻ mặt hiền lành chất phác, mặc đồ công nhân công trình, đôi tay đầy chai sạn.
Ông nói lúc làm việc bị ngã, con gái mới vào cấp hai, vợ thì bị tật không lao động được, cả nhà sống nhờ vào đồng công nhật của ông.
Ông cảm ơn tôi rối rít, bảo nhà thuê cách đó không xa, chỉ cần tôi dìu qua con hẻm trước mặt là được.
Hôm đó trời đã rất khuya, lại đúng mùa đông, đường phố vắng tanh.
Nếu không phải do tăng ca, tôi đã không gặp ông ta.
Nghĩ đến ba mẹ đang ở nhà một mình, lòng tôi mềm lại, liền gật đầu đồng ý.
Không ngờ vừa bước chân vào hẻm, người đàn ông ấy lập tức đổi sắc mặt.
Ông ta đè tôi xuống nền đất, tháo thắt lưng, giữ chặt cổ tay tôi.
Đôi bàn tay đầy chai sạn xé rách lớp áo bông dày của tôi.
Miệng hôi thối hôn lên người tôi.
Tôi đã hét lên.
Ông ta tá/t tôi tới tấp, đánh rụng một chiếc răng.
Ông thở hổn hển lôi ra một con dao gọt hoa quả, dí vào cổ tôi.
“Im! Hét nữa tao đâ//m chế//t mày!”
Lưỡi dao lạnh lẽo áp sát mạch máu.
Tôi sợ hãi tột độ.
Chỉ có thể nén nước mắt nhìn hắn cưỡn/g bứ/c mình trong cơn đau đớn như bị xé nát toàn thân…
Nhưng tất cả những điều đó vẫn không thể nào so sánh được với nỗi nhục và cảm giác ê chề trong lòng tôi.
Tôi không nhớ rõ đã nằm đó bao lâu, chỉ nhớ lúc hắn kéo quần lên, bước đi thản nhiên rời khỏi con hẻm.
Khi tiếng bước chân hắn dần xa, nước mắt tôi mới ồ ạt tuôn ra, không cách nào kìm lại được.
Tôi cắn răng cởi trói, mặc lại quần áo, lảo đảo bước tới đồn cảnh sát gần nhất để báo án.
Người trực ban lúc ấy chính là Lê Thâm. Thấy bộ đồng phục cảnh sát trên người anh, tôi mới thở phào mà ngất đi.
Dựa vào đoạn camera gần đầu hẻm và mẫu tinh dịch trong cơ thể tôi,
Lê Thâm nhanh chóng điều tra ra thủ phạm – chính là gã đàn ông trung niên đó.
Hắn bị kết án bảy năm tù vì tội cưỡng hiếp.
Mặc dù kẻ xấu đã phải trả giá, nhưng bóng tối trong lòng tôi vẫn chưa từng tan biến.
Tôi dần không thể tiếp xúc với đàn ông, không dám đi đến nơi tối tăm, chỉ cần ai nói lớn tiếng cũng khiến tôi run rẩy sợ hãi.
Tôi không dám kể với ba mẹ.
Họ luôn thương yêu tôi. Tôi không thể tưởng tượng nổi nếu họ biết con gái mình từng chịu nỗi nhục đó thì sẽ ra sao.
Cuối cùng là Lê Thâm đã đồng hành cùng tôi, dìu tôi bước qua những tháng ngày u tối.
Anh nói:
“Người sai là hắn, không phải em. Em không thể dùng lỗi lầm của người khác để trừng phạt bản thân.”
“Phẩm giá của người con gái chưa bao giờ nằm ở quần áo. Em rất tốt, luôn luôn tốt. Em là cô gái dũng cảm và kiên cường nhất mà anh từng gặp.”
Lê Thâm mất hai năm giúp tôi khôi phục khả năng giao tiếp bình thường.
Đợi đến khi tôi có thể sống như người bình thường, anh mới chính thức tỏ tình với tôi.
Sau khi yêu nhau, tôi vẫn rất sợ tiếp xúc thể xác.
Lê Thâm chưa từng than phiền, chỉ nắm tay tôi, bảo tôi thử từ từ.
Từ nắm tay đến hôn, anh lại mất thêm hai năm nữa.
Dường như toàn bộ sự kiên nhẫn của anh đều dành cho tôi.
Sau này, chúng tôi chuyển về sống chung, như một cặp tình nhân bình thường.
Lê Thâm dùng tình yêu và sự dịu dàng vá lành trái tim đầy tổn thương của tôi, khiến tôi hoàn toàn tin tưởng anh.
Vậy mà chỉ còn một tháng nữa là kết hôn, anh lại lạnh lùng x/é toạc vết sẹo tôi vất vả giấu kín, phơi bày nó một cách trần trụi trước mặt mọi người.
3
Lê Thâm được Giang Vọng đưa về lúc bốn giờ sáng.
Đi sau còn có Tống Nhã Nhã.
Giang Vọng nhìn tôi có phần ngượng ngùng, khẽ nói:
“Xin lỗi nhé, hôm nay chơi hơi quá, Lê Thâm uống nhiều quá.”
Tôi bình thản đỡ lấy Lê Thâm từ tay anh, gật đầu cảm ơn.
Ánh mắt Tống Nhã Nhã nhìn tôi lại đầy khinh miệt – thậm chí là oán hận.
“Chị Ôn ơi, anh Lê Thâm say lắm rồi, chị phải chăm anh thật tốt đấy nhé.”
Con bé này đúng là còn trẻ, cảm xúc gì cũng lộ hết ra mặt, sợ người khác không nhìn thấy.
Lời nói của cô ta càng khiến những suy đoán trong tôi thêm phần chắc chắn.
Giang Vọng lại không để ý tới sự châm chọc trong giọng điệu của Nhã Nhã, chỉ gõ nhẹ vào trán cô ta một cái:
“Nhóc con, đến lượt em lên tiếng à?”
“Chị Ôn sắp cưới Lê Thâm rồi, vợ chăm chồng còn cần em nhắc?”
Tống Nhã Nhã dậm chân không chịu:
“Nói bao nhiêu lần rồi, em đâu còn là con nít!”
“Với lại… chưa chắc đám cưới này đã diễn ra được đâu…”
Câu sau cô ta nói nhỏ như muỗi, nhưng tôi vẫn nghe thấy rõ.
Giang Vọng chào tôi rồi lái xe đưa cô ta đi.
Tôi dìu Lê Thâm nằm xuống ghế sofa trong phòng khách.
Anh nắm chặt tay tôi, thì thầm:
“Vợ ơi, anh yêu em lắm…”
“Chỉ mong sớm được cưới em về nhà thôi…”
Tay anh vụng về vung lên, làm rơi quyển lịch trên bàn trà.
Trên đó có một ngày được khoanh đỏ – 18 tháng 9, ngày chúng tôi dự định đi đăng ký kết hôn.
Tôi hít sâu một hơi, rút tay lại, tựa người vào mép sofa.
Tiếng nói ở KTV lại vang lên trong đầu tôi:
“Ở bên Ôn Oanh nhiều năm như vậy, đến giờ anh cũng chẳng rõ mình là thương hại hay là yêu cô ấy.”
“Anh cứ nghĩ mình không để tâm, nhưng rồi vẫn không kìm được mà suy nghĩ…”
“Rõ ràng từng rất mong chờ kết hôn, nhưng giờ chỉ mong ngày đó đừng tới quá sớm…”
Nghe những lời đó, tôi gần như bỏ chạy khỏi nơi ấy.
Còn bây giờ, anh lại đối với tôi đầy yêu thương và dịu dàng.
Tôi bắt đầu không phân biệt nổi, rốt cuộc trong những năm tháng qua, Lê Thâm dành cho tôi bao nhiêu phần thật lòng?
Sáng hôm sau, Lê Thâm ngồi xoa thái dương trên ghế sofa, người vẫn mặc áo khoác hôm qua, có một vết bẩn lớn sậm màu, nồng nặc mùi rượu.
Thấy tôi bước ra từ phòng, anh không kịp để ý đến cơn đau đầu, vội chạy đến kéo tay tôi, khuôn mặt tràn đầy hối hận.
“Vợ à, anh xin lỗi, hôm qua uống hơi nhiều, có làm em thức giấc không?”
Mùi rượu xộc lên mũi, tôi không chịu nổi, đẩy tay anh ra.
“Không. Em ngủ sớm rồi.”
Lê Thâm khựng lại, lẳng lặng đi vào bếp rót ly nước.
Uống xong, anh chán nản nằm vật xuống ghế sofa, than thở:
“Đầu đau quá… Vợ ơi, nấu cho anh bát canh giải rượu được không?”
Trước đây, mỗi lần anh say, tôi đều cẩn thận lau người, thay quần áo sạch, giặt hết đồ dơ, lau sàn nhà.
Cuối cùng sẽ dùng trần bì, kỳ tử, sơn tra và mật ong nấu một bát canh giải rượu cho anh.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, anh luôn thấy khoẻ khoắn, không hề có triệu chứng say rượu.
Lê Thâm sẽ ôm tôi, cảm khái:
“Vợ à, gặp được em là phúc lớn nhất đời anh.”
Nhưng hôm qua, nhìn bộ dạng nhăn nhó vì khó chịu của anh…
Tôi không cảm thấy xót xa chút nào.
Ngược lại, chỉ thấy trái tim như có ai bắn xuyên qua, rỗng tuếch và lạnh lẽo.
Không nhận được sự quan tâm như mong đợi, Lê Thâm mới để ý tôi đang mang giày ở cửa.
Anh nhíu mày hỏi:
“Hôm nay là cuối tuần mà, em đi đâu vậy?”
“Công ty gọi đi làm gấp.”
“Công thức nấu canh giải rượu có trên mạng, anh tự tìm nhé. Không thì đặt đồ ăn sẵn cũng được.”
Lê Thâm còn định nói gì đó, tôi đã đóng sập cửa lại.
Tôi không đến công ty.
Mà đi tới quán cà phê đối diện khu chung cư.
Chưa đến nửa tiếng sau, tôi thấy Tống Nhã Nhã xuất hiện ở cổng khu nhà…