Trước khi hồi giá về Mạc Bắc, thiếp thất bên ngoài của Hách tướng quân lại một lần nữa đến gây náo loạn trước mặt ta. Nàng ta để mặt mộc, đôi mắt phượng long lanh như ngấn nước, đứng giữa đường chặn trước xe ngựa của ta. “Thiếp thân tự biết thân phận thấp kém, không xứng với tướng quân. Nhưng đứa trẻ trong bụng ngày một lớn, thiếp thực chẳng đành lòng để hài nhi vừa sinh ra đã phải mang danh con hoang.” “Chỉ cầu xin chính thê nương nương rộng lòng, cho phép thiếp được vào phủ.” Dứt lời, nàng liền quỳ xuống, dập đầu một cái thật mạnh. Người đi đường lập tức vây lại xem, chỉ trỏ bàn tán. Ai ai cũng biết, chính thê nhà họ Hách nổi tiếng ghen tuông. Thành thân với Hách tướng quân năm năm, chưa từng cho phép chàng nạp thiếp. Nay tiểu thiếp xinh đẹp này e rằng cũng uổng công mà thôi. Hai bên phố, tiếng xì xào nghị luận không ngớt. Chỉ có ta, ngồi trong xe ngựa, mặt không biểu cảm, giọng điệu bình thản. “Tô Uyển Nương, ba ngày sau, kiệu hoa nhà họ Hách sẽ đích thân đến đón người.” Phố xá ồn ào lập tức rơi vào im lặng. Chúng dân sững sờ. Tô Uyển Nương cũng sững sờ.
Bình luận