Tại lễ tang con trai. Tiểu thiếp của Lục Minh ôm một bé trai hôn mê xông vào linh đường, quỳ xuống cầu xin mẹ chồng cứu lấy con mình. Mẹ chồng giả vờ giận dữ: “Chốn này há là nơi ngươi có thể tùy tiện bước vào? Cút đi!” Tiểu thiếp không cam lòng, quỳ bò tới trước mặt ta: “Phu nhân, xin người thương xót.” Ta đỡ nàng dậy, ôn hòa sắp xếp mẹ con họ vào phủ. Tông thân trong tộc đều khen ta rộng lượng, mẹ chồng cũng lộ vẻ an lòng nơi đáy mắt. Chỉ là ta cúi người, nhẹ giọng nói bên tai con gái: “Linh Nhi, nhìn kỹ đi. Mẫu thân chỉ dạy con một lần, làm sao đối phó với tiểu thiếp.”
Bình luận