1
Ta sinh ra đã trúng độ/c, đại phu chẩn đoán sống chẳng quá mười tám tuổi.
“Cô nương cũng chớ vội nản, trời chẳng tuyệt đường người.”
“Nghe nói phủ Thừa Ân công có một chí bảo trấn phủ tên là Băng Phách châu, may ra có thể giải độ/c.”
Vị đại phu kia tuy nghèo nhưng lòng tốt, chỉ cho ta một con đường sống.
Chỉ là…
“Phủ Thừa Ân công? Đó là nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu! Lấy chí bảo trấn phủ của người ta để cứu mạng ta? Dựa vào đâu?”
Ta cảm thấy, thà đợi chế/t còn thực tế hơn.
“Dựa vào gương mặt này của cô nương chứ sao!”
Lão đại phu chăm chú ngắm ta, nói năng nghiêm túc.
“Tiểu thư, nô tỳ thấy có lý đó! Chỉ cần gả được vào phủ Thừa Ân công, chẳng phải Băng Phách châu là của ta rồi sao?” Hương Nhi ở bên cổ vũ.
Ta liếc nhìn gương mặt như yêu hồ trong gương.
Hừm, thật ra thì… thấy cũng có lý đấy.
“Ừm… Vậy điều tra thử xem phủ Quốc công có vị công tử nào thích hợp không?”
“Chuyện này nô tỳ biết rõ!” Hương Nhi giành nói:
“Tam công tử vừa mới đội mũ (*vừa trưởng thành), Nhị công tử cũng chưa cưới vợ!”
“Chỉ cần không phải là Tạ thế tử kia, ai cũng được!”
“Tạ thế tử làm sao?” Ta hơi tò mò.
“Nghe nói Tạ thế tử nổi danh là không gần nữ sắc!”
“Phu nhân Quốc công vì chuyện hôn sự của ngài ấy mà lo bạc cả đầu, những tiểu thư quyền quý trong kinh đều được giới thiệu qua, mà ngài ấy lại chẳng để mắt tới ai!”
“Không để mắt tới ai? Không phải là… đoạn tụ đấy chứ?”
Ta như thể vừa phát hiện ra một bí mật động trời.
“Người trẻ dễ dụ, bắt đầu từ Tam công tử vậy!”
Ta liền quyết định.
“Còn đúng một năm nữa là tròn mười tám tuổi, phải tranh thủ thôi!”
“Một tháng khiến y si mê ta điên đảo.”
“Ba tháng khiến y cưới ta vào cửa.”
“Nửa năm khiến y vì ta mà trộm lấy Băng Phách châu!”
Ta tính toán đâu ra đấy, lòng hớn hở.
Chỉ tiếc là — kế hoạch thiên y vô phết của ta, lại bị tên chó Tạ Sâm kia phá tan tành!
Vừa hay Tạ Vân đập ngực cam đoan sẽ cưới ta.
Tạ Sâm liền quay đầu định thân cho y với tiểu thư phủ Thái phó.
Quá đáng hơn nữa, đến ngày đại hôn của Tạ Vân, Tạ Sâm còn sai người gửi cho ta một bức thư như vậy!
Tổn thương thì ít, nhục nhã thì nhiều!
“Chỉ từng nghe cha mẹ đặt định, mai mối nói lời. Khi nào đến lượt huynh trưởng nhúng tay vào việc cưới gả của đệ đệ vậy?”
Nghĩ tới bộ dạng sụt sịt của Tạ Vân, ta giận đến nghiến răng.
“Tiểu thư không biết đấy thôi,” Hương Nhi thì thầm,
“Phủ Thừa Ân công từ trước đến giờ chỉ là cái vỏ rỗng.”
“Cho đến khi Tạ thế tử đỗ trạng nguyên, làm quan đến Đại lý tự khanh, phủ mới khấm khá trở lại.”
“Giờ cả phủ đều phải dựa vào ngài ấy để chống đỡ, chẳng phải ngài ấy nói gì là quyết sao?”
“Vậy… nhà họ Tạ chẳng phải còn hai vị biểu công tử sao? Hay là… thử xem?”
Thấy sắc mặt ta khó coi, Hương Nhi dè dặt đề nghị.
“Không.” Ta trầm ngâm,
“Đã không tránh khỏi Tạ Sâm, vậy chi bằng – lấy thẳng hắn luôn!”
Ta quay sang Hương Nhi, chỉ vào gương mặt mình:
“Ngươi nói xem, với nhan sắc này của ta, có thể khiến kẻ cong… bẻ thẳng không?”
“Có thể thì có thể… nhưng mà… thế tử chẳng phải bảo tiểu thư trong mười ngày phải rời kinh sao?”
Hương Nhi nhắc khẽ.
“Xì…” Vừa nghĩ tới đó, ta thấy lồng ngực đau nhói.
“Tiểu… tiểu thư, có phải lại phát độc rồi không?”
Hương Nhi hoảng hốt nhét ngay viên thuốc vào miệng ta.
“Đi Cô Tô ——” Ta dứt khoát hạ lệnh.
2
Ta và Hương Nhi trong đêm thu xếp hành lý, rời khỏi kinh thành.
Trước lúc đi, ta không quên chuẩn bị cho Tạ Sâm một “món quà lớn”.
Tờ ngân phiếu bị ta xé, đã được dán cẩn thận lại,
gửi tới tay bà chủ kỹ viện nam phong lớn nhất kinh thành –Thôi Thẩm.
“Tối nay Tạ thế tử mở tiệc ở Phồn Lâu.”
“Phiền Thôi thẩm cử tất cả tiểu quan trong lâu đến tiếp đãi, càng lẳng lơ càng tốt.”
Thôi thẩm nhìn ta đầy nghi ngờ:
“Ui chà, ngân phiếu này cô nương lấy ở đâu ra vậy?”
“Chuyện của Tạ thế tử, lão thân chẳng dám dính vào đâu.”
“Yên tâm, ngân phiếu thật, bạc thật,” ta cười hiền lành.
“Lúc đó chỉ cần nói là cô nương Giang thị tặng lễ trước khi rời kinh.”
Số bạc kia quả thật hấp dẫn, cuối cùng Thôi thẩm vẫn nhận lời.
Trên xe rời kinh, Hương Nhi cười đến đau cả bụng:
“Tiểu thư! Nghe nói tối qua yến tiệc của thế tử náo nhiệt lắm!”
“Mười mấy tiểu quan tranh nhau hầu hạ ngài ấy.”
“Lần này danh tiếng ‘đoạn tụ’ coi như là đóng đinh rồi!”
Cười xong, nàng lại lo lắng:
“Chúng ta đến Cô Tô, chẳng phải càng xa thế tử hơn sao? Vậy làm sao ‘bẻ thẳng’ người ta được?”
“Ngốc quá, ngươi có biết gần đây Cô Tô xảy ra đại án gì không?” Ta gợi ý.
“Ý tiểu thư là vụ cả nhà huyện lệnh Ngô Giang bị diệt môn?”
“Chuyện ấy ai mà chẳng nghe rồi, truyền khắp cả kinh thành.”
Hương Nhi hơi lộ vẻ sợ hãi,
“Nghe nói do sơn tặc làm… Tiểu thư, Cô Tô nghe có vẻ không yên ổn, ta thật sự phải đến đó sao?”
“Huyện lệnh Ngô Giang ấy, là đồng song của Tạ Sâm, giao tình sâu sắc.”
“Hảo bằng hữu gặp nạn, hắn đường đường là Đại lý tự khanh, sao có thể không thân chinh tới tra án?”
“Chỉ cần hắn tới Cô Tô…”
Ta nháy mắt với Hương Nhi,
“Chẳng phải là mặc cho ta bày binh bố trận sao?”
“A nha tiểu thư! Đừng có nháy mắt với nô tỳ!”
Hương Nhi vội vàng nhắm mắt,
“Hồn nô tỳ sắp bị người câu mất rồi!”
3
Nửa tháng sau, Cô Tô lại xảy ra một chuyện lớn.
Một cô nương đến nương nhờ thân thích không may trượt chân rơi xuống vách núi, được một tiểu đồng luyện thuốc đi ngang cứu mạng.
Cô nương ấy đầu va chấn thương, mất sạch trí nhớ.
Tiểu đồng dựa vào bức thư trong ngực nàng, cõng nàng thẳng tới nha môn Ngô Giang.
Vừa hay Tạ Sâm cũng vừa đến, còn chưa kịp lật hồ sơ vụ án—
“Đại nhân! Hai người này, nói là thê muội của Trần huyện lệnh!”
Lính nha môn dẫn ta và Hương Nhi vào đại sảnh.
“Đại nhân —— xin người làm chủ cho dân nữ ——”
Hương Nhi cải trang thành tiểu đồng, lập tức nhào lên,
quỳ rạp dưới chân Tạ Sâm, bám chặt lấy vạt áo mà gào khóc.
Ta thầm thở dài… Diễn hơi quá rồi!
Quả nhiên, ánh mắt Tạ Sâm sắc lạnh, nhìn chằm chằm Hương Nhi:
“Ngươi là muội muội của Lạc Nhất thê tử?”
“Không… không… không phải ta…”
Hương Nhi lắp bắp, luống cuống cả lên.
“Đại nhân, là thiếp.”
Ta giữ vững giọng điệu, dâng lên bức thư đã được ngụy tạo.
Hắn liếc mắt nhìn qua thư, tiện tay đặt lên án,
“Theo bản quan được biết, phu nhân của Lạc Nhất họ Ngô. Bức thư này… là nàng ta viết sao?”
“Thiếp… thiếp đầu bị va nặng, rất nhiều chuyện không nhớ rõ nữa,”
Ta cúi đầu,
“Chỉ mơ hồ nhớ… tỷ tỷ thiếp họ Bạch.”
Lại có nha dịch ghé tai Tạ Sâm nói nhỏ:
“Đại nhân, Trần huyện lệnh đích thực có một thị thiếp được sủng ái, họ Bạch.”
Ánh mắt Tạ Sâm hẹp lại, mang theo tia dò xét:
“Trên thư có viết… tỷ tỷ nàng để lại cho nàng một vật ‘lấy mạng người’?”
“Phải…” Ta thành thật gật đầu.
“Vật ấy đâu?”
“Thiếp… thiếp quên mất rồi.”
“Quên rồi?!”
Tạ Sâm như nghe được chuyện hoang đường nhất thiên hạ, bật cười lạnh:
“Thư nàng mang theo, nhớ rõ tỷ tỷ họ Bạch, thế mà lại quên mất vật quan trọng đó là gì?”
Mặt ta lập tức tái nhợt,
ôm đầu mềm nhũn ngã vào lòng Hương Nhi, hơi thở yếu ớt.
“Đại… đại nhân!”
Hương Nhi bật khóc:
“Đại phu nói rồi! Tiểu thư thương thế rất nặng, giữ được mạng đã là ông trời thương xót! Mất trí nhớ… là chuyện thường tình!”
Tạ Sâm hít sâu một hơi, cố đè nén cơn giận,
hất cằm ra hiệu cho một người trông như thị vệ bên cạnh:
“Tần Phong, đến xem thử.”
Không ngờ thị vệ kia lại hiểu y lý,
bước lên bắt mạch cho ta, một lát sau sắc mặt biến đổi:
“Chủ tử! Cô nương này… thân thể cực kỳ yếu nhược, lại còn mang thương tích!”
“Có thể sống sót đến giờ… đã là kỳ tích!”
Mắt ta liền ngân ngấn lệ, chỉ chực trào ra:
“Thiếp… thiếp sắp chế/t rồi sao?”
Tần Phong nhất thời nghẹn lời, lắp bắp trấn an:
“Không… không đến mức ấy đâu…”
“Đừng gạt thiếp nữa…” Nước mắt ta rơi xuống không hề báo trước:
“Đại phu nói thiếp chỉ còn sống được nửa năm…”
Càng khóc càng thê lương, bờ vai run rẩy nhẹ nhẹ.
“Đủ rồi!”
Tạ Sâm cuối cùng cũng không nhịn nổi, cắt ngang,
“Dẫn các nàng đến hậu viện an trí.”
“Lòng dạ đúng là sắt đá mà…”
Ta nằm trên lưng Hương Nhi, khẽ khóc nức nở, miệng thì thầm chửi mắng trong bụng.
Nhưng… cửa ải đầu tiên này, rốt cuộc cũng qua trót lọt.
4
“Tiểu thư, vị thế tử này nhìn chẳng dễ đối phó chút nào đâu.”
Hương Nhi lo lắng ra mặt,
“Ngài ấy thấy người khóc thảm như vậy, mà mí mắt cũng chẳng buồn động đậy.”
Ta nghiến răng:
“Nếu đã khó đối phó đến thế, thì chi bằng ta liều luôn, chủ động ra tay!”
Chưa đầy mấy ngày, một chuyện phong lưu liên quan đến Tạ Sâm đã lan khắp thành Cô Tô.
Người người đều nói, Tạ thế tử cứu được thê muội của Trần huyện lệnh,
nay nuôi nàng trong hậu viện, sủng nàng lên tận trời.
“Tiểu thư, ngoài kia đồn đãi rầm rộ lắm rồi,”
Hương Nhi lại gần, giọng có phần chột dạ:
“Nói thế tử giữa mùa đông lạnh giá, tự mình vào rừng sâu săn cáo chỉ để làm áo lông cho người…”
“Đồn đến mức đó, nhỡ đâu chọc giận thế tử, bị đuổi khỏi phủ thì sao bây giờ?”
“Sợ gì chứ?” Ta hừ lạnh:
“Dù gì ta cũng chỉ còn chưa đầy nửa năm sống, còn sợ hắn chắc?”
“Hơn nữa, hắn vẫn còn đang trông chờ ta ‘nhớ ra’ để lấy lại vật kia cơ mà.”
Nghĩ tới đây, ta đắc ý cong cong khóe môi:
“Cái nồi đen này, hắn không muốn gánh cũng phải gánh! Tiếp tục lan tin đi! Chút đó còn chưa đủ đâu!”
“Cứ nói là… nói là mùa đông ta thèm ăn cá, hắn liền nhảy xuống hố băng bắt cho bằng được!”
Nhờ công sức của đám bà mối thích chuyện thị phi,
chẳng mấy chốc,
ta và Tạ Sâm đã trở thành chủ đề náo nhiệt nhất trong thành Cô Tô.
Tiếng tăm lan rộng đến mức suýt nữa còn lấn át cả vụ án diệt môn của Trần huyện lệnh.
Rốt cuộc, Tạ Sâm cũng không ngồi yên được nữa, sai người gọi ta đến.
“Cô nương họ Bạch, gần đây những lời đồn trong thành, hẳn nàng đã nghe qua?”
Sắc mặt hắn nhàn nhạt, không rõ hỉ nộ.
“Thiếp dưỡng bệnh nơi hậu viện, chẳng hay biết gì chuyện bên ngoài,”
Ta tỏ ra vô tội:
“Sao vậy? Có… có liên quan tới thiếp sao?”
“Ngoài kia đồn đại quá đỗi kỳ quái,”
Tạ Sâm dường như cảm thấy buồn cười, còn khẽ cười ra tiếng:
“Nói rằng ta bị nàng mê hoặc đến hồn phi phách tán, chỉ hận không thể hái trăng tặng nàng.”
“Trời cao chứng giám!”
Mắt ta đỏ hoe, vặn khăn tay nói đầy lo sợ:
“Đại nhân, thiếp biết thân phận thấp hèn, chẳng dám vọng tưởng điều chi!”
“Lời đồn ấy thật khiến người khiếp đảm!”
“Chi bằng… đại nhân thương xót, để thiếp và Hương Nhi rời khỏi nơi này?”
“Bọn thiếp đi rồi, lời đồn… ắt cũng lặng xuống.”
“Thả nàng đi?”
Giọng Tạ Sâm bỗng trầm xuống:
“Thứ kia đang nằm trong tay nàng, nàng không sợ giữa đường bị người giế/t người diệt khẩu sao?”
Hắn chưa nói hết, chân ta đã mềm nhũn, suýt nữa đứng không vững:
“Vậy… vậy phải làm sao mới được?”
“Hay là… hay để thiếp ra ngoài, đích thân đính chính thay đại nhân?”
“Miệng đời khó dẹp,” Tạ Sâm nhíu chặt mày:
“Một vài lời của nàng, liệu có chặn nổi dư luận?”
Lúc này, Tần Phong bỗng mở miệng:
“Chủ tử, thuộc hạ thấy… chưa chắc đây đã là chuyện xấu.”
Tạ Sâm liếc hắn lạnh lùng.
Tần Phong hạ thấp giọng:
“Vị trước kia… khiến thanh danh của người tổn hại không nhỏ.”
“Thái tử điện hạ chẳng phải đã lệnh người phải nghĩ cách khôi phục sao?”
“Giờ lời đồn đã dậy lên, nói ngài vì mỹ nhân mà mê mẩn thần hồn.”
“Chi bằng… thuận nước đẩy thuyền, nhận lấy tiếng này?”
“Còn hơn để người ngoài cứ ngờ vực ngài đoạn tụ.”
Tạ Sâm thoáng do dự.
Tần Phong lại ghé tai khuyên nhủ:
“Chủ tử, cô nương kia… cũng thật đáng thương.”
“Thân thể thế kia, e là sống chẳng qua được nửa năm.”
“Ngài nhiều nhất… cũng chỉ cần diễn trò với nàng nửa năm thôi.”
Chân mày Tạ Sâm giãn rồi lại siết, cuối cùng hạ quyết tâm.
Hắn bỗng bước lên hai bước, hơi cúi người xuống,
ánh mắt cẩn thận quét qua mặt ta, hồi lâu mới buông một câu:
“Ừm… diện mạo cũng xem như đoan chính.”
Trong lòng ta đã mắng thầm chủ tớ hai người này không dưới tám trăm lần,
mặt ngoài lại đỏ bừng thẹn thùng, khẽ nở nụ cười ngoan ngoãn.
“Tên nàng là gì?”
Hắn thu lại ánh nhìn, hỏi một cách thản nhiên:
“Còn nhớ không?”
Ta khẽ lắc đầu, ánh mắt mơ hồ, ẩn chút buồn thương.
“Vậy thì gọi là ‘Khinh Khinh’ đi, Bạch Khinh Khinh.”
Giọng điệu hờ hững như đang đặt tên cho mèo chó,
tiếp đó liền chìa tay về phía ta, lòng bàn tay hướng lên,
hàm chứa sự áp chế không thể kháng cự:
“Từ hôm nay, nàng là người trong lòng bản quan rồi.”
“Phải làm thế nào, tự mình biết rõ chứ?”
Ta như con nai con e sợ, gật đầu ngượng ngùng,
chậm rãi vươn tay nhỏ lạnh giá ra,
có phần cẩn trọng thử chạm tới…
Ta nhẹ nhàng đặt tay mình vào lòng bàn tay rộng lớn của hắn.
Biết không? Ta biết quá rõ là đằng khác… Trong lòng ta lạnh lùng cười khẩy.