4.
Một nam tử trẻ tuổi, tuấn mỹ vô song bước ra từ trong bóng tối.
Môi mím thành đường thẳng, hàng mi khẽ nhấc, đôi đồng tử vàng rực rỡ liếc nhìn ta, ánh mắt lạnh lẽo, dửng dưng.
Mái tóc bạc ướt sũng vẫn nhỏ từng giọt xuống, nước đọng lại thành dòng, lăn theo làn da trắng nõn, rắn chắc nơi ngực,
chảy xuống từng đường cơ bụng rõ ràng, rồi tiếp tục uốn lượn trôi đi nơi không nên trôi nữa…
Cho dù tâm tính ta có kiên định cỡ nào, gương mặt cũng nhịn không nổi đỏ bừng tới tận mang tai, ngữ khí có phần bất đắc dĩ:
“Các hạ… có thể… trước tiên mặc cho ta cái quần được không?”
Khụ!
Một con bạch hổ lông bạc từ đầu đến chân, hóa hình xong… cũng thật là… trắng xóa từ đầu đến chân…
“Ta tên Bạch Lâm.”
Nam nhân chẳng hề để tâm đến lời ta, tự giới thiệu, sau đó bước đến gần, từ trên cao cúi đầu nhìn xuống ta, thanh âm trầm thấp như gió rét đầu đông:
“Nguyện cùng ta song tu chăng?”
Giờ phút này ta còn ngồi xếp bằng tu hành quả thực có phần buồn cười, đành gắng gượng đứng dậy, cố tránh nhìn xuống… phía dưới của hắn, mà đối mặt đáp lời:
“Ta được gì?”
Ta đưa tay ôm lấy lồng ngực đau nhức, giọng nói nhẹ hẫng mà bình thản.
Khóe môi Bạch Lâm cong lên, một nụ cười mang đầy ý trào phúng, hắn duỗi hai ngón tay, dễ dàng nhấc cổ tay phải run rẩy không chút sức lực của ta lên.
“Thân là kiếm tu, tay lại phế rồi — chẳng lẽ không muốn báo thù sao?”
Hắn nói rất nhạt, nhưng câu chữ câu nào cũng chọc thẳng vào nỗi đau sâu nhất của ta.
Ta nghiêng đầu né tránh ánh nhìn của hắn, cắn chặt môi, sắc mặt thản nhiên, không muốn dừng mắt quá lâu nơi cánh tay phải run lẩy bẩy của mình.
“…Chữa khỏi tay ta. Trợ ta kết đan.”
Giọng ta khẽ khàng, nhưng cũng là một lời thỏa hiệp rõ ràng.
“Đương nhiên có thể. Kết đan?”
“Kết anh cũng thành.”
Bạch Lâm cúi đầu, ghé sát tai ta, âm thanh như băng ngầm lướt qua:
“Nhưng trước hết, ta cần biết — ngươi có còn giữ nguyên âm hay không.
Nếu đã mất…”
Hắn ngừng lại một chút, đáy mắt hiện lên ánh sáng lạnh buốt:
“Vậy thì, ta sẽ để ngươi chết một cách… đau đớn gấp ngàn lần.”
Sắc mặt ta tái nhợt, ngẩng đầu đối diện với khuôn mặt lạnh băng kia,
Không nói gì.
Ta không đáp…
Mà là dùng hành động để trả lời.
Ta khẽ nhón chân, vươn tay vòng qua cổ hắn, nhẹ nhàng đặt lên môi hắn một nụ hôn.
Đôi đồng tử màu vàng kim của Bạch Lâm khẽ co lại, hiển nhiên không ngờ rằng ta sẽ chủ động như thế.
Ta nhìn thấy hắn hơi nheo mắt, dường như… còn có chút hưởng thụ.
Ta nhắm mắt lại, khẽ run rẩy, chủ động để nụ hôn ấy sâu hơn một phần…
Ngón tay hắn, thon dài và lạnh lẽo, từ phía sau khẽ lướt dọc theo xương sống của ta, lạnh đến tê người.
Ta không kìm được mà rùng mình — không biết là vì lạnh, hay vì sợ.
…
Ta sợ đau. Sợ tổn thương.
Nhưng mỗi lần nghĩ đến cánh tay phải đã phế của mình… lòng ta còn đau hơn.
Kiếm của ta còn ở lại Thanh Phong Tông.
Bội kiếm Trúc Hàn vẫn đang đợi ta đến đón về, dẫn nó rời khỏi nơi ấy — đến một môn phái xứng đáng hơn, tốt hơn.
Ta không rõ, là ta nhớ thanh kiếm kia…
Hay nhớ linh bảo và pháp khí mà ta cất giữ trong động phủ của mình.
Chỉ biết rằng trong lòng ê ẩm đến mức không thở nổi.
Ta rất yêu cái động phủ nhỏ ấy.
Đồ đạc trong đó nhiều mà ấm cúng, từng món từng món đều do một tay ta bài trí.
Từng cây hoa, từng tấm vải rèm, từng bình ngọc lò lửa… đều là mồ hôi nước mắt của ta.
Có lẽ… cái cảm giác đau đớn này không phải vì sợ mất mạng, mà là vì biết mình có lẽ sẽ chẳng bao giờ trở về được ngôi nhà nhỏ mà ta đã yêu thương suốt bao năm.
Ta mím môi, cố gắng an ủi chính mình.
Nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, nước mắt từng giọt rơi xuống.
“Đau…”
Ta giơ tay đẩy nhẹ Bạch Lâm, nghẹn ngào nức nở nói:
“Đau quá…”
Hắn thấy ta khóc, thân hình liền cứng lại, đôi mắt vàng vốn sắc bén bỗng hiện lên vài tia hoảng loạn khó nhận ra.
Giọng nói trầm khàn, cứng ngắc như thể chưa từng dỗ ai bao giờ:
“Ta là bạch hổ… ngươi lẽ ra phải sớm biết mới phải.”
Ta càng khóc dữ dội hơn, vừa thút thít vừa sụt sùi, nước mắt không ngừng rơi.
Bạch Lâm cứng người thêm lần nữa, cuối cùng thấp giọng, khẽ khàng nói — câu từ đầy lúng túng:
“Ta… sẽ nhẹ một chút.”
5.
Tận đến tận rạng sáng, Bạch Lâm mới chịu buông tha ta.
Hắn tự mình hóa lại nguyên hình, nằm sang một bên, đối nguyệt vận công, luyện hóa tinh nguyên.
Ta mệt mỏi đến mức co mình lại thành một đống, trong cơ thể như có một luồng yêu lực lạ lẫm đang chậm rãi trôi qua.
Kinh mạch trong người cũng đã được hắn chữa trị kha khá…
Ta thực sự quá mệt, nghĩ thầm — thôi để mai hẵng luyện hóa vậy…
“— Này.”
Ta lạnh nhạt lên tiếng gọi, ánh mắt lười biếng nhìn về phía con đại bạch hổ đang nằm cách đó không xa:
“Lấy hộ ta y phục đi. Lạnh… ta thấy mình sắp phát sốt rồi. Không thì… ngươi đến sưởi ấm cho ta cũng được.”
Bạch Lâm nheo lại đôi đồng tử vàng kim, trong bóng tối của sơn động, ánh mắt ấy lại càng sắc bén đến dọa người.
Hắn khẽ gầm một tiếng trầm thấp, nghe như đang bất mãn vì ta quá vô lễ.
Nhưng ta lúc này đã quá khó chịu để mà quan tâm tâm trạng hắn cao hay thấp.
Ta cắn môi, cố nhấc cái chân mềm nhũn của mình lên, đá nhẹ một cái vào mông hắn đang xù lông.
“Vô lễ! Chớ có sai khiến bản hoàng!”
Quả nhiên, Bạch Lâm lập tức nổi giận, giọng lạnh đến mức có thể đóng băng cả sơn động.
Ta có một tật — chỉ cần thân thể khó chịu, thì tính khí cũng dễ bộc phát.
Thấy hắn không chịu giúp, lửa trong lòng ta cũng bốc lên theo.
Dù sao… cũng đã ngủ rồi.
Hiện tại ta hình như cũng chẳng còn sợ hắn như lúc ban đầu nữa.
Ta nhìn hắn — bộ lông trắng muốt mượt mà, thân hình to lớn lại tỏa nhiệt… đột nhiên ta nảy ra một ý.
Cắn nhẹ môi, ta gắng gượng nâng người dậy, lê bước tới bên hắn rồi đột ngột ngã người lên thân hổ to lớn, tay thô bạo kéo đuôi hắn lại, quấn vào người làm chăn đắp.
Bạch Lâm lập tức xù lông, toàn thân chấn động.
Đôi mắt vàng kim co rút, lập tức hất ta xuống khỏi người, đứng bật dậy, đối diện với ta mà gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ.
Hắn có lẽ… lần đầu tiên trong đời gặp một kẻ không biết sợ chết như ta.
Trông hắn cực kỳ tức giận.
Nhưng mà… song tu xong rồi lại giết ta ngay,
Bạch Lâm nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy có chút… không ổn.
Vì vậy sau khi gầm lên một tiếng dọa người xong, hắn bỗng rơi vào trạng thái… không biết phải làm gì.
“Phàm tu, e là ngươi vẫn chưa rõ… ta là ai, vậy mà lại dám—”
Giọng nói lạnh lẽo của Bạch Lâm còn chưa nói hết, liền bị hành động của ta cắt ngang.
Ta mặt không đổi sắc, giơ tay lên khẽ gãi cằm hắn.
Đây là “thói xấu” mà ta phát hiện được trong lúc song tu vừa rồi — hắn rất thích người khác gãi cằm.
Mỗi lần chạm vào, động tác hắn sẽ chậm lại mấy phần… khụ.
Vậy khi hóa thành nguyên hình thì sao?
Quả nhiên — con đại bạch hổ cứng đờ cả người, sau đó vòng quanh ta đi hai bước, bộ dáng vừa tức vừa ngượng.
Cuối cùng không tình nguyện mà nằm xuống, vòng cả thân thể to lớn lại ôm lấy ta, còn ngẩng cằm lên, ra hiệu cho ta… gãi tiếp.
Ta cũng rất thích lông hắn — trong bóng tối, những vằn kim ẩn hiện như dải ngân hà, sờ vào vừa mượt vừa ấm.
Ta sờ rất thoải mái.
Còn Bạch Lâm, được ta xoa xoa gãi gãi, cũng phát ra mấy tiếng “grừ grừ” khe khẽ, biểu hiện rõ ràng là hắn cũng đang rất… khoái chí.
“— Này, hay là tiện thể ngươi giặt luôn quần áo giúp ta đi?”
Ta đang “lùa mèo” rất vui vẻ thì đột nhiên mở miệng.
Nghĩ đến đống y phục toàn là máu khô vì ta nôn ra trước đó… đúng thật là không thể mặc nữa.
Tiếng gừ gừ lập tức ngưng bặt.
Bạch Lâm quay phắt đầu lại, đôi mắt hổ lạnh băng, gằn từng tiếng:
“Phàm tu! Ngươi dường như… vẫn chưa phân rõ thân phận của mình.”
A… xem ra không vui rồi.
Ta thở dài một hơi, thu tay lại, khẽ nói:
“Thôi vậy. Dù sao giữa ta với ngươi… chẳng qua chỉ là mỗi người lấy một thứ mình cần,
ngươi cũng chẳng quan tâm ta có áo mặc hay không.”
Bạch Lâm lặng lẽ nhìn ta thật lâu.
Sau cùng, hừ lạnh một tiếng, vùi đầu xuống móng vuốt, không thèm quay sang nhìn ta nữa, giọng trầm trầm như gió đông:
“Ngươi có tự biết mình là ai, vậy là tốt.
Bản hoàng… rất vui.”
Bạch Lâm nói xong, trầm mặc chốc lát.
Sau đó khẽ dịch động thân hình khổng lồ, vòng cả thân hổ lại ôm lấy ta, giúp ta sưởi ấm.
Chiếc đuôi trắng lắc qua lắc lại sau lưng ta, như thể đang biểu lộ sự hài lòng trước thái độ biết điều, không làm phiền của ta lúc này.
Ta không nói lời nào, chỉ lặng lẽ đặt tay lên lớp lông bụng mềm mại của hắn, cảm nhận thứ ấm áp lông xù truyền qua đầu ngón tay, dễ chịu đến mức muốn thở dài.
Quả nhiên… yêu cầu đầu tiên không được, vậy cứ đưa ra yêu cầu thứ hai quá đáng hơn, thì yêu cầu đầu tiên sẽ trở nên dễ chấp nhận.
So với một nam nhân đẹp đến mức khiến người cảnh giác,
ta thà được một con mèo trắng khổng lồ ôm vào lòng sưởi ấm còn hơn.
Bạch Lâm… hình như cũng không phải người xấu.
Nhưng nếu không phải tà ác, tại sao lại bị phong ấn nơi đáy Hỗn Độn Nhai suốt ngàn năm?
Hơn nữa, hắn cũng… dễ dỗ một cách đáng ngờ.
Trong lúc còn đang mông lung suy nghĩ vẩn vơ, mí mắt ta dần nặng trĩu, ý thức mơ hồ chìm vào giấc ngủ sâu.
Mơ mơ màng màng, dường như nghe thấy giọng trầm khàn của Bạch Lâm khẽ lẩm bẩm bên tai:
“Hình người còn không chịu được… nếu là nguyên hình thì…”
Câu nói kia ta nghe chẳng rõ, nhưng lồng ngực lại dường như khẽ run lên một cái.