Con trai tôi vô tình làm bung một ngôi sao may mắn trên giá sách của chồng. Tôi cầm lấy ngôi sao đó, định gấp lại giúp con, thì phát hiện dòng chữ mềm mại viết ở mặt sau: “Nụ hôn đêm hạ năm mười tám tuổi, chỉ có ánh trăng và côn trùng chứng kiến, mãi mãi không thể lộ ra ánh sáng. Ngày 23 tháng 7 năm 2011.” Năm 2011 – là năm thứ hai tôi và chồng ở bên nhau. Tay tôi run lên, ngồi thụp xuống đất, mở thêm một ngôi sao may mắn khác. “Món quà nhập học tuyệt vời nhất năm mười chín tuổi, là có người trốn học đến bên tôi. Ngày 9 tháng 10 năm 2012.” Kỳ nghỉ Quốc khánh năm 2012, chồng tôi nói trong nhà có chuyện gấp, nên hoãn về trường 5 ngày. … “Niềm vui thầm kín nhất năm hai mươi bảy tuổi, là có người bỏ lại cô ấy đang trong phòng sinh, để đến bên tôi. Ngày 15 tháng 10 năm 2020.” Hôm đó là sinh nhật con trai tôi. Tôi sinh mổ sau khi không thể sinh thường, chịu đau đớn hai lần mới sinh được con ra. Sau sinh bị băng huyết, phải chuyển thẳng vào phòng hồi sức tích cực. Hóa ra, cái người khi đó bảo rằng bận công việc không thể rời đi – lại đang ở bên “chủ nhân” của những ngôi sao may mắn này.
Bình luận