Giai Nhân Hữu Mệnh

Chương 3



7

“Việc đón bọn trẻ về, chúng ta đã bàn với Quốc công gia và Thế tử gia rồi, họ đều bảo do Thế tử phi định đoạt.”

Nên cuối cùng ta vẫn là kẻ đội nồi chịu trận?

Họ tưởng ta vì danh tiếng mà không dám đồng ý?

Bọn trẻ nếu tiếp tục ở phủ Quốc công, chỉ e đều bị hủy cả đời.

Chúng chẳng liên quan gì đến ta, nhưng lại là cốt nhục của người khác, là bảo bối được sinh ra bằng cả sinh mệnh.

Ta bảo người đi tìm Chu Thiên Lãng, hỏi hắn nghĩ sao?

“À, ta…”

Chu Thiên Lãng ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp: “Phu nhân, nàng thấy sao?”

Nhìn bộ dạng hắn, chỉ e đến tuổi của đám trẻ hắn còn chẳng nhớ nổi.

“Chu Thiên Lãng, chúng là cốt nhục của ngươi, là con của ngươi, không phải kẻ thù, cũng không phải chó mèo, cho ăn là xong.”

“Ngươi nuôi không nổi chúng, vậy thì để chúng đến nơi có thể nuôi dạy tử tế.”

“Ngươi đã thành phế vật, thì đừng để con cái mình bước lại vết xe đổ, trở thành phường đê tiện bị người đời khinh rẻ, hô đánh hô giết.”

Chu Thiên Lãng há miệng như muốn phản bác.

Cuối cùng lại dần dần ngồi bệt xuống đất, quay đầu nhìn ta, hỏi: “Tạ Chiêu Du, có phải nàng khinh thường ta?”

Ta hỏi lại: “Ngươi có gì đáng để ta coi trọng?”

“Văn chẳng thành, võ chẳng xong, cơn mưa đời mình từng dầm, lại nguyên si bắt con mình đội tiếp.”

“Ngay cả súc sinh còn biết che chở con non.”

“Ngươi như thế này, còn chẳng bằng súc sinh.”

Chu Thiên Lãng há miệng mấy lần, rồi cúi đầu xuống, vẻ mặt đầy hổ thẹn, thở dài một tiếng nặng nề, cuối cùng mới nói: “Ta biết nên làm gì rồi.”

Vài ngày sau, chính Chu Thiên Lãng tự mình đưa mấy đứa trẻ đến nhà mẹ đẻ của ba người vợ trước, nghe nói mỗi đứa còn được tặng kèm một trang trại nhỏ.

Có sản vật sinh lời, mấy đứa bé cũng không đến nỗi túng thiếu.

Quốc công gia sợ bị người ta dị nghị, còn dặn Quốc công phu nhân mỗi tháng phải gửi tiền tiêu vặt, y phục theo mùa đều không được thiếu.

Trước kia giả điếc giả mù, nay bỗng chốc đều “khỏi” cả.

Bên ngoài lời ra tiếng vào đủ kiểu.

Phụ thân, mẫu thân ta lại vô cùng đồng tình với việc bọn nhỏ đến nhà ngoại, cho rằng như vậy vừa được chăm sóc tốt, lại được dạy dỗ tử tế, có lợi hơn hẳn cho tương lai.

Họ còn khuyên ta đừng để bụng những lời đàm tiếu vô nghĩa kia.

Ta thì thật chẳng còn tâm trí mà bận lòng chuyện đó.

Bởi vì Khâu Chi Nguyên vừa đỗ thủ khoa hội thí, sang xuân sang năm nếu không có gì bất trắc, hắn chắc chắn là trạng nguyên lang.

Trong lòng ta không khỏi buồn bã.

Liền mấy hôm liền chẳng muốn ăn uống gì.

Ta liền bảo người thu dọn đồ đạc, đi nghỉ mấy hôm ở trang trại nơi thôn dã.

Khi Chu Thiên Lãng theo sau Thái tử bước vào tiểu viện nơi ta đang ở, ta chẳng lấy gì làm kinh ngạc.

Thái tử muốn ta khuyên phụ thân nghiêng về phe hắn.

“Đợi điện hạ đại nghiệp thành, cho phép ta và Thế tử gia hòa ly, nhà họ Tạ ta nguyện hết lòng phò trợ.”

Chu Thiên Lãng quýnh lên, vội vàng hô: “Điện hạ! Xin người tam tư! Tam tư!”

Thái tử vỗ vai hắn, dịu giọng khuyên nhủ: “Các ngươi vốn dĩ chẳng chung đường, chi bằng thả nhau một con đường sống.”

“Nhưng mà ta…”

Chu Thiên Lãng nhìn ta, thấy thần sắc ta lạnh nhạt, ánh mắt nhìn hắn cũng nhạt nhòa không sóng.

Không chán ghét, cũng chẳng yêu thích.

Tựa như đang nhìn một người xa lạ chẳng chút can hệ.

“Thì ra… chúng ta vốn không cùng đường.”

“Đợi đại nghiệp của điện hạ thành, ta sẽ viết giấy hòa ly.”

Ngày Khâu Chi Nguyên đỗ trạng nguyên, cưỡi ngựa vinh quy du phố, ta đứng trên lầu hai nhìn xuống, thấy hắn hiên ngang đầy khí phách.

Hắn cũng ngẩng đầu nhìn lên, vừa vặn trông thấy ta.

Ta nhoẻn miệng cười với hắn, mắt hắn liền đỏ hoe, nước mắt nhanh chóng dâng tràn.

Kinh thành rất lớn, muốn gặp mặt cũng chẳng dễ dàng.

Nhưng kinh thành cũng rất nhỏ, nhỏ đến mức ta biết mỗi ngày hắn đều đi ngang qua phủ Quốc công.

Mẫu thân hắn vài lần tìm mối danh gia vọng tộc cho hắn, nhưng hắn đều từ chối.

Thậm chí còn buông lời tuyệt tình: nếu còn ép nữa, hắn sẽ cạo đầu đi tu.

Giờ đây hắn đỗ trạng nguyên, càng thêm nổi danh khắp kinh kỳ.

Còn ta vẫn đang sa lầy trong vũng bùn.

Hắn có thể phản kháng một thời, nhưng chưa chắc phản kháng được cả đời.

Giữa chúng ta, e là thật sự phải bỏ lỡ rồi.

Lúc Chu Thiên Lãng ngà ngà say bước vào, ta đang ngồi bên cửa sổ, nhấp chén rượu nhạt.

Lướt nhìn hắn một cái, rồi lại dời mắt đi.

“Tạ Chiêu Du, nàng nhìn ta bằng ánh mắt gì thế? Ta lúc nào cũng nhớ tới nàng, cái gì tốt nhất cũng nghĩ đến nàng trước.”

“Nàng vô tình! Nói là sẽ cùng nhau toàn lực, kết quả nàng chưa dùng tới một nửa sức.”

“Chẳng phải là muốn hòa ly sao? Gia đây thành toàn cho nàng!”

Hắn rút từ ngực ra một tờ giấy tuyên, vỗ mạnh xuống bàn.

“Giấy hòa ly?”

8

Ta có phần mừng rỡ, cẩn thận cầm lên xem.

Quả đúng là giấy hòa ly.

“Thứ nàng muốn ta đã cho, vậy thứ ta muốn, nàng chắc không còn giấu nữa chứ?”

Ta cười nhạt.

Ngu xuẩn.

Thái tử còn chưa gấp, mà cái tên chó săn này đã vội thay chủ.

“Làm gì cũng cần thời cơ. Nóng vội sẽ hỏng chuyện, ngươi hiểu không?”

Xét tình hắn đã đưa giấy hòa ly, ta cũng không chấp nhặt.

Ngược lại còn tốt bụng nhắc hắn, tranh thủ lúc còn moi được tiền, thì lo mà làm đi, đừng để đến lúc mọi chuyện bại lộ rồi hối chẳng kịp.

Chu Thiên Lãng gật đầu như giã tỏi.

Sau đó lại vội vã rời đi.

Nghe đâu hắn lại tìm thêm mấy hiệu cầm đồ lớn vay bạc, còn lén trộm không ít đồ quý trong phủ Quốc công mang bán.

Vì sao thuận lợi đến vậy?

Ai bảo hắn có một chủ nhân giỏi, tay chân dưới trướng toàn hạng cáo già, đào hầm trộm của cũng chỉ là chuyện thường.

“Thế tử phi, Quốc công gia cho mời người tới đại sảnh.”

Từ xa đã nghe thấy tiếng roi quất “bốp bốp” vào người cùng tiếng gào thét thảm thiết của Chu Thiên Lãng.

“Phụ thân, tha cho con đi! Con không dám nữa!”

Quốc công gia không nói lời nào, chỉ một mực vung roi liên tục.

Có đứa con như vậy, ông ta tức đến muốn tắt thở.

Không chỉ Quốc công gia, ngay cả Quốc công phu nhân, người giỏi giả cười nhất trong phủ, lúc này mặt mày tái nhợt, toàn thân run rẩy.

Những người khác phẫn nộ bất bình, như muốn xé xác Chu Thiên Lãng tại chỗ.

“Thế tử phi đến rồi.”

Ta chưa kịp mở miệng, đã có kẻ bắt đầu trút giận, chỉ trích ta không quản nổi Chu Thiên Lãng, để hắn vay gần trăm vạn lượng bạc từ các hiệu cầm đồ.

“Bao nhiêu cơ?”

Trăm vạn lượng – nhiều đến không tưởng.

Thật bản lĩnh!

Có thể vay được chừng ấy bạc!

Giờ thì hay rồi, có đem cả phủ Quốc công ra bán cũng chẳng đủ bù lỗ.

Tới khi Quốc công gia vội gom góp khắp nơi định trả nợ cho con trai, mới phát hiện trong phủ đã bị đào trống rỗng.

Hoàng hậu nương nương và ngũ hoàng tử sợ rằng cũng sẽ bị liên lụy.

Ta giả vờ kinh hoảng, rồi đúng lúc ngất lịm vào lòng Thanh Bình.

Tiếng kêu thảm của Chu Thiên Lãng vẫn không ngừng, tiếng mắng chửi của các thúc bá cô dì vang lên không dứt.

Một lúc sau ta “từ từ” tỉnh lại, yếu ớt cầu xin: “Phụ thân, xin hạ thủ lưu tình, đánh nữa e là Thế tử gia mất mạng…”

Quốc công gia tức đến mặt đỏ tía tai.

Nhưng quả thực cũng thu tay, ngồi phịch xuống ghế, thở hồng hộc.

Hồi lâu sau mới nói với Quốc công phu nhân: “Vào khố phòng thu dọn chút đồ, đem bán đổi lấy bạc.”

“Phụ thân! Cớ gì hắn mượn bạc, lại để phủ Quốc công gánh nợ thay?”

Phu nhân Chu Thiên Kiêu hét ầm lên.

Bởi trong mắt nàng, tài vật phủ Quốc công đều là của mình.

“Chỉ vì mấy hiệu cầm đồ đó, đều là sản nghiệp dưới tay Nhị hoàng tử!”

Quốc công gia gầm lên, bực tức lại quất thêm vài roi.

Chu Thiên Lãng kêu oai oái, nhưng chí ít cũng còn chút khí khái, chẳng khai ra ta.

Dù hắn có nói là ta sai khiến, chắc cũng chẳng ai tin.

Mãi đến khi quản gia hớt hải, lăn lộn bò vào đại sảnh:

“Quốc công gia! Không ổn rồi! Không ổn rồi! Khố phòng bị vét sạch rồi!”

“Trong đó… chẳng còn thứ gì cả!”

Quốc công gia lập tức bật dậy.

Hai mắt đỏ bừng, ngón tay run rẩy chỉ vào Chu Thiên Lãng:

“Ngươi… ngươi… ngươi…”

Mắt trợn trắng, thân thể nặng nề ngã ngửa về sau.

“Quốc công gia!”

“Phụ thân!”

Chu Thiên Lãng cũng run, nhưng ta thấy hắn là run… vì kích động.

Quốc công gia còn chưa tỉnh lại, đám chủ nợ đã lần lượt kéo tới, ai nấy đều khí thế bức người, không trả tiền thì tuyệt không rời đi.

Còn đứng ngay trước cổng, lớn tiếng rêu rao chuyện Chu Thiên Lãng nợ nần.

Còn ta, thì chỉ an nhàn ngồi trong viện ăn ngon uống ngọt, tất cả những kẻ muốn tới làm khó, bắt ta trả nợ thay Chu Thiên Lãng đều bị ngăn ngoài cổng, đến một bước cũng không cho vào.

Nghe nói Quốc công gia vẫn chưa tỉnh lại.

Quốc công phu nhân thì lời nói đứt đoạn, không thành câu.

Chu Thiên Kiêu bận rộn đến độ trời đất đảo lộn.

Nhị phòng, tam phòng, tứ phòng muốn dọn khỏi phủ, lại bị Chu Thiên Kiêu dẫn người chặn lại, không cho họ mang theo bất cứ thứ gì ra khỏi cửa phủ Quốc công.

Muốn lấp cái hố to này, chỉ còn trông cậy vào tài vật trong tay vài phòng còn lại.

Họ chịu sao?

Tài sản của mình mà không được mang đi, Chu Thiên Kiêu chẳng cần danh dự nữa, trực tiếp ra lệnh: cướp!

Vài phòng mắng Chu Thiên Kiêu đạo đức giả, mắng Quốc công phu nhân lòng dạ rắn rết.

Thế là… đánh nhau.

Máu thịt văng tung tóe, hỗn loạn vô cùng.

Ta ngồi trên nóc nhà, cầm ống dòm, xem náo nhiệt đến mê mẩn.

“Tiểu thư, trong cung có người tới.”

“Là ai?”

“Ngũ hoàng tử.”

Thái tử đi làm việc bên ngoài, Ngũ hoàng tử đến tiếp nhận mớ bòng bong này chăng?




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.