Bàn bạc xong với Hoàng hậu, ta trở về nơi ở.
Trong chiếc rương ta mang đến, có một bộ y phục được cất giữ ở tầng dưới cùng.
Đó là xiêm y của tỷ tỷ ta.
Chỉ còn hai mươi ngày nữa, sẽ đến rằm tháng Bảy, Trung Nguyên tiết – ngày lành để cất tiếng hát tang.
Khoác lên mình bộ y phục ấy, ta ngồi trên một nhành cây giữa rừng mai thưa, từ xa dõi mắt nhìn hai bóng người quấn quýt trong tán mai.
Đó là Hoàng đế trong cơn nửa say nửa tỉnh và Ninh Vương phi.
Bọn họ đã âm thầm kết nối từ lâu, lén lút sau lưng Hoàng hậu.
Gần đây, Hoàng hậu đã đuổi Ninh Vương phi về lại vương phủ, khiến đôi tình nhân này hơn một tháng không được gặp nhau.
Nhân dịp cung yến mừng lễ hội, Ninh Vương phi trở vào cung, không kìm được nỗi khát khao, bọn họ lén lút tới khu rừng mai hoang vắng này – nơi quen thuộc cho những lần tư tình của họ.
Ba năm trước, chính tại nơi đây, tỷ tỷ của ta đã vô tình trông thấy điều không nên thấy.
Ta nâng giọng, cất tiếng hát khẽ, một làn khí lành lạnh bao phủ khắp khu rừng mai.
Giữa lúc cuồng nhiệt, cả Hoàng đế và Ninh Vương phi đồng loạt cứng đờ người. Một giọng hát quen thuộc vang lên giữa rừng:
“Hạc giá vân phiêu, Bồng Lai dạo khắp, hẹn tiên bạn, loan thư truyền…”
Giọng ca ấy vừa thanh vừa sáng, ngọt ngào như châu ngọc, nhưng khi rơi vào tai Hoàng đế, sắc mặt ngài lập tức tái nhợt.
Đó là giọng của Vân Ly.
Ba năm trước, trên đài hí trong hoàng cung, Vân Ly tuổi mười bảy, dung nhan mỹ miều, dáng vẻ mảnh mai, đôi mày tựa liễu, từng cử chỉ đều mang nét phong tình, khiến Hoàng đế – kẻ đã nhìn quen sắc đẹp – cũng không thể rời mắt.
Ngài muốn chiếm hữu Vân Ly, nhưng không ngờ chính sự sủng ái đó đã mang đến cái chết cho nàng.
Ninh Vương phi vì ghen tuông mà gọi Vân Ly đến rừng mai gặp mặt. Nhưng khi Vân Ly tới nơi, nàng lại bắt gặp cảnh tượng Ninh Vương phi và Hoàng đế đang tư tình.
Loại chuyện ô nhục hoàng gia thế này, tuyệt đối không thể truyền ra ngoài.
Hoàng đế bất chấp lời cầu xin của Vân Ly, tự tay bóp chết nàng, rồi cùng Ninh Vương phi ném xác xuống hồ, ngụy tạo thành tai nạn chết đuối.
Thi thể trương phình vì ngâm nước hồ đã không còn nhìn rõ diện mạo ban đầu, cứng đờ như một tảng đá lạnh lẽo.
Nhìn xác nàng được đưa về, ta đến cả khóc cũng không khóc nổi.
Tựa như có một ngụm m á u nghẹn trong miệng, tanh nồng đến tê dại.
Vân Ly không chỉ là tỷ tỷ của ta, mà còn là người thân duy nhất của ta trên cõi đời này.
Khi phụ thân còn sống, ta theo gánh hát rong ruổi khắp nơi. Mỗi lần gặp chuyện tang gia, ta luôn có thể thấy những thứ mà người thường không thể nhìn thấy.
Ban đầu, khi nhận ra sự khác biệt này, ta vô cùng sợ hãi.
Chính tỷ tỷ đã nắm lấy tay ta, an ủi, khích lệ, để ta biến sự khác biệt đó thành thiên phú của mình.
Người xem tướng bảo rằng, kẻ như ta – có khả năng thông linh giữa âm dương – chắc chắn khó sống thọ.
Tỷ tỷ không tin, cố chấp muốn bảo vệ, chăm sóc ta thật tốt.
Sau khi phụ thân qua đời, gánh hát Vân gia người đi, kẻ tan, nhưng tỷ tỷ vẫn không buông tay ta.
Ta không ngờ, người tỷ tỷ luôn tích đức hành thiện, cuối cùng lại phải chết thảm như vậy.
Làm sao ta có thể không hận?
Cơn lạnh lẽo âm u như nghẹn chặt trong lồng ngực, ta như hóa thành tỷ tỷ, ngâm mình trong hồ nước băng giá giữa ngày đông giá rét.
Khi ấy, nàng không lập tức chết đi. Dòng nước lạnh tràn vào lồng ngực, nàng vẫn vùng vẫy nơi đáy hồ.
Nhưng không một ai cứu nàng.