DUYÊN ĐOẠN

Chương 1



Thế tử gia của phủ Vinh An Hầu nổi tiếng là người tính khí tồi tệ. 

Nghe đồn từng có người chỉ vì hắt hơi trước mặt hắn mà bị phạt roi ba mươi cái, sau đó bị ném ra ngoài cửa phủ. 

Ta là nha hoàn trong viện của Đại phu nhân, mỗi ngày bưng trà rót nước, từng được thấy Thế tử một lần. 

Thế tử mày kiếm mắt sáng, môi đỏ răng trắng, khí chất cao sang. 

Nhưng hắn chẳng bao giờ liếc nhìn người khác, kiêu ngạo tận trời. 

Các vị thiếp phu nhân trong phủ đều sợ hắn, đám hạ nhân nghe hắn đến thì run rẩy không thôi. 

Năm nay trời nóng gay gắt, không biết vì sao, Thế tử không biết bơi lại rơi xuống nước. Khi được người ta vớt lên, tứ chi lạnh ngắt, mặt mày xanh tím, gọi tên cũng chẳng có phản ứng. 

Thái y ở phủ suốt ba ngày, cuối cùng cứu được mạng hắn. 

Nhưng khi hắn tỉnh lại, cả phủ đều chết lặng. 

Thế tử như đứa trẻ, lời nói mang đầy vẻ ngây thơ, giống như một đứa bé năm tuổi. 

Người trước kia tránh xa hạ nhân như tránh rắn độc, giờ lại níu áo hạ nhân chơi trò trốn tìm. 

Thái y kết luận: “Có lẽ do nước chưa thoát hết khỏi đầu.” 

Hầu gia mặt mày tái xanh, phất tay áo bỏ đi. 

Đại phu nhân khóc đến sưng đỏ cả mắt. 

Tin tức lan truyền khắp kinh thành, ai nấy đều biết Thế tử Đoạn Trần của Vinh An Hầu phủ đã hóa ngốc. 

Nhưng chuyện này chẳng liên quan gì đến ta. Khế ước bán thân của ta chỉ còn một năm, hết thời hạn là có thể trở về. 

Thế tử thông minh hay ngốc nghếch, đều không phải chuyện của ta. 

Từ ngày Thế tử hóa ngốc, Hầu gia không còn bước vào phòng Đại phu nhân nữa, mỗi đêm đều ở cùng các thiếp thất. 

Đại phu nhân đối đãi với ta không tệ, thấy bà ngày ngày rơi lệ, lòng ta cũng chẳng dễ chịu. 

Ban ngày, Đại phu nhân thường đến bầu bạn với Thế tử, đôi khi gọi chúng ta đi theo. 

Mấy nha hoàn chúng ta cùng Thế tử thả diều, chơi trốn tìm. 

Hôm ấy, trong trò trốn tìm, ta trốn sau đình hóng mát mà thiếp đi, có người thổi nhẹ vào mắt ta. Ta mở mắt ra, liền thấy khuôn mặt tuấn tú của Thế tử. Hắn cười rạng rỡ: 

“Tìm thấy rồi! Tìm thấy rồi! Ủa, ngươi xinh thật đấy, như bánh ngọc sương vậy.” 

Ai lại đi khen người giống bánh chứ? 

Ta thầm nghĩ Thế tử quả nhiên chẳng thông minh. 

Lời nói của hắn truyền đến tai Đại phu nhân, bà gọi ta đến, ánh mắt dừng lại trên gương mặt ta, lộ vẻ kinh ngạc: 

“Lan Linh đúng là dung mạo xinh đẹp.” 

Tên thật của ta là Nhị Hoa, cái tên Lan Linh này là do bà quản gia đặt cho ta, chữ Linh ấy ta còn chẳng viết nổi. 

Phu nhân cho lui mọi người, chỉ để lại ta và Thế tử. 

Lòng ta dấy lên một dự cảm chẳng lành. 

Phu nhân thở dài: “A Trần đã đến tuổi trưởng thành, trước đây không chịu nhận nha hoàn thông phòng, chẳng ai vừa ý hắn. Ta vốn chiều tính hắn, nay hắn thế này…” 

Bà lau khóe mắt đẫm lệ: “Lan Linh, đêm nay ngươi đến hầu hạ Thế tử đi.” 

Cuối cùng còn căn dặn: “Tốt nhất là có thể mang thai.” 

Ta và Thế tử mắt to trừng mắt nhỏ. 

Thế tử nở nụ cười rực rỡ, ngây ngô như trẻ thơ. 

Phu nhân sai bà mụ đứng ngoài trông chừng. 

“Lan Linh cô nương, nếu có gì không rõ, cứ để chúng ta vào giúp.” 

Qua cánh cửa, ta đáp lời, rồi quay lại nhìn vào bên trong. Thế tử trần như nhộng nằm trên giường, nghịch ngợm đuôi tóc của mình. 

Thật sự khiến ta tiến thoái lưỡng nan. 

Hồi nhỏ, ta từng thấy heo làm chuyện đó, có lẽ không khác gì mấy. 

Ánh nến lay lắt, ta lén nhìn Thế tử. Hắn đúng là trời sinh đẹp đẽ, hàng mi dài cong vút, đôi mắt phượng mê hoặc lòng người. 

“Lan Linh, ta nóng quá!” 

Thế tử đá văng chăn ra, giữa chân mày hiện rõ vẻ bực bội. 

Ta vội vàng đắp chăn lại cho hắn: “Thế tử đừng nghịch, cẩn thận kẻo bị cảm.” 

Căn phòng tối mờ yên tĩnh trong chốc lát, sau đó vang lên tiếng sột soạt khe khẽ. 

Thế tử đang cởi áo ta: “Lan Linh, ngươi đổ mồ hôi rồi.” 

Ngoài cửa, bà mụ lại thúc giục. 

Ta cắn răng, quyết định ôm lấy Thế tử. 

Ánh nến vụt tắt, chỉ còn lại sự ấm áp dưới màn gấm. 

Sáng hôm sau, bà mụ vào kiểm tra, vẻ mặt hài lòng. 

Nhân lúc Thế tử còn chưa tỉnh, ta ăn mặc chỉnh tề, lén trốn ra khỏi phủ, đến hiệu thuốc mua thuốc tránh thai. 

Ta không muốn có con với Thế tử, giữa chúng ta vốn không có tình cảm. 

Nếu sau này Thế tử khỏi bệnh, chắc chắn sẽ phải lập thê nạp thiếp. Với tính cách ngang ngược của hắn, con ta cũng chẳng có kết cục tốt. 

Huống hồ ta chẳng có bao nhiêu tiền, làm sao nuôi nổi con? 

Khi ta quay lại, thiếp thất của Hầu gia – Viên di nương – đang đến thăm Thế tử, còn mang theo loại bánh ngọt đang thịnh hành nhất. 

Thế tử vừa đưa tay ra, Viên di nương “vô tình” làm rơi bánh xuống đất. 

“Ôi, Thế tử mau nhặt lên ăn, để lâu là không ngon nữa đâu.” 

Nghe vậy, Thế tử thật sự ngây ngô cúi xuống định nhặt. 

Đúng lúc này, ta vừa bước vào và thấy hết mọi chuyện. 

Trước đây, Thế tử thường lời lẽ cay nghiệt với Viên di nương, gọi bà là hồ ly tinh, bảo bà đừng làm phu nhân ghét bỏ. 

Viên di nương ngoài mặt không biểu lộ gì, nhưng trong lòng chắc chắn không cam tâm. 

Ta đẩy Thế tử ra, tự mình nhặt bánh lên, phủi bụi đi rồi nói: “Thế tử không thể làm những việc này, sao có thể để Thế tử nhặt?” 

Viên di nương ngước nhìn ta: “Ngươi là nha hoàn từ đâu tới vậy?” 

“Thưa Viên di nương, nô tỳ là người chăm sóc Thế tử.” 

Viên di nương khẽ che miệng cười bằng khăn tay: “Cũng phải, hẳn là cần có người chăm nom. 

“Thôi được, hôm khác ta lại tới thăm Thế tử. Chẳng biết khi ấy, Thế tử còn là chính mình hay không.” 

Bà khẽ vuốt bụng, nét mặt đầy vẻ đắc ý. 

Sau khi bà rời đi, Thế tử mím môi, viền mắt dần dần ngấn lệ, giọng lí nhí như muỗi kêu: “Lan Linh, ta đau.” 

Ta kéo quần áo hắn lên, mới thấy đầu gối bị trầy da, rỉ chút máu, nếu là ta chắc chẳng buồn để ý. 

Thế tử quả là được nuông chiều hết mực. 

“Thế tử ngồi yên, để nô tỳ bôi thuốc cho người.” 

Ta cẩn thận thoa thuốc mỡ lên, nghe Thế tử hỏi: “Lan Linh, ngươi đổi tên thành nô tỳ rồi à?” 

Ta nhất thời nghẹn lời, không biết phải đáp thế nào. 

Thế tử lại nói: “Ngươi đừng gọi ta là Thế tử, gọi ta là A Trần.” 

Ta coi lời ấy như gió thoảng bên tai, tai trái nghe vào, tai phải liền ra. 

Gọi hắn là A Trần? Ta chán sống rồi hay sao! 




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.