DUYÊN ĐOẠN

Chương 2



Hầu gia đã từ lâu không còn tới thăm thế tử. 

Gần đây, trong phủ Vinh An Hầu dậy sóng ngầm, lời đồn lan ra rằng vị trí thế tử sắp bị thay đổi. 

Đại phu nhân ngày càng u sầu, ta thường kể những câu chuyện vui thời thơ ấu ở làng quê để bà phấn chấn hơn. 

Nhưng bà luôn nhìn ta với ánh mắt tiếc nuối: “Đáng tiếc, xuất thân của ngươi…” 

Thế tử nhân lúc ta và phu nhân không chú ý, lại định lén trốn ra ngoài. 

Ta theo chân hắn, thấy hắn vào hoa viên phía sau ngập tràn hương quế, chọn một chùm hoa quế bạc, rồi trèo lên cây hái. 

Hắn thực sự giống như một đứa trẻ, quên hết mọi phiền muộn thế gian, chỉ tập trung vào chùm hoa quế trước mắt. 

Đám hạ nhân hai bên cúi đầu cười trộm. 

Ngực ta bỗng chốc cảm thấy nặng nề khó tả, chỉ biết túm lấy vạt áo hắn: “Thế tử, nguy hiểm, mau xuống đi!” 

Mùi hương ngọt ngào của hoa quế lan tỏa, hắn cẩn thận tỉa bỏ những nhánh thừa, làm thành một cây trâm, rồi tự nhiên cài lên tóc ta. 

Ánh mắt hắn dịu dàng, nụ cười nhè nhẹ, vẻ mặt nghiêm túc: “Đẹp lắm.” 

Lòng ta khẽ xao động, vội vàng quay mặt đi nơi khác. 

Ai ngờ hắn lại thốt: “Lan Linh, khi nào chúng ta mới làm lại chuyện hôm ấy?” 

May mà hắn nói nhỏ, không ai nghe thấy. 

Tai ta nóng bừng, túm tay áo hắn kéo đi: “Thế tử, đừng nói nữa.” 

Ngày qua ngày, đông sắp đến mà bệnh tình của thế tử vẫn chẳng có tiến triển, thậm chí còn tệ hơn. 

Nguyên do bắt đầu từ việc hắn nghe thấy tiếng trẻ con chơi đùa bên ngoài, liền trèo tường trốn ra khỏi phủ, chẳng ai tìm được. 

Đại phu nhân giận dữ, phá vỡ sự dịu dàng thường ngày, phạt ta quỳ trong phòng thế tử, đợi hắn trở về mới được đứng lên. 

Đêm đã khuya, gần đến giờ giới nghiêm, vệ binh cuối cùng cũng tìm thấy thế tử. 

Nghe kể lại, vị thế tử vốn phong độ tuấn tú lại ngồi chơi bùn với đám trẻ ba tuổi, cả người lấm lem bẩn thỉu, thậm chí khóc nhè vì thua trò chọi gà. 

Người trong phố đều cười nhạo, nói rằng thế tử gia đi khắp nơi tuyên bố: “Ta thích nhất nha hoàn Lan Linh.” 

Thế tử về phủ, nhưng Đại phu nhân vẫn bắt ta quỳ. 

Một là vì ta không làm tròn trách nhiệm, để thế tử trốn ra ngoài, gây ra trò cười. 

Hai là vì ta không biết giữ phận, để hắn nói ra câu ấy, chính là lỗi của ta. 

Đầu gối ta đau đến tê dại, mồ hôi lạnh không ngừng túa ra, càng nghĩ càng thấy tủi thân. 

Chỉ cần ngoan ngoãn thêm một năm nữa, ta đã có thể về quê. Đại phu nhân vô cớ đẩy ta vào phòng thế tử, giờ lại trách phạt ta. 

Ta lau nước mắt, thầm nghĩ, quê nhà thật tốt, chẳng có những chuyện rắc rối lòng vòng này. 

Bỗng một chiếc khăn tay đưa tới trước mặt, là thế tử. 

Hắn cúi người đỡ lấy ta, nhẹ nhàng dìu ta đứng dậy. Ta cắn răng chịu đau, không kêu một tiếng, hắn liền bế thốc ta lên, vẻ mặt nghiêm nghị, chẳng nói nửa lời. 

Bộ dạng ấy, thoáng chốc khiến ta nhớ lại hắn trước khi ngã xuống nước. 

Lòng ta bỗng rung động. 

Trở về phòng, hắn lấy hộp thuốc ra, vừa kéo áo ta lên để bôi thuốc, nước mắt đã dâng đầy khóe. 

Ta nhẹ nhõm thở phào, hóa ra vẫn là thế tử ngốc. 

“Lan Linh, ta sai rồi, ta không nên lén ra ngoài chơi. 

“Nhưng ta không nói dối.” 

Ta ngạc nhiên: “Không nói dối gì?” 

Hắn liếc nhìn ta thật nhanh, rồi lại cúi đầu: “Ta thực sự thích Lan Linh nhất.” 

Căn phòng chợt trở nên yên tĩnh lạ thường, tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ dường như cũng thấm vào lòng ta, mang theo hương vị ngọt ngào. 

Ta thầm trách mình, tự vỗ nhẹ lên má: Nhị Hoa, tỉnh táo lại đi! 

Đêm ấy, thế tử tựa vào vai ta, khẽ nói: “Ta muốn lớn nhanh.” 

Ta cười hỏi: “Vì sao vậy?” 

“Để có thể cưới Lan Linh, làm phu quân của Lan Linh!” 

Ta biết mình không nên đắm chìm trong những lời ngọt ngào ấy, nhưng vẫn bị câu nói đó khiến mặt đỏ bừng. 

Viên di nương đã mang thai hơn năm tháng, và trong lời nói của Hầu gia dường như đã có ý định thay đổi người thừa kế. 

Đại phu nhân chạy khắp nơi tìm thầy thuốc, ngày ngày sắc thuốc cho thế tử uống, số lượng thuốc càng ngày càng nhiều. 

Không ngờ, cuối cùng cũng có hiệu quả. 

Hôm thế tử hoàn toàn tỉnh táo, đó là một buổi sáng, ta đang ở bên cạnh hắn. 

Vừa mở mắt, ánh mắt đầu tiên hắn nhìn ta đầy vẻ ghét bỏ. 

“To gan! Cút ra ngoài.” 

Ta nhanh chóng mặc lại y phục, chỉ kịp thấy một đoàn người nối đuôi nhau ùa vào phòng. Đại phu nhân vui mừng rơi nước mắt, lướt qua ta mà chẳng buồn liếc mắt một cái. 

Hầu gia chậm rãi bước vào, giữa chân mày cũng lộ rõ niềm vui. 

Đoạn Trần dù được nuông chiều từ nhỏ, nhưng hắn tài hoa xuất chúng, hiểu biết đại cục, là lựa chọn không thể thay thế cho vị trí thế tử. 

Căn phòng chật kín người, không khí ngột ngạt. Một nha hoàn huých nhẹ vào ta: “Lan Linh cô nương, lần này xong rồi, thế tử chắc chắn sẽ giết ngươi.” 

Ta nhăn nhó, lòng đầy lo lắng, chỉ muốn được sống mà quay về nhà. 

Đại phu nhân vẫy tay gọi: “Lan Linh, lại đây.” 

Ta cúi đầu, chậm chạp bước tới, không dám ngẩng lên. 

Dẫu ta từng cùng thế tử chung chăn gối, nhưng suy cho cùng, chúng ta không cùng đường. 

Đại phu nhân mỉm cười: “Từ nay, để Lan Linh ở lại bên thế tử, không ảnh hưởng đến chuyện hôn sự.” 

Thế tử liền lạnh lùng cất lời: “Không cần.” 

Ta vội quỳ xuống, dập đầu trước mặt Đại phu nhân: “Phu nhân, nô tỳ chỉ mong được quay lại hầu hạ phu nhân, bưng trà rót nước.” 

“Chuyện này…” 

Trên đầu ta vẫn còn cài chiếc trâm hoa quế nực cười kia. Nhân lúc thế tử chưa chú ý, ta vội vàng giấu nó đi. 

“Chuyện này không hợp quy củ, ngươi đã từng ở bên thế tử, sao có thể trở về viện của ta?” 

Đại phu nhân ra hiệu cho nha hoàn đỡ ta đứng lên. 

Ta âm thầm tính toán, chỉ còn ba tháng nữa là ta có thể trở về quê. 

Ngước lên, ánh mắt ta chạm ngay vào đôi mắt đen của thế tử. Hắn nhanh chóng dời tầm nhìn: “Viện của ta không cần nha hoàn.” 

Đại phu nhân hiếm khi cứng rắn, kiên quyết để ta ở lại, thậm chí còn bóng gió rằng nếu thế tử chưa chịu cưới vợ, bà sẽ đưa thêm vài nha hoàn thông phòng vào. 

Mọi người rời đi, chỉ còn lại ta và hắn trong phòng. 

Ta nghĩ hắn sẽ buông lời cay nghiệt, nhưng hắn chỉ thản nhiên nói: “Ra ngoài.” 

Cũng đúng, thế tử xưa nay luôn khinh thường hạ nhân. 

Ta tự nhủ, chỉ cần hắn không giết ta, vậy đã là may mắn lắm rồi. 

Nha hoàn cũng có phân hạng, ta từng là người hầu cận thế tử, những việc vặt như quét tước hay giặt giũ chẳng tới lượt ta, nhờ vậy mà nhàn rỗi, mỗi ngày chỉ lo chăm sóc hoa cỏ trong viện. 

Nhưng việc đưa trà nước cho thế tử lại trở thành vấn đề nan giải. 

Không ai dám bước vào phòng hắn, ánh mắt tất cả đều đổ dồn về phía ta. Ta giả vờ như không thấy, cuối cùng họ chọn một tiểu đồng tên Tiểu Hạ Tử. 

Tiểu Hạ Tử không hề mù, chỉ là khóe mắt có một vết sẹo. 

Mang dáng vẻ như tráng sĩ sắp ra chiến trường, hắn run rẩy bước vào. Chẳng bao lâu sau, hắn lao ra ngoài, cả người lấm lem, vừa lăn vừa bò. 

“Thế tử nói ta xấu xí, bảo ta tránh xa hắn ra. 

“Lan Linh cô nương, thế tử gọi cô vào hầu hạ.” 

Những ngày gần đây, ta đã nghĩ thông suốt. Thời gian thế tử hóa ngốc, cứ coi như một giấc mộng xuân thoảng qua. 

“Ngươi có biết mài mực không?” 

Dòng suy nghĩ bị kéo trở lại, ta giật mình, thế tử đang cúi đầu nhíu mày, giọng điệu đầy vẻ thiếu kiên nhẫn. 

Trước mắt ta, mực đã tràn ra, chảy xuống bàn gỗ hồng của thế tử, chỉ một chút nữa là chạm vào ống tay áo của hắn. 

Ta bừng tỉnh, toàn thân run lên một cái. 

Vội vàng tìm khăn lau, nhưng khi ta quay lại, tay áo của thế tử đã bị vấy bẩn. 

Ta “phịch” một tiếng quỳ xuống: “Là nô tỳ ngu muội, xin thế tử trách phạt.” 

Rõ ràng chỉ cần hắn nhấc tay lên là có thể tránh được, nhưng thế tử lại không hề nhúc nhích, chỉ để mặc cho mực từ từ ngấm vào tay áo. 

“Chuyện nhỏ thế này mà cũng làm không xong.” 

Ta lén nhìn thế tử, hắn vẫn không nhúc nhích, tập trung viết chữ. Nhưng khi ánh mắt ta vừa chạm tới hắn, hắn đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén chuẩn xác bắt lấy ta. 

“Cuối đầu xuống!” 

Ta vội vàng cúi mặt, không dám nhìn thêm. 

Một lúc sau, như chợt nhớ đến sự tồn tại của ta, hắn mới nói: “Đứng dậy đi.” 

Trong khoảnh khắc mơ hồ ấy, ta chợt nhớ đến lần bị phạt quỳ trước kia, cũng là vì thế tử. 

Hắn viết chữ bao lâu, ta đứng trong phòng bấy lâu. 

Từ đó về sau, ta không còn thấy hắn mặc lại chiếc áo xanh hôm nay nữa. 




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.