MỘT ĐỜI PHÙ SINH, MỘT NGƯỜI CHẤP NIỆM

Chương Cuối



Mùa đông năm thứ mười ba triều Bắc Tề, Tiêu Quý phi bị giam vào ngục. 

Mọi chuyện diễn ra không sai khác so với những gì lịch sử ghi lại. 

Chỉ có điều, lần này Tiêu Quý phi không mang thai. 

Ta bất ngờ, xen lẫn chút vui mừng. 

Có vẻ như sự xuất hiện của ta đã khiến lịch sử thay đổi. 

Tuyết mùa đông nhẹ rơi như lông hạc, bay lả tả phủ trắng đất trời. 

Phạm Đàn đứng trong màn tuyết ấy, tay chắp lại trước ngực. 

Trên vai áo cà sa của hắn, tuyết phủ đầy, hòa làm một màu. 

Chỉ có chuỗi huyết bồ đề đung đưa khe khẽ trong gió lạnh. 

Nhìn thấy hắn, trong lòng ta vừa có chút vui sướng, lại dâng lên cảm giác lạnh buốt khó tả. 

Qua lời Tiêu Quý phi, ta hiểu sơ qua mọi chuyện. 

Ta từng quấn lấy hắn năm năm? 

Vậy tại sao lại từ bỏ? 

Có lẽ vì những tổn thương lặp đi lặp lại, cuối cùng dẫn đến tuyệt vọng. 

” Tang Bạch…” 

Hắn thở ra một làn khói trắng, giọng nói mang theo niềm vui không thể kìm nén, gọi tên ta. 

Nhưng ta chỉ đứng đó, giữ khoảng cách vừa đủ, nhẹ nhàng đáp lại: 

“Phật tử đại nhân.” 

Khuôn mặt thanh nhã của hắn thoáng chốc trở nên tái nhợt. 

Nụ cười ấm áp nhưng chứa đầy bi ai trên môi dần tan biến. 

“Sao lại gọi ta như vậy?”

“Trước đây ngươi chưa từng…”

Ta thấy rõ sự đau lòng của hắn. 

Đôi tay gần như đông cứng của hắn, trắng bệch dưới gió tuyết, vẫn máy móc xoay chuỗi Phật châu. 

Khóe mắt ửng đỏ của hắn, như một đóa hoa phù dung nở trong giá lạnh. 

” Tang Bạch, ta hối hận rồi.” 

“Ta đã quỳ trước Phật ba ngày, nhìn thấu được lòng mình.” 

“Là ta giác ngộ quá muộn.”

“Lần này, đổi lại là ta ở bên cạnh ngươi, năm năm, mười năm cũng được…” 

Giọng hắn khẽ run, tựa như đang chịu đựng nỗi đau xé lòng: 

” Tang Bạch, ta không còn là một Phật tử ngươi không thể chạm đến. Sau này, mọi tai ương trên đời, ta sẽ cùng ngươi đối mặt.”

Ta mỉm cười với hắn: 

“Phật tử đại nhân, ta đã tìm được người sẽ cùng ta đi đến cuối đời rồi.” 

“Hắn là một kẻ xấu, nhưng lại chỉ tốt với mình ta.”

“Đại nhân, ta không thích cảm giác bị bỏ rơi hết lần này đến lần khác. Dù có yêu, cũng không thể yêu được nữa.”

Người ở bên ta, là ai cũng được. 

Nhưng nhất định không phải hắn. 

Nỗi đau lớn nhất trên đời chính là từng có được, nhưng rồi lại mất đi hoàn toàn. 

Cũng giống như một tòa Đàn Thành trong kinh Phật, lúc huy hoàng nhất lại hóa thành tro bụi. 

Khi ta xoay người rời đi, giọng hắn run rẩy, không còn vẻ bình tĩnh: 

“Đừng đi! Tang Bạch, ta cầu xin ngươi, đừng đi!”

“Ngươi không phải đã nói ngươi đến vì ta sao?”

“Năm năm trời, mỗi lần ngươi gọi tên ta, ta đều nhớ rõ.” 

Ta nhìn hắn, ánh mắt đầy vẻ áy náy: 

“Xin lỗi, Phật tử đại nhân, ta đã quên hết rồi.” 

Hắn từng nghĩ tới rất nhiều khả năng, nhưng không hề nghĩ rằng duyên phận giữa người và người lại mong manh đến vậy. 

Người đã vượt qua nghìn năm để đến vì hắn, lại có thể quên hắn. 

Phạm Đàn lặng lẽ đứng đó, dường như tất cả xung quanh đều xa cách, hắn không còn cảm nhận được điều gì. 

Tuyết tan, hòa cùng dòng lệ lặng lẽ rơi xuống từ hàng mi dài của hắn. 

Giữa trời đất mịt mù tuyết trắng, lòng hắn đau đớn như lửa lớn thiêu rụi mọi thứ, từ tim, đến xương, đến thịt, đốt cháy hoàn toàn. 

Ta không đành lòng, nghiêng chiếc ô che lên đầu hắn. 

“Phật tử đại nhân…”Ta cắn môi, ngập ngừng nói: 

“Dù ta biết ngài rất thích Tiêu Quý phi, nhưng Tiêu gia diệt vong là thiên mệnh, ngài vẫn nên đừng cầu xin cho nàng ấy.”

Đây là chút ích kỷ cuối cùng của ta, không muốn nhìn thấy lịch sử lặp lại, để hắn phải chịu kết cục bị lóc xương Phật đau đớn. 

Nếu hắn vẫn muốn cầu xin cho Tiêu Thư, thì chuyện đó cũng không liên quan gì đến ta nữa. 

Đêm hôm ấy, sau khi gặp Phạm Đàn, 

Trong bữa tối, ta liên tục thất thần. 

Chu Đạo Trần khẽ nhướn đuôi mắt đào hoa đầy mê hoặc, đặt trước mặt ta một chén rượu xanh tươi mới ủ, vẫn còn hơi ấm: 

“Lại đang suy nghĩ linh tinh gì vậy?” 

Ta gượng cười, lắc đầu: “Không có gì.”

Sau đó lại xích gần hắn hơn, đưa tay vào trong ống tay áo rộng thùng thình của hắn để sưởi ấm. 

“Ngươi có thể đừng… đừng lóc xương Phạm Đàn được không?”

Sử sách chỉ ghi lại rằng Chu Đạo Trần là một tên ác quan, từng dùng từng nhát dao lóc ra xương Phật của Phạm Đàn, khiến hắn bị người đời mắng nhiếc suốt nghìn năm. Ngay cả kết cục của Chu Đạo Trần, sử sách cũng không đề cập. 

Chu Đạo Trần thản nhiên bóc một củ khoai lang nướng vàng ruộm, đưa cho ta: 

“Ngươi đau lòng hắn?” 

“Không phải!”

Chu Đạo Trần rất thích đút đồ ăn cho ta, đôi mắt đào hoa đẹp đến lười biếng nhìn ta. 

Ta cắn một miếng khoai lang mềm dẻo từ ngón tay hắn, vừa nhai vừa nói: 

“Chủ yếu là sợ ngươi gặp báo ứng.” 

Những tên ác quan trong lịch sử, chẳng ai có kết cục tốt, đều như chim thỏ bị làm thịt sau khi việc đã xong. 

Hắn nhàn nhạt đáp một câu: “Ta sẽ không.”

Ta cố ý cắn nhẹ vào đầu ngón tay hắn: 

“Không được giận! Ý ta là muốn ngươi sống lâu trăm tuổi, ở bên ta đến già.”

Chu Đạo Trần bật cười, hai lúm đồng tiền bên môi cũng theo đó mà hiện rõ. 

“Được, ta sẽ không lóc xương hắn.”

“Nếu hoàng thượng có lệnh, ta sẽ để người khác làm thay.”

“……” 

Lần tiếp theo gặp Phạm Đàn, hắn đang cầm trong tay một chiếc bình tro cốt bằng sứ xanh. 

Bên trong đựng tro cốt của Tiêu Thư. 

Sau khi Tiêu gia bị diệt, Tiêu Quý phi đã tự vẫn trong ngục. 

Lần này, Phạm Đàn không cầu xin cho nàng. 

Hắn ôm chiếc bình tro cốt, bước đi trong trời tuyết trắng phủ kín đất trời, không đường về, cũng chẳng nơi đến. 

“Phật tử đại nhân…” Ta không biết phải an ủi hắn thế nào. 

Hắn khẽ đáp, giọng nói bình tĩnh: ” Tang Bạch, gọi ta là Phạm Đàn.” 

Ta nhẹ giọng gọi tên hắn: ” Phạm Đàn.”

Đôi mắt thanh lạnh của hắn lập tức đỏ hoe, ngấn lệ. 

“Nếu Tiêu Thư biết ngươi vì nàng mà đau buồn đến thế, nàng dưới cửu tuyền cũng sẽ chẳng thấy vui.” 

“Ta không phải vì nàng mà đau buồn.” 

Đôi mắt khẽ cụp xuống, hắn nhìn ta thật lâu. 

Gió lạnh từ những ngả đường thổi tung tấm cà sa trắng như tuyết của hắn, tựa cánh hạc cô đơn mỏng manh, muốn bay lên nhưng không có sức. 

Hắn chậm rãi nâng tay, cầm chuỗi Phật châu huyết bồ đề, xoay ba vòng trên đỉnh đầu ta, như đang cầu nguyện và ban phúc. 

“Cầu mong Tang Bạch, đời này viên mãn, cùng người mình yêu… nắm tay đến già, mãi mãi không chia lìa.” 

Giọt lệ của hắn rơi vào tuyết, tan biến không để lại dấu vết. 




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.