Bà nội thật uy nghiêm.
Nhưng lời ấy ta nào dám nói ra, nói ra chính là bất hiếu.
Mẹ chồng ngượng ngùng giải thích rằng bà không có ý đó, chỉ thuận miệng cảm thán một câu mà thôi.
“Vậy thì phải hiểu rõ cho tường tận,” bà nội nghiêm giọng. “Ngôn Tín và các huynh đệ đã phân gia từ lâu. Nó sẵn lòng giúp đỡ huynh đệ là tình nghĩa, không phải bổn phận. Ngươi làm mẹ, không nói được chuyện công bằng cũng được, nhưng ít nhất lòng đừng nghiêng ngả đến mức thái quá. Bằng không, đừng trách ta thẳng tay đuổi các ngươi về quê.”
Mẹ chồng cúi đầu, lí nhí đáp lời.
Bà nội dặn bà ấy cùng mọi người trở về viện của mình, không có việc gì thì đừng lảng vảng đến trước mặt bà.
Bà giữ ta lại, vừa nói chuyện vừa dặn dò ta phải quản lý gia đình thật tốt, đồng thời khuyên ta sớm sinh cho Ngôn Tín một đứa trẻ.
“Nơi quê hẻo lánh chúng ta, y thuật của đại phu cũng có hạn. Hay là bảo Ngôn Tín mời một vị thái y đến xem xét cho con, điều dưỡng thế nào thì cứ làm thế ấy.
“Năm nay con vẫn còn trẻ, mọi thứ vẫn còn kịp.”
“Con đều nghe theo lời bà nội.”
Ngôn Tín quả nhiên hành động nhanh chóng. Ngày hôm sau, thái y đã đến phủ. Bắt mạch xong, thái y nói thân thể ta khỏe mạnh, dù từng sảy mất một đứa bé, nhưng nhờ chăm sóc chu đáo nên không ảnh hưởng gì. Điều dưỡng thêm là được.
Ngôn Tín trợn tròn mắt, rõ ràng hắn không biết chuyện ta từng mất một đứa con.
Đó là lỗi của ta, vì ta đã không bảo vệ được con.
Tiễn thái y xong, Ngôn Tín ngồi đối diện ta, gương mặt lạnh lùng.
“Nàng giấu ta khổ sở như vậy, giờ thì nói rõ đi, chuyện này là thế nào?”
Ta cẩn thận chọn lời, đáp:
“Lúc đầu ta cũng không hay biết, đúng lúc bà nội bệnh rất nặng, ta ngày đêm chăm sóc, thân thể mệt mỏi cứ nghĩ là do lao lực, nên không để ý. Đến khi ngất đi, té ngã, mới biết đã mất đứa nhỏ…”
Nghĩ đến đứa trẻ đã mất, lòng ta như dao cắt.
Ngôn Tín giận đến mức đạp đổ ghế, quát lớn:
“Bọn họ là người chết cả rồi sao? Bên cạnh bà nội chẳng lẽ chỉ có một cháu dâu như nàng?”
Hắn cười lạnh, giọng đầy chua chát:
“Phải rồi, ta còn mong đợi gì ở bọn họ đây? Bà nội một mình nuôi mấy đứa con trưởng thành, vậy mà mấy người con lại không nuôi nổi một người mẹ già. Ta còn hy vọng gì nữa?”
Hắn ngồi xổm xuống trước mặt ta, áp mặt vào bụng ta, giọng khàn khàn hỏi:
“Sao nàng không nói với ta?”
“Trên chiến trường đao kiếm không có mắt, ta nào dám nói việc này với chàng, để chàng phân tâm?”
Vì chuyện ấy, ta đã từng lo lắng, từng oán trách, từng hận, nhưng không phải hận hắn.
Hắn chưa từng có lỗi với ta.
“Ta cảm ơn nàng, vì đã chăm sóc bà nội thay ta.”
“Á Nặc, sau này chúng ta nhất định sẽ con cháu đầy đàn, sống một đời thật tốt.”
“Nhất định sẽ như vậy.”
Từ sau khi biết chuyện đứa trẻ, thái độ của Ngôn Tín đối với cha mẹ và các chị em của hắn, phải nói sao nhỉ?
Chính là kiểu: Các ngươi có thể ở trong phủ tướng quân, ăn uống, sinh hoạt, nhưng mọi chi tiêu đều có giới hạn. Vượt quá một xu cũng đừng mong có được. Còn muốn đem đồ đạc từ phủ tướng quân về quê? Đừng mơ tưởng đến chuyện đó.
Hắn đưa về một quản gia là huynh đệ từng vào sinh ra tử với mình nơi biên cương, tuy mất một cánh tay, nhưng rất tháo vát.
Ngoài ra, hắn còn từ trong cung mời về hai bà vú. Một người dạy ta quy củ khi vào cung bái kiến hoàng thượng, cách quản lý gia đình, và giao thiệp với các phu nhân khác. Người còn lại chỉ ta cách điều dưỡng thân thể, để sớm có tin vui.
Ngôn Tín bảo ta đừng lúc nào cũng ru rú trong phủ tướng quân, nên dẫn bà nội ra ngoài uống trà, nghe hát, dạo các cửa tiệm, thích gì thì cứ mua.
Nếu có chạm mặt vị quận chúa kia, hãy nhẫn nhịn, tránh xung đột trực diện.
Đã biết có khả năng gây bất hòa, ta liền quyết định tạm không ra ngoài.
Nhân lúc này, ta cùng bà nội sắp xếp lại kho hàng, nắm rõ trong tay những món gì, món nào quý giá, đáng giá bao nhiêu bạc.
Cùng bà nội chăm lo điều dưỡng thân thể. Nếu thật sự muốn nghe hát, có thể mời một gánh hát nhỏ về nhà. Không tốn kém mà hát cũng khá hay.
Người của gánh hát có bạc mưu sinh, chúng ta cũng được giải trí, đôi bên đều có lợi.
Thời gian bận rộn trôi qua hơn một tháng, theo học hai bà vú, ta cũng lĩnh hội được không ít điều.
Từ trong cung truyền đến một đạo ý chỉ, hoàng hậu nương nương triệu ta và bà nội vào cung yết kiến.
Ta mặc bộ y phục đẹp nhất, đeo trang sức quý giá nhất, cùng bà nội hồi hộp ngồi xe ngựa tiến về hoàng cung.
Hoàng hậu nương nương rất đẹp, dáng vẻ trẻ trung, giọng nói sang sảng, tiếng cười lại vô cùng thoải mái, lớn tiếng hơn ta tưởng.
“…”
Điều này thật khác xa với những gì ta nghĩ.
“Ngôn gia bà nội, mời ngồi. Ngôn Tín tức phụ, lại đây, để bản cung nhìn kỹ một chút.”
Hoàng hậu nương nương gọi ta bước lên gần. Lúc lại gần, ta nhận ra một bên mắt của bà dường như không thể chuyển động, còn bên kia cũng không nhìn rõ lắm.
“Quả nhiên là một người rất tốt, chẳng trách Ngôn Tín lại đặt nàng ở vị trí quan trọng nhất trong lòng.”
“Ngươi không biết đâu, khi xưa tại biên cương, hắn xông pha trận mạc giết địch dữ dội đến mức nào. Bản cung từng nghĩ, nếu hắn chưa cưới vợ, sẽ chọn cho hắn một mối hôn sự thật tốt. Ngươi đoán xem, hắn đã nói gì?”
“Hắn nói: ‘Nương nương, tiểu nhân đã có một thê tử ở nhà. Nàng rất tốt, là người mà tiểu nhân yêu thương nhất đời này. Nếu nương nương cương quyết muốn ban cho tiểu nhân một mối hôn sự, tiểu nhân chỉ còn cách lấy cái chết tạ tội.'”
“Ngôn tướng quân quả thật là người trung nghĩa, giữ trọn lời hứa, là một nam tử hán đáng quý. Hắn rất tốt, ngươi thật có phúc.”
Ta vội vàng cúi đầu đáp tạ.
Hoàng hậu nương nương lại không tiếc lời khen ngợi bà nội, ca ngợi bà đã dạy dỗ được một đứa cháu ngoan hiền.
Những lời ca tụng đó, mỗi câu một vẻ, không hề lặp lại.
Dẫu vậy, ta chẳng tài nào nói ra được những lời hoa mỹ như thế.
“Hoàng thượng giá đáo!”