16.
Khi ta bước xuống xe ngựa, Từ Ảnh cũng xuống theo.
Nàng gọi giật ta lại, gương mặt u ám, giọng đầy đe dọa:”Về sau nếu ngươi còn dám đến gần Dung Ngọc, ta sẽ không dễ dàng bỏ qua như hôm nay đâu.”
“Ồ.” Ta thờ ơ vuốt lại vạt áo, nhàn nhạt đáp:”Nếu tiểu thư rảnh rỗi, chẳng bằng để ý xem gần đây hắn định đến Trường Xuân Lâu hay Doanh Hương Lâu thì hơn?”
Đôi mắt Từ Ảnh bỗng trợn trừng, gương mặt nàng đỏ bừng lên vì giận:”Ngươi nói nhảm đủ chưa!”Ngươi thôi ngay cái vẻ như cái gì cũng biết đi, thật khiến người ta phát bực!”
Nàng dậm chân, tức tối bỏ đi, để lại một cái bóng đầy giận dữ.
17.
Nửa năm sau đó, Dung Ngọc không còn tìm đến ta nữa.Dĩ nhiên, hắn vốn là một công tử lãng tử thay lòng đổi dạ, nên chẳng thiếu những mối tình mới nối tiếp nhau.
Ta và Từ Ảnh cũng chỉ gặp mặt một lần, mà lần ấy cũng vô cùng chóng vánh.Khi ta ngồi trên xe ngựa đi ngang qua phủ của nàng, đúng lúc trông thấy Dung Ngọc lười biếng dẫn theo một ca kỹ từ thanh lâu bước vào cổng.
Đôi mắt Từ Ảnh ánh lên cả nước mắt lẫn lửa giận, nàng chặn trước cổng, không cho họ vào.Sắc mặt Dung Ngọc vô cùng khó coi.Sắc mặt Từ Ảnh cũng chẳng tốt hơn.
Kể từ khi nàng xuất giá, mới chỉ hai năm ngắn ngủi, nhưng nàng đã tiều tụy đi rất nhiều.Ta thấy ca kỹ kia mềm mại tựa sát vào Dung Ngọc, gương mặt nhỏ nhắn, xinh đẹp như hoa như ngọc.
Khi xe ngựa của ta lướt qua, nàng ta quay đầu nhìn ta một cái.Không đợi Từ Ảnh ngẩng đầu nhìn thấy, ta đã vội kéo rèm che xuống.
Sau đó, mỗi khi nhìn thấy nàng từ xa trên đường, ta đều cố gắng tránh mặt.Có vài lần, Từ Ảnh hình như đã nhìn thấy ta, nhưng khi nàng còn chưa kịp bước tới, ta đã rẽ vào dòng người đông đúc, lẩn đi mất.
Mấy ngày sau, ta bí mật mời ca kỹ kia đến nhà.Nàng xuất hiện với dáng vẻ hờ hững, móng tay được nhuộm cẩn thận bằng cánh kiến đỏ, ngồi đó chơi đùa với bộ móng một cách lơ đãng:”Cô nương mời ta đến đây, có chuyện gì muốn nói?”
Rõ ràng, Dung Ngọc cuối cùng đã nạp nàng làm thiếp.
Ta nâng tách trà, đi thẳng vào vấn đề:”Rời khỏi Dung gia, càng xa càng tốt.”
Nàng khẽ cười khẩy:”Lại là Từ Ảnh sai cô đến sao? Lần này muốn làm gì? Hăm dọa hay dụ dỗ ta?”
“Không có dụ dỗ, nhưng hăm dọa thì có.” Ta đặt tách trà xuống, ánh mắt sắc lạnh:”Ngươi tốt nhất nên lập tức mang đi những bức thư mà Dung Ngọc đang giấu ở Hầu phủ, và đừng bao giờ xúi giục hắn kéo Hầu gia vào vũng nước đục của các người nữa.”
Động tác nghịch móng tay của nàng khựng lại, giọng đầy căng thẳng:”…Ta không hiểu cô đang nói gì.”
“Những bức thư liên quan đến Tam hoàng tử.” Ta nhấn mạnh, “Đừng giả vờ nữa.”
Hiện nay, Hoàng thượng tuổi đã cao, triều đình chia làm hai phe: một bên ủng hộ Thái tử, một bên ngả theo Tam hoàng tử.
Dung Ngọc tự cho mình thông minh, chọn đứng về phía Tam hoàng tử, còn ca kỹ này chính là người của phe Tam hoàng tử, liên tục xúi giục Dung Ngọc kéo Hầu gia, một người vốn luôn tránh xa tranh đoạt triều chính, vào cuộc.
Nếu có được sự ủng hộ của Hầu phủ, với danh vọng của Hầu gia trong triều, Dung Ngọc tự nhiên cho rằng khả năng chiến thắng sẽ lớn hơn nhiều. Hắn liền lén giấu không ít thư từ và vật phẩm liên quan đến Tam hoàng tử trong Hầu phủ, chỉ chờ thời cơ tới để kéo Hầu gia vào cuộc.
Dung Ngọc dĩ nhiên không nhìn thấy kết cục thảm bại của Tam hoàng tử trong cuộc chiến đoạt vị ở tương lai.
Lần trước, khi ta đi ngang qua Hầu phủ và nhìn thấy ca kỹ ấy, ta đã lập tức nhìn thấu toàn bộ quá khứ của nàng.
“Ta không hiểu cô đang nói linh tinh điều gì? Cái gì mà Tam hoàng tử chứ?” Ca kỹ khẽ bấm nhẹ lên móng tay, nhưng động tác rõ ràng cứng ngắc hơn hẳn.
Nàng đứng dậy:”Ta về đây, đừng làm phiền sự yên ổn của ta nữa.”
Ta cũng đặt tách trà xuống, giọng điềm nhiên:”Ngươi đi cũng được thôi. Dù sao ta cũng sẽ không nói với Tiểu công chúa, vì sao năm đó vị tiểu thế tử nhà Kỳ gia mà nàng thích, lại đột nhiên chẳng còn gần gũi với nàng nữa.”
Ca kỹ giật mình, quay đầu lại, gương mặt tái nhợt.
Ta khẽ xoay tách trà trong tay, chậm rãi nói:”Chỉ trách Tiểu công chúa mắt không tinh sao? Người nàng thích, cuối cùng chẳng ai thích nàng cả. Nghe nói, vị tiểu thế tử kia hình như bị một ca kỹ làm mê mẩn mất hồn thì phải.”
18.
Lần tái ngộ với Từ Ảnh, đã là nửa năm sau.
Khi gặp lại trên phố, Từ Ảnh trông còn tiều tụy hơn trước, sắc mặt nhợt nhạt không chút sức sống.
Dung Ngọc thì chẳng còn dáng vẻ nho nhã như một công tử khi xưa. Ánh mắt hắn giờ đây lộ ra tia sáng tham lam, tựa như một con sói đói, vừa mừng rỡ vừa đầy oán giận.Biểu cảm ấy, như thể hắn đang mơ tưởng tới tương lai mình được thăng tiến, lên hàng quyền quý cao sang.
Thế nhưng, hắn lại đang tranh cãi với Từ Ảnh:”Là ngươi đuổi A Nguyệt đi, đúng không? Nếu không, sao nàng ấy lại bỏ đi không nói một lời?”
Trên mặt Từ Ảnh còn lộ rõ vài vết bầm tím.Ta chẳng cần nhìn thêm, cũng đoán được chuyện gì đã xảy ra.
Đôi khi, ta khó lòng tưởng tượng nổi. Một người như Từ Ảnh, kiêu ngạo từ nhỏ, lại vướng vào một cuộc hôn nhân mục nát như vậy, vừa giằng co, vừa đau khổ, vừa bế tắc.
Dường như nàng chưa từng một lần than phiền với Hầu gia về những điều tồi tệ mà Dung Ngọc đã làm.Không rõ là do nàng không muốn khiến Hầu gia phải lo lắng, hay do lòng kiêu hãnh không cho phép nàng thừa nhận sự thất bại, hay bởi chính tương lai u tối đã định trước kia giam cầm nàng trong mớ hỗn độn này.