19
Sau khi Giang Đường và Tô Nguyệt đuổi Mạnh Thiên về nhà
Tôi hiếm khi thấy bám riết như nhất thời thấy phiền cũng lười tranh cãi để mặc
Tôi tựa ghế sofa trông mệt mỏi chẳng buồn chuyện
Anh nửa quỳ mặt cẩn thận kéo tay :
“Mễ Nguyệt xin em hãy tin Anh thật sự đã còn tình cảm gì với Tô Nguyệt nữa
“Anh ép cô về chỉ để cô tận mắt chứng kiến nhà họ Tô sụp đổ”
Tôi tỏ thái độ gì lời giải thích của
Thấy nổi giận dè dặt hỏi tiếp:
“Anh hứa từ nay sẽ gặp Tô Nguyệt nữa Em cũng thể… đừng gặp Giang Đường ”
Tôi cuối cùng cũng ngẩng đầu
Anh thoáng lúng túng:
“Hai là thanh mai trúc mã hiểu từ nhỏ sợ em sẽ mềm lòng với ”
Lần thì thật sự nhịn mà bật
Ý là… đang ghen
Nực
Diễn nhập vai quá sâu
Tôi chằm chằm :
“Yên tâm sẽ mềm lòng với kẻ từng làm tổn thương ”
Sắc mặt Mạnh Thiên cứng đờ ánh mắt né tránh
20
Dạo Mạnh Thiên giám sát sát
Chắc vì chuyện lần Tô Nguyệt và Giang Đường đồng thời xuất hiện khiến sinh cảm giác bất an
Sợ phát hiện kế hoạch thật sự của
phòng thế nào cũng tránh khỏi — Giang Đường một lần nữa xuất hiện mặt
“Mễ Nguyệt em chia tay với Mạnh Thiên Đừng dùng việc tổn thương chính để trừng phạt ”
Anh với vẻ đau khổ như thể đang suy nghĩ cho lắm
Thấy chẳng mảy may dao động :
“Mạnh Thiên là chững chạc ôn hòa như em thấy Hắn là một con quỷ”
Càng ánh mắt càng tràn ngập lửa giận chẳng còn kiềm chế nữa
Từ những lời đầy kích động đó hiểu — Mạnh Thiên đúng là đã tay độc ác
Anh gây áp lực lên công ty nhà họ Tô ép Tô Nguyệt và Giang Đường về
Sau đó những buông tha mà còn đẩy mạnh tấn công khiến công ty nhà họ Tô phá sản gần như
Anh còn lợi dụng sơ hở chớp thời cơ khi nhà họ Tô đang rối loạn để bẫy họ Bây giờ nhà họ Tô chỉ phá sản mà còn dính đến kiện tụng
Hiện tại Tô Nguyệt và cha cô đều đã bắt giam
Hơn nữa đây Tô Nguyệt từng đưa một đống giấy tờ cho Giang Đường ký là hợp đồng đầu tư giúp nhà họ Tô vượt khó
Khi đó hai còn đang mặn nồng nên chẳng nghĩ nhiều mà ký ngay
Giờ thì vì những giấy tờ mà Giang Đường lôi một vụ án tài chính nghiêm trọng đối mặt với án tù
“Tôi hai con độc ác đó — Tô Nguyệt và Mạnh Thiên — hại chết ”
Anh tức đến mức run rẩy
Nghe chửi bới Tô Nguyệt chỉ thấy buồn
Năm xưa vì cô dám bỏ rơi vị hôn thê thanh mai trúc mã dám bỏ mặc cha mẹ già yếu để chạy trốn trong ngày cưới
Giờ thì
Chỉ còn sự căm hận đầy mặt
Chẳng lẽ là Tô Nguyệt trói tay trói chân bắt bỏ trốn chắc
Sau khi trút hết uất ức Giang Đường tiến lên một bước giọng đầy gấp gáp:
“Mễ Nguyệt bọn đều Tô Nguyệt và Mạnh Thiên làm cho mờ mắt
“Cuộc sống xa hoa phù phiếm đó vốn dành cho bọn họ chỉ em và mới thực sự hợp
“Chờ giải quyết xong vụ kiện cùng về quê nhé”
Hừ
Anh và Tô Nguyệt rong chơi khắp nơi suốt năm năm giờ về bảo cuộc sống đó hợp
Tôi nhịn mỉa mai:
“Năm năm qua cũng ít lần xài tiền của Tô Nguyệt đúng Tôi cứ tưởng ít cũng chút khí khái”
Sắc mặt trắng bệch lập tức sụp đổ
kịp gì thêm Mạnh Thiên đã sải bước tới
Anh lập tức chắn lưng ánh mắt lạnh như băng xuống Giang Đường:
“Giang Đường mà ở tù chung với Tô Nguyệt ”
Vừa dứt lời mấy cảnh sát đã tiến tới đưa Giang Đường đang khiếp đảm rời
21
Không lâu thấy tin tức nhà họ Tô điều tra vì dính đến tội phạm tài chính
Mạnh Thiên Tô Nguyệt Giang Đường và cha của Tô Nguyệt thể sẽ đối mặt với án tù hơn mười năm
Anh như trút gánh nặng tâm trạng cũng hẳn lên
Chắc là vì cuối cùng cũng còn ai thể cản trở kế hoạch của nữa
Còn hai ngày nữa là tới lễ cưới của và Mạnh Thiên
Lúc chúng đang xích đu lầu xung quanh là lũ trẻ đang chạy nhảy đùa nghịch ánh mắt dần trở nên dịu dàng:
“Mễ Nguyệt vài năm nữa thôi con chúng chắc cũng lớn cỡ tụi nhỏ nhỉ”
Anh mở lời gương mặt đầy khao khát
Còn thì chỉ nhớ đến ngày hôm đó tại văn phòng với họ bằng giọng lạnh lẽo như băng
Nhớ đến tính toán của với đứa trẻ
Mạnh Thiên thêm nhiều về tương lai tươi mãi đến khi nhận sự khác thường trong ánh mắt :
“Mễ Nguyệt em Không khỏe ”
Anh lo lắng
Tôi im lặng — cho đến khi tiếng còi cảnh sát vang lên bên tai
Trong sự sững sờ của những xung quanh Mạnh Thiên khống chế
“Các bắt vì lý do gì Tôi phạm tội gì chứ”
Anh gọi luật sư sang dỗ dành :
“Em đừng sợ chắc chỉ là hiểu lầm thôi”
lời tiếp theo của cảnh sát khiến cứng đờ:
“Mạnh Thiên tình nghi liên quan đến hành vi nhận hối lộ và các tội phạm kinh tế khác Mời theo chúng về hỗ trợ điều tra”
Mạnh Thiên sững theo phản xạ sang
Chúng ai gì
Anh cứ thế áp giải rời
22
Rất lâu đến trại tạm giam gặp Mạnh Thiên
Anh trông tiều tụy nhiều
Nhìn thấy hỏi cũng trách chỉ lặng lẽ
Tôi biết đã đoán là
Những việc làm quá kín kẽ nếu bên cạnh sẽ chẳng ai biết
kể từ ngày phát hiện bản thân chỉ là công cụ trong kế hoạch trả thù của đã bắt đầu chuẩn
Ở trà thất của từng vô tình thấy một vài khả nghi
Lúc đó để tâm nhưng khi thoát khỏi lớp vỏ ngụy trang mà Mạnh Thiên tạo bắt đầu nghi ngờ
Muốn tìm lỗ hổng của thì điều tra
Sau mới biết hóa dùng trà thất làm nơi giao dịch để hối lộ
Để bằng chứng đã đích thân đến nhà họ Mạnh đặt một máy ghi âm ở vị trí kín đáo Cuối cùng cũng thu thứ cần
Thế là nộp đơn tố giác
Trong khí im lặng đến nghẹt thở lấy một tờ giấy siêu âm thai dán lên tấm kính ngăn giữa hai
Anh sững đó mặt lộ vẻ vui mừng:
“Em mang thai ”
Tôi gì lấy một tờ khác
Anh khó khăn xuống hàng chữ giấy:
“Phá thai…”
Mạnh Thiên lập tức ngẩng đầu mắt đỏ ngầu dữ tợn cực độ:
“Em dám phá thai Em dám giết con của chúng ”
Tôi nhạt:
“Nếu phá lẽ nào để đứa trẻ mà tính toán đời Để nó làm công cụ dùng để sỉ nhục ”
Sắc mặt Mạnh Thiên tái nhợt thì thào:
“Em…”
“ biết hết ”
Tôi kể cho việc ngoài cửa văn phòng hôm đó thấy và họ chuyện Cũng rõ thời điểm phá thai
Anh loạng choạng thở hổn hển cả run rẩy
Trên gương mặt đầy là ân hận và dằn vặt miệng lặp lặp :
“Không thế… như em nghĩ…”
Anh cố gắng giải thích nhưng chẳng biết bắt đầu từ
Cuối cùng ôm mặt rống lên — còn chút hình tượng nào
23
Mạnh Thiên gục đến mức suy sụp còn chút nào dáng vẻ điềm tĩnh từng
Anh quỳ rạp xuống đất nước mắt giàn giụa lời lộn xộn chẳng đầu chẳng cuối
Anh năm đó trong lòng chỉ hận thù chỉ trả đũa
Tô Nguyệt và Giang Đường bặt vô âm tín khiến cơn giận trong lòng chỗ trút
Cuối cùng tìm đến
Và dùng năm năm để khiến yêu
Trong quãng thời gian đó còn dốc sức mở rộng công ty để đủ sức đấu với nhà họ Tô
“Những gì với họ đều chỉ là trong lúc tức giận thôi Thực sớm đã còn trả thù em nữa… Anh đã yêu em thật chỉ là… dám thừa nhận…”
Anh điên cuồng giải thích
“Đặc biệt là khi đưa Tô Nguyệt và Giang Đường tù mới nhận chẳng hề vui vẻ như tưởng tượng cũng chẳng cảm giác hả hê gì
“Trong đầu lúc đó chỉ là em Anh nghĩ đến lễ cưới sắp tới đến ngôi nhà của chúng đến con của chúng …”
Anh nhớ đến đứa con đó đột ngột bật dậy:
“Nguyệt Nguyệt em đang gạt đúng Em chỉ trừng phạt Đứa trẻ… em phá đúng ”
Như thể nắm cọng rơm cuối cùng vội vàng cầu xin:
“Nguyệt Nguyệt thể sẽ kết án năm năm Anh sẽ ăn năn chuộc sẽ làm từ đầu Đợi tù bắt đầu từ đầu Ba chúng — sống bên mãi mãi…”
Tôi đàn ông đã gần như phát điên mặt lạnh lùng bật :
“Chúng … sẽ bao giờ gặp nữa”
Trong tiếng gào tuyệt vọng của đẩy cửa rời
24
Sau đó bán căn nhà nộp đơn xin học tiến sĩ ở một trường đại học nước ngoài
Rồi bắt đầu chuyến hành trình vòng quanh thế giới
Nhiều năm trong điện thoại của một bạn cùng trekking tình cờ thấy ảnh của Mạnh Thiên
Qua lời kể của bạn mới biết từng gặp Mạnh Thiên — chỉ là một lần thoáng qua mỗi một hướng
Lúc đó Mạnh Thiên đã tù
Anh làm ăn nữa mà trở thành một kẻ lang bạt
Anh khắp nơi — bất kể hiểm nguy nghèo đói — cũng dấu chân
Người bạn kể :
“Anh là một suy sụp gần như chẳng còn khao khát gì với cuộc sống
“Cứ như đang tìm ai đó… tìm vợ con của Hình như từng mắc lớn thời trẻ khiến họ biến mất… Anh hối hận
“Có lần bọn cắm trại trong rừng nguyên sinh nửa đêm vẫn ngủ cứ chằm chằm một bức ảnh mắt đỏ hoe Trông như ảnh cưới ”
Tôi lặng lẽ lắng trong lòng gợn sóng
Khi nghĩ mọi chuyện năm xưa đã thể thật sự thản nhiên
Thế giới rộng lớn như cần giam trong câu hỏi ai yêu ai
Tôi còn nhiều điều thể yêu thương
Tôi thu dọn đồ với bạn:
“Đi thôi chúng còn ngắm cực quang nữa”
Vừa nhắc đến cực quang mọi rộn ràng lên
Thu xếp xong chúng tiếp tục lên đường — tiến về phía ánh sáng trong tim
— Hết truyện —