TÁI SINH: CHỦ MẪU ĐẠI SÁT TỨ PHƯƠNG

Chương cuối



21.

Lâm Uyển Nghi làm loạn một trận, đẩy Phí Kỳ vào tình thế nguy nan, trở thành trò cười cho đồng liêu trong triều đình.

Không chịu nổi áp lực, hắn bệnh nặng, nằm liệt giường.

Triều đình lúc này, có quan viên dâng tấu buộc tội Tam hoàng tử.

Ai cũng biết Tam hoàng tử và Phí Kỳ có giao tình sâu đậm, thậm chí Tam hoàng tử phi và Lâm Uyển Nghi còn qua lại mật thiết trong bóng tối.

Vì thế, Tam hoàng tử bị liên lụy, chịu không ít lời trách mắng từ Hoàng thượng.

Ngài phê phán hắn chọn bạn không đúng, kết giao với kẻ phẩm hạnh thấp kém, thậm chí còn ngờ rằng hắn ôm mưu đồ không trong sáng, khó mà gánh vác trọng trách lớn.

Với chiếc mũ tai tiếng này chụp xuống, Tam hoàng tử phiền não vô cùng, lòng rối như tơ vò. Vừa hồi phủ, hắn liền lớn tiếng cãi nhau với Tam hoàng tử phi.

Lúc ấy, gã tiểu tư bên cạnh hắn bỗng tiến tới, nhẹ nhàng đề nghị:”Điện hạ, hay là đến Ngọc Xuân Lâu giải khuây một chút. Nơi đó có mỹ tửu hảo hạng, còn có mỹ nhân làm bạn, thật chẳng gì tốt hơn để giảm bớt phiền muộn.”

Tam hoàng tử từ nhỏ được Quý phi cưng chiều, kiêu ngạo thành tính. Lại thêm ngày thường bị Tam hoàng tử phi, xuất thân nhà tướng nghiêm khắc quản thúc, hắn đâu còn phân biệt được đúng sai.

Gã tiểu tư này, dĩ nhiên là người của Đại hoàng tử.

Còn “mỹ nhân” mà hắn nhắc đến, chính là Thẩm Ngọc, người ta đã sắp đặt từ trước ở Ngọc Xuân Lâu.

Mối nghiệt duyên này, để ta giúp các ngươi gắn kết.

22.

Thẩm Ngọc đã bị ta hạ dược, mê man bất tỉnh.

Tam hoàng tử, sau khi uống cạn một chén rượu mạnh, liền bị tên tiểu tư dẫn vào phòng của Thẩm Ngọc.

Thẩm Ngọc vốn ít xuất hiện ở kinh thành, Tam hoàng tử chưa từng gặp nàng.

Bị áp chế bởi “hổ cái” trong phủ suốt một thời gian dài, vừa thấy một mỹ nhân xinh đẹp dịu dàng như nàng, hắn lập tức sinh lòng ham muốn, chẳng còn chút lý trí, như con sói đói lao vào.

Hắn đâu biết, Tam hoàng tử phi và ta đang ở trong cùng Ngọc Xuân Lâu này, thậm chí chỉ cách một gian phòng.

“Phu nhân, trước đây tướng quân nhà ngươi không phải đã nhiều lần từ chối điện hạ sao? Sao giờ lại thay đổi suy nghĩ?”

Tam hoàng tử phi nhìn ta với ánh mắt sắc bén, đầy vẻ đề phòng.

Ta thản nhiên đáp, giọng điềm tĩnh:”Trước kia, Hoàng thượng vốn có ý nghiêng về Tam hoàng tử. Dẫu nay người có trách mắng, thì thế lực phía sau điện hạ cũng không thể xem thường. Tướng quân phủ nếu còn muốn giữ trung lập, e rằng không dễ. Chi bằng lúc này tìm một chỗ dựa vững chắc.”

“Phu quân ta tính tình ngay thẳng, có những việc ngài không tiện nói ra, nên lần này mới để ta đến gặp nương nương.”

Ánh mắt nàng khẽ động, vẻ đắc ý hiện rõ trên khuôn mặt, khóe môi nhếch lên một nụ cười.

Ta cố tình hẹn nàng đến đây, lấy cớ là cùng bàn mưu tính kế.

Nàng đang định tiếp tục nói, thì tiếng động từ phòng bên cạnh cắt ngang câu chuyện.

Tỳ nữ thân cận của nàng mặt đầy kinh hoảng, vội vã chạy vào.

“Vô lễ! Ngươi không thấy ta đang bàn việc quan trọng với phu nhân sao?”

Tỳ nữ thoáng nhìn ta, rồi ghé sát tai Tam hoàng tử phi, thì thầm vài câu.

Sắc mặt Tam hoàng tử phi đột nhiên biến đổi hoàn toàn.

Nàng nhìn ta một cái, không kịp nói thêm lời nào đã hối hả rời đi, bước thẳng về phía gian phòng bên cạnh.

Người của Đại hoàng tử quả nhiên làm việc chu toàn, chắc chắn mọi thứ đã thành công.

Ta yên lặng ngồi tại chỗ, nhàn nhã chăm chú vào ấm trà trước mặt.

Nước trà đã sôi, vở kịch hay cũng đến lúc được trình diễn.

23.

Chẳng bao lâu sau, tiếng thét thảm thiết của Tam hoàng tử vọng ra từ căn phòng bên cạnh:

“Vô lễ! Ngươi dám ra tay với bản cung!”

Ta bước đến gần cửa, lạnh lùng quan sát.

Tam hoàng tử phi tay cầm chân đèn, đuổi đánh Tam hoàng tử.

Cảnh tượng này quả thực rất kịch tính.

Toàn bộ Ngọc Xuân Lâu đều náo động vì tiếng ồn ào.

Nơi đây tụ hội toàn các bậc quyền quý, và chẳng bao lâu đã có người nhận ra gã tiểu tư của Tam hoàng tử.

“Tốt lắm! Ta vì ngươi mà bày mưu tính kế, ngươi lại dám sau lưng ta vui thú nơi đây!”

“Ngươi thật đói khát đến mức không tha cả loại đàn bà rẻ mạt thế này!”

Tam hoàng tử phi vừa thấy Thẩm Ngọc, lửa giận bùng lên dữ dội.

Nàng xuất thân từ nhà tướng, cả gia tộc dốc sức phò trợ Tam hoàng tử, và nàng luôn kiểm soát hắn rất nghiêm ngặt. Vậy mà nay, Tam hoàng tử lại cùng một người đàn bà thấp hèn dính líu với nhau.

Ánh mắt nàng ngùn ngụt sát khí, chẳng màng giữ gìn thể diện.

Thẩm Ngọc lúc này vẫn bất tỉnh, tác dụng của thuốc quả thực mạnh, hệt như loại nàng từng dùng để hại ta năm đó.

Ta khẽ ra hiệu bằng ánh mắt với gã tiểu tư.

Hắn hiểu ý ngay lập tức, không chút do dự tiến lại gần Tam hoàng tử phi, chọn thời điểm thích hợp, đẩy mạnh một cái.

Tam hoàng tử phi mất thăng bằng, ngã nhào về phía Tam hoàng tử, chiếc chân đèn trong tay đâm thẳng vào ngực hắn.

“A!”

Tiếng hét thảm vang lên, cả căn phòng rơi vào cảnh hỗn loạn.

Gã tiểu tư nhân lúc đó lẻn đi mất.

Ta cố tình tỏ vẻ đến muộn, chậm rãi bước vào phòng.

Khi ta vào, Tam hoàng tử đã nằm bất động trong vũng máu, ngực vẫn cắm chặt chiếc chân đèn.

Ánh mắt hắn từ từ tắt lịm, cuối cùng không còn sự sống, ngã gục như một con rối đứt dây.

Hắn quả là tự chuốc lấy, chết dưới tay Tam hoàng tử phi, coi như một cái chết nhẹ nhàng.

Tam hoàng tử phi sững sờ đến mức không nói nổi, tay ôm miệng, đứng yên không biết phải làm gì.

Khi Quý phi dẫn người đến, nàng vẫn quỳ bên xác Tam hoàng tử, thậm chí không khóc nổi.

Thẩm Ngọc lại tỉnh đúng lúc, như thể được sắp đặt sẵn.

Quý phi đến đã hiểu rõ sự tình, vừa thấy Thẩm Ngọc, hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Thẩm Ngọc ngay lập tức bị mụ vú già bên cạnh Quý phi tát liên tiếp mấy chục cái. Khi bị trói lại đưa ra ngoài, nửa khuôn mặt nàng đã sưng vù.

Nàng vừa sợ vừa hoảng, muốn biện minh nhưng không mở nổi miệng. Huống chi, ai lại đi tin lời của một người đàn bà độc ác?

Chẳng ai chú ý rằng hôm nay ta cũng có mặt tại Ngọc Xuân Lâu.

Tam hoàng tử phi muốn bí mật giao thiệp, tất nhiên sẽ không để lộ việc gặp ta tại đây.

24.

Ngày Tam hoàng tử gặp chuyện, ta ở trong phủ nghe được không ít chuyện thú vị, quả thật hả lòng hả dạ.

Quý phi mất đi đứa con trai yêu quý, cơn giận khó mà nguôi ngoai.

Song Đào với vẻ mặt đầy khinh miệt, cau mày báo lại với ta:”Nghe nói Quý phi nương nương đã ném Thẩm cô nương vào chuồng bò, còn cho bò trong đó uống thuốc kích thích… Người ta đồn rằng khi bò nổi điên, cảnh tượng vô cùng đáng sợ. Chẳng biết Thẩm cô nương có còn mạng sống hay không.”

Trong cung, những cách hành hạ người ta quả thật đa dạng và đáng sợ.

Quý phi vốn nổi tiếng thủ đoạn tàn nhẫn, Thẩm Ngọc rơi vào tay bà ta chắc chắn không thể chết nhẹ nhàng.

Cách chết này, đối với Thẩm Ngọc, cũng không oan uổng gì.

Tam hoàng tử phi nhờ gia tộc bảo vệ được tính mạng, nhưng bị cấm túc trong nhà, hiện giờ đã hóa điên dại, không còn ra dáng người.

Với tình trạng ấy, nàng đã bớt đi không ít phiền phức cho ta.

Chắc chắn Đại hoàng tử đã ra tay trợ giúp trong chuyện này.

Về phần Lâm Uyển Nghi, nàng cũng không thoát khỏi vận hạn.

Để xoa dịu cơn giận của Quý phi, Hoàng thượng mặc kệ bà ta muốn xử lý nhà họ Lâm thế nào thì xử.

Sau khi bình tĩnh lại, Quý phi cho rằng mình đã bị vợ chồng Phí Kỳ đùa giỡn.

Bà nghi ngờ Phí Kỳ vốn đã ngầm đầu quân cho Đại hoàng tử, lại cố tình thông đồng với Tam hoàng tử, dùng chiêu trò phá hoại danh dự của hắn, khiến Hoàng thượng sinh lòng bất mãn.

Thẩm Ngọc vốn là người của phủ Phí Kỳ, dùng thủ đoạn thô bỉ này để khiến Tam hoàng tử mất mạng, càng làm Quý phi đau lòng và phẫn uất.

Giờ đây, Đại hoàng tử đang đắc ý, nhìn cách nào cũng thấy bóng dáng của Phí Kỳ và Lâm Uyển Nghi góp phần không nhỏ.

Không quá ba ngày sau, tin tức Phí Kỳ chết trên giường bệnh và Lâm Uyển Nghi chết thảm đã đến tai ta.

Nghe nói Lâm Uyển Nghi bị Quý phi triệu vào cung, mãi không trở ra.

Sau đó, từ điện Quý phi, người ta khiêng ra một thi thể nữ, mười ngón tay đều bị chặt đứt.

Bên ngoài, người ta đồn rằng đó là một cung nữ lỡ dại khiến Quý phi không vui, bị tra tấn đến chết.

“Quý phi nương nương quả là cao tay… Tiếc rằng sinh ra một đứa con trai quá ngu xuẩn.”

Khi Phí Kỳ chết, Phí Tiêu không đến thăm hắn một lần.

Người hầu báo lại, trước khi chết, Phí Kỳ vẫn không ngừng chửi rủa, nói muốn giết chết “con đàn bà tiện nhân” Thẩm Ngọc.

25.

Thời tiết đã bắt đầu nóng lên, thoáng chốc ngày Phí Tiêu xuất chinh cũng đã cận kề.

Kẻ thù đều đã chết, tất cả như một giấc mộng dài.

Phí Tiêu ghìm cương ngựa, dừng trước mặt ta, toàn thân vận chiến giáp, phong thái hiên ngang đầy tự tin.

Ta khẽ cúi đầu, mỉm cười.

May mắn thay, hắn chưa bao giờ biết những điều này.

“Phu nhân không cần lo lắng, lần này chỉ là bọn thảo khấu nhỏ nhặt, không có gì đáng ngại.”

Đôi mắt hắn như mực vẽ, đen thẳm và sáng ngời, khóe môi điểm một nụ cười nhẹ, ẩn chứa điều gì đó vui vẻ không nói thành lời.

Bên cạnh, Đại hoàng tử cưỡi ngựa tiến lên, vỗ vai hắn cười lớn:

“Phí tướng quân quả thật là người yêu vợ. Chỉ vài ngày là dẹp yên, mà đã bịn rịn không muốn rời rồi.”

Phí Tiêu liếc mắt lạnh lùng, ánh nhìn thoáng sát khí.

Đại hoàng tử biết điều, lắc đầu cười, rồi khéo léo rời đi.

Kể từ khi Tam hoàng tử mất, Đại hoàng tử nghiễm nhiên trở thành người thừa kế danh chính ngôn thuận cho ngôi Thái tử.

Lần xuất chinh lần này cũng chỉ là để giúp Đại hoàng tử thêm vài phần uy danh chiến công.

Ta đặt tay lên bụng mình, cảm nhận sự sống đang lớn dần.

“Phu quân, đi sớm về sớm. Ta và con sẽ chờ chàng trở về.”

Phí Tiêu thoáng ngây người, ánh mắt đầy ngạc nhiên.

“Phu nhân, nàng…”

Ta khẽ gật đầu, đưa tay lên che miệng hắn.

“Chưa qua ba tháng, phu quân đừng vội nói ra ngoài.”

[ HẾT]




Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.