Ngày hôm ấy Doanh Khuyết hạ phàm đã vô tình lọt thủng nóc nhà ta. Không những thế, còn làm tân lang ngốc mà ta nhặt về ngất xỉu nữa kìa. Ta dắt chó về đến nhà, phát hiện trời sập, điên cuồng khóc lóc hỡi ơi. Doanh Khuyết hứa rằng nhất định sẽ giúp ta tu sửa phòng ốc, cũng sẽ chữa khỏi bệnh cho tân lang ngốc của ta. Nhưng phải mất ít nhất bảy ngày chàng mới có thể tỉnh lại. Mà trong thôn cần dùng thiếu nữ làm vật tế cho thuỷ quái, nếu ta không thể thành hôn trong vòng ba ngày, buộc phải đưa đi hiến tế. Sau khi Doanh Khuyết biết được đã rút kiếm ché/m yêu, thế mà lại ngẫu nhiên hoàn thành được thử thách của Thiên đạo. Trước khi trở lại Thiên đình, hắn để lại cho ta hai phần lễ cảm tạ gồm một tòa nhà khang trang và một tân lang thông minh lanh lợi. Ba năm sau, hắn hạ phàm lịch kiếp. Khi đi qua trấn Diêm Hà lại bắt gặp ta đang xin ăn ở ven đường. Ta bưng bát gỗ nham nhở từng vết sứt mẻ, hai hốc mắt trống rỗng “nhìn” về phía hắn: “Công tử, có thể cho ta chút đồ ăn hay không? Chó của ta đói sắp chế/t rồi.” Thành thật mà nói, không phải chó đói, là ta đói.
Bình luận