Sau khi cậu mợ tôi qua đời vì tai nạn, mẹ đưa Hứa Tầm về nhà. Trong mắt mẹ, Hứa Tầm ngoan ngoãn, hiểu chuyện, là hình mẫu con gái lý tưởng mà bà luôn mong muốn. Còn tôi, vụng về, chậm chạp, chỉ là một đứa con nợ đáng chán. Mẹ dẫn Hứa Tầm đi ăn món Tây mà trước đây cô ấy chưa từng được thử, nhưng lại tiếc tiền, không nỡ mua cho tôi một bộ đồng phục mới. Bà đâu biết, vì không có đồng phục mà tôi đã phải đứng phạt suốt một tuần. Khi tôi đang bất lực và tuyệt vọng nhất, chuông điện thoại trong nhà vang lên. Tôi nhấc máy, đầu dây bên kia là giọng nói quen thuộc của bà nội — người luôn trọng nam khinh nữ. “Ơ? Là Nhiễm Nhiễm à? Đừng khóc, cháu nhé.”
Bình luận