Sau khi Tống Lương Thần gãy chân, tôi đã mất tròn năm năm chăm sóc anh ấy hồi phục. Nhưng khi Từ Chân Chân hất cả ly rượu vang đỏ lên đầu tôi, anh lại không đứng ra nói đỡ một lời. Qua khe cửa, tôi nghe thấy có người hỏi anh có sợ tôi nổi giận không. Anh ngạc nhiên: “Nổi giận? Sao có thể chứ? Tư Vũ không bao giờ giận, cô ấy chưa từng bỏ nhà đi quá một đêm.” Người kia không tin, thế là anh đưa ra một ví dụ: “Anh từng nuôi chó chưa? Khi anh giận đuổi nó đi, nó có sủa vào mặt anh không, có thực sự bỏ nhà đi không?” Người kia vỡ lẽ, rồi hỏi tiếp: “Vậy nếu Chân Chân quay về, anh có còn cưới Tư Vũ không?” Anh im lặng, không trả lời. Một tuần sau, tôi chia tay Tống Lương Thần, rời khỏi nhà họ Tống. Nghe đâu, về sau vị thiếu gia nhà họ Tống vì cầu xin vị hôn thê quay lại, đã lại một lần nữa làm gãy chân mình.
Bình luận